|
Trước hết trị Bắc Đẩu
Vừa du xuân về
Thiên Đình, Ngọc Hoàng giận lắm cho triệu ngay Bắc Đẩu tới.
Được gọi chầu giữa ngày
nghỉ, Bắc Đẩu biết có điều chẳng lành, thế nào cũng bị quở trách nên rón rén
bước vào, bẩm:
- Dạ, thần đã đến ạ.
- Năm trước ta đã có chỉ
mỗi năm cần giảm 15% biên chế công bộc, ngươi triển khai đến đâu rồi? - Ngọc
Hoàng.
- Bẩm, thần đã triển khai
ngay, chỉ đạo các cấp thực hiện với tinh thần rất nghiêm túc ạ.
- Thế năm qua đã giảm được bao nhiêu % rồi?
- Bẩm, việc này… việc này
đụng chạm nhiều lắm, tế nhị và phức tạp lắm ạ. Tuy rất quyết tâm nhưng mới
đạt ở tinh thần là… sẽ giảm thôi ạ, bởi chưa kịp giảm thì năm qua đã tăng
thêm đúng 15% rồi ạ.
- Thế nào là tế nhị, phức
tạp?
- Bẩm, thần ví như anh
Thiên Lôi trên này cũng gửi đến vài chục vị trí người nhà, rải khắp nơi. Rồi
anh Nam Tào cũng thế, đến đâu thần cũng gặp thân gia, bạn hữu của anh ấy là
công bộc nơi hạ giới.
- Thảo nào! Bây giờ thì ta
đã hiểu vì sao có cảnh tranh cướp lộn xộn hôm qua rồi.
- Bẩm Ngọc Hoàng, ý người
là tranh cướp gì ạ?
- Ấn Chỉ công bộc! Việc
tung ra hàng núi Ấn Chỉ như vậy, ta nghĩ nhà ngươi không thể vô can. Năm nay
mà ngươi không thực hiện được chỉ lệnh giảm công bộc, người ta giảm biên chế
trước tiên chính là ngươi!
Đinh Hoàng
|
Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2014
Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2014
Dân chủ kiểu
tư bản
Dân chủ theo
chúng ta và cả thế giới tiến bộ hiểu như một khái niệm chung đó là ý kiến,
mong muốn của đại đa số người dân về một vấn đề gì đó liên quan tới quyền lợi
chính đáng của họ cần được bảo đảm. Chế độ dân chủ là thể chế do đại đa số
dân chúng nhất trí bầu lên để bảo đảm quyền dân chủ của họ được thực thi và
bảo đảm. Thể chế đó có thể được mang các hình thức, tên gọi khác nhau như
Nghị viện, Quốc hội, Hội đồng… cùng bộ máy chính quyền được thành lập để thừa
hành.
Những thể chế được hình thành một cách dân chủ như vậy lẽ ra nó phải
được tôn trọng dù chế độ chính trị của nó là gì, Tư bản, Xã hội chủ nghĩa hay
Quân chủ lập hiến…
Tuy nhiên thực tiễn hiện nay dưới quan niệm của một số nước tư bản thì
Nhà nước dân chủ chỉ là những nước thân tín, đồng minh của họ. Quốc hội nước
CHXHCN Việt Nam dù được trên 90% người dân cả nước bầu lên nhưng họ (một số
nước Tư bản) không coi chính thể tại VN là chế độ dân chủ. Với họ, chỉ có một
số “nhà dân chủ” đang chống đối lại Nhà nước ta (ví như Trần Khải Thanh Thủy,
Lê Quốc Quân…). Trần Khải Thanh Thủy là một “nhà dân chủ” viết bao điều dối
trá, bịa đặt về Nhà nước VN, vu khống nhà nước ta vi phạm nhân quyền cuối
cùng cũng tự lộ mặt là viết bài vì được trả công bằng những đồng đô la từ
nước ngoài! Lê Quốc Quân - một kẻ tội phạm gian lận, trốn thuế vừa bị tòa án xét
xử nhưng lại được một số nước tư bản kêu la, bảo vệ như một “nhà dân chủ”
chân chính. “Nhà dân chủ” Lê Quốc Quân được Mỹ ưu ái vì hắn đã được một trung
tâm đào tạo lật đổ tại Hoa Kỳ nuôi nấng, “gửi” về VN.
Những ngày gần đây tình hình thế giới đang nóng lên tại một số điểm
như Ucrai-na, Thái Lan… trước làn sóng biểu tình của phe phái đối lập. Cùng
một câu chuyện biểu tình chống đối chế độ cầm quyền nhưng các nước tư bản lại
có thái độ khác nhau. Tại Thái Lan hầu như họ chẳng tỏ ra ủng hộ bên nào bởi
một lý do đơn giản: ai lên nắm quyền thì thể chế tại đây vẫn là đồng minh của
Mỹ. Nhưng Ucrai-na hiện nay, chế độ đương quyền lại không thân Mỹ và Phương
Tây mà ngả theo Nga. Thể chế chính trị của nước này (Quốc hội, Chính phủ)
được hình thành thông qua bầu cử với đa số người dân đồng thuận. Lẽ thường,
để ủng hộ một chế độ dân chủ thì họ phải ủng hộ tổng thống và chính phủ
Ucrai-na. Tuy nhiên họ đã ủng hộ thiểu số đang được một số lãnh đạo kích động
số ít người dân biểu tình chống đối chính phủ vì có đường lối không hợp ý họ.
Mỹ và Liên minh châu Âu đang đổ thêm dầu vào lửa, kích động, hậu thuẫn phe
đối lập làm những việc phi pháp (chiếm cơ quan chính phủ, gây bạo lực…) như
một sự “ủng hộ dân chủ”!
Và như vậy, ta có thể hiểu thế nào là DÂN CHỦ KIỂU TƯ BẢN!
Đinh Hoàng
|
Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2014
Chuyện vui:
Thưởng Tết khủng
Buổi chầu cuối năm Ngọc Hoàng chất vấn Bắc Đẩu về tình hình chuẩn bị Tết
Giáp Ngọ:
- Năm qua kinh tế vẫn khó khăn thế, doanh nghiệp đa phần thua lỗ, đóng
cửa, phá sản, không hiểu Tết này dân ăn tiêu thế nào?
- Bẩm Ngọc Hoàng, thần được nghe báo cáo và cũng đã tìm hiểu thực tế
thấy năm nay hạ giới lương khủng và thưởng cũng khủng lắm ạ, kể cả thưởng của
nhân viên, công nhân lao động. - Bắc Đẩu xoa tay bẩm báo.
- Sao có chuyện lạ thế nhỉ, lấy đâu ra
mà thưởng khủng?
- Dạ, thưởng khủng chủ yếu đối với các đầy tớ cấp cao, các nhà quản lý
doanh nghiệp độc quyền, doanh nghiệp công ích ạ. Cách thức của họ là bóp chỗ
thấp cho nó phình chỗ cao, trên cơ sở đó thưởng từ chỗ cao xuống chỗ thấp.
Chả thế mà có những đầy tớ lương, thưởng lên con số hàng tỷ ạ.
- Thế mức thưởng của công nhân, nhân viên thế nào.
- Cũng rất khủng ạ!
- Cụ thể là bao nhiêu?
- Dạ, họ được thưởng nghỉ Tết gần nửa tháng ạ. Như Ngọc Hoàng cũng
biết rồi đấy, thời gian là tiền bạc mà!
Đinh Hoàng
|
Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014
|
Ai bị
thiệt?
Xin kể một câu
chuyện thế này và xin hỏi bạn rằng ai bị thiệt:
Ông X có một nguồn
vốn ODA dư giả, lãi suất thấp (5%) mang cho người con là ông Y (đã ở riêng,
sống với con) làm vốn kinh doanh. Ông Y không kinh doanh mà lại cho con mình
(tức cháu nội của ông X) vay lại, vẫn với lãi suất 5%. Tuy nhiên do thiếu vốn
kinh doanh nên ông Y lại phải đi vay vốn của con mình (tức cháu nội ông X)
với lãi suất 9% để làm ăn.
Như bạn đã biết,
năm qua kinh tế chưa thoát khỏi đình đốn, khó khăn, kinh doanh để có lãi 8-9%
đã là khó chứ đừng nói lãi hơn để trả nợ 9%. Chuyện ông Y bị lỗ là chuyện dễ
hiểu. Riêng thằng cháu nội chẳng cần làm gì cũng có lãi 4%.
Do thua lỗ, ông Y
quay lại xin bố (ông X) khoản ODA khác để bù lỗ cho kinh doanh.
Cực chẳng đã, ông
X lại phải chi tiền cho ông Y bù lỗ.
Ai là người chịu
thiệt?
(Xin tiết lộ với
các bạn một câu chuyện tương tự. Vừa qua Thanh tra Chính phủ đã kết luận
thanh tra với Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) trong đó có nội dung: Việc Tập
đoàn đem vốn ODA lãi suất thấp cho các Công ty con của Tập đoàn vay, rồi EVN
lại vay của Công ty con với lãi suất cao để kinh doanh là không vi phạm pháp
luật. Hiện EVN vẫn đang nợ nần hàng chục ngàn tỷ đồng. Thôi thì trông chờ lãi
từ tăng giá điện không phải nộp Nhà nước năm tới mà trả nợ dần vậy).
Đinh
Hoàng
|
Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014
Dân
mình khỏe không?
Thấy thần dân trần gian kêu ca nhiều quá, dù bận
họp hành tối mắt tối mũi, hôm nay Ngọc Hoàng cũng bớt được chút thời gian cùng
Bắc Đẩu vi hành hạ giới.
Do đi
sớm chưa kịp ăn uống gì nên vừa tới hạ giới Ngọc Hoàng đã nghĩ tới việc tìm một
quán điểm tâm bữa sáng:
- Ta
nghe nói xứ Tràng An này có món phở bò ngon lắm, ngươi tìm một chỗ để kiểm tra
xem?
- Dạ
bẩm Ngọc Hoàng, đúng là ngon thì có ngon đấy, nhưng mà… ta không nên ăn đâu a.
– Bắc Đẩu khuyên can.
-
Ngươi nói gì lạ vậy? Ngon mà lại không nên ăn?
- Dạ,
bởi mấy cái hóa chất tẩy trắng, làm dẻo dai bánh phở độc hại lắm, có thể gây
ung thư đấy ạ! Thôi, ta gắng nhịn một bữa, chẳng sao đâu.
Nơi
đầu tiên Bắc Đẩu đưa Ngọc Hoàng đến là một làng nhỏ ven đô chuyên trồng rau
phục vụ dân thị thành. Nhìn cánh đồng rộng mênh mông, rau xanh đủ loại tốt
tươi, xanh mướt Ngọc Hoàng tỏ vẻ hài lòng lắm.
- Bẩm
Ngọc Hoàng, ngày nay do khoa học kỹ thuật phát triển nên dân trồng rau cũng
nhàn hạ mà thu nhập cũng khá hơn.
Thấy
một lão nông đang dùng chiếc máy đeo trên lưng đang phun mưa phùn xuống ruộng
rau cải, Ngọc Hoàng ghé xuống xem và hỏi han:
- Mưa
nhà trời không đạt chuẩn hay sao mà ngươi phải tự làm mưa vậy?
Nhìn
người khách vẻ lạ lẫm, lão nông dân thủng thẳng:
- Mưa
gió khỉ gì, ông tránh ra cho tôi làm việc, muốn ngộ độc thuốc trừ sâu hả?
- À,
thì ra vậy, thảo nào tịnh không thấy bóng dáng một con sâu bọ gì. Thế khoảng
bao lâu thì được thu hoạch một lứa rau này? – Ngọc Hoàng hỏi tiếp.
- Còn
tùy vào nhu cầu, giá cả thị trường. Nếu được giá, thị trường thiếu rau thì kích
cho nó lên nhanh. Thuốc kích thích tăng trưởng rẻ như bèo ấy mà.
Thấy
bên cạnh có một mảnh ruộng nhỏ cũng trồng mấy loại rau nhưng nhìn có vẻ thiếu chăm
sóc, tưới tắm nên rau cằn cỗi, lại còn bị sâu ăn lá, Ngọc Hoàng phàn nàn:
- Rau
cỏ nhà nào mà lười biếng chăm bón thế kia?
- Của
tôi đấy. Đó là trồng để gia đình dùng, không bán.
- Rau
ngon, xanh tốt thế kia chẳng ăn mà lại ăn cái thứ rau cằn này á?
- Ăn
rau đẹp để mà chết à?
Hiểu
ra câu chuyện, Ngọc Hoàng lắc đầu, ngán ngẩm.
Tiếp
theo Bắc Đẩu đã đưa Ngọc Hoàng tới thăm một trại nuôi lợn, một trại nuôi gà và
một khu đầm thả cá, nuôi tôm... Nơi nào cũng thấy cảnh làm ăn tấp nập, sản phẩm
dồi dào, Ngọc Hoàng tỏ vẻ phấn khởi ra mặt. Đã trưa và cũng ngấm đói, Ngọc
Hoàng gợi ý:
- Ta
kiếm chỗ nào ăn trưa đi?
Ghé
vào một quán ăn bình dân, Ngọc Hoàng ngồi đợi Bắc Đẩu chọn món. Sau hồi lâu,
Bắc Đẩu quay lại bẩm:
- Thưa Ngọc Hoàng, không có món gì ăn được đâu
ạ?
- Ta
thấy nhiều thức ăn bày bán nhiều món lắm mà? Sao lại không ăn được?
-
Thần kiểm tra kỹ rồi, từ rau đến thịt đều độc hại lắm. Rau thì ở chỗ Ngọc Hoàng
đã biết đấy. Thịt lợn thì nhiễm hóa chất tạo nạc, tăng trọng, kháng sinh. Gà
thì là thứ phế thải từ phương Bắc tuồn sang cũng đầy kháng sinh, hóa chất…
Thôi, đành về Trời ăn sau vậy.
Vừa
đói vừa khát, thầy trò Ngọc Hoàng bải hoải lê bước về Thiên Đình.
-
Thôi thì không ăn gì cả nhưng ngươi cũng phải mua ta chai nước khoáng uống tạm chứ.
-
Bẩm, nước khoáng cũng không thể uống được đâu ạ. Cái thứ nước này họ hút từ
mạch ngầm lên chỉ sát khuẩn qua loa, chứa nhiều thạch tín lắm, uống vào ung thư
là cái chắc!
-
Ngươi nói lạ thật, từ sáng tới giờ ta thấy chẳng thứ gì ăn uống được, vậy mà
thần dân hạ giới vẫn sống được, hạ giới khỏe vậy sao?
- Dạ
bẩm, Ngọc Hoàng muốn biết dân hạ giới khỏe yếu ra sao, dịp sau thần sẽ đưa
Người đến một chỗ và sẽ hiểu ngay thôi ạ!
Đinh Hoàng
|
Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013
Cho
lên Thiên Đường
Do có quá
nhiều ta thán của dân lành về những Từ Mẫu và ngành Y nơi trần thế, hôm nay
Ngọc Hoàng triệu Bắc Đẩu đến để chất vấn chuyên đề đồng thời tìm phương thuốc
đặc trị.
- Ngươi có
thể khái quát ta nghe tình hình chăm sóc sức khỏe dân lành hạ giới năm qua ra
sao. Đừng nói nhiều thành tích, ta đã rát tai về những lời kêu ca, ai oán
rồi. - Ngọc Hoàng mở đầu buổi chất vấn.
- Dạ bẩm,
cũng đôi chỗ có chuyện này, chuyện kia, nhưng về cơ bản thần vẫn thấy tình
hình sức khỏe dân tình tạm ổn ạ! - Bắc Đẩu vừa xoa tay vừa bẩm báo…
Rầm! Ngọc
Hoàng bỗng đập mạnh tay xuống mặt bàn rồng đặt tờ sớ:
- Ngươi có
biết đã bao nhiêu hài nhi chết vì cái vắc xin Quimvaxem không?
- Dạ có…
cũng chỉ ngót chục cháu thôi ạ!
- Ngươi có
nghe chuyện một lương y đã nhẫn tâm ném xác khách hàng thẩm mỹ xuống sông sau
khi phẫu thuật gây chết người chứ?
- Dạ thần
có nghe ạ…
- Lại có
chuyện chủ nhà thương đi làm kinh tế bằng nhân bản phiếu xét nghiệm?
- Cũng chỉ
xảy ra tại một vài nơi thôi ạ…
- Mấy hôm
rồi ta mới nhòm xuống hạ giới thấy dân tình ốm yếu lắm - chợt Ngọc Hoàng hạ
giọng trầm buồn - nhất là người nông dân. Hạt lúa, củ khoai, con lợn họ vất
vả một nắng hai sương nuôi trồng nhưng giá cứ rẻ bèo. Thương lái, nhà buôn
bóp nặn họ đến trơ xương sườn mà chẳng đoái hoài thương xót. Cả vụ tích cóp
chả được là bao, chỉ cần một lần đến bệnh viện là coi chừng bán hết thóc
giống cũng chẳng đủ chi tiêu. Mà ta cũng lạ, dân nghèo đến chữa bệnh mà qua
cửa nào của bệnh viện cũng phải bôi trơn, từ cô y tá đến ông trưởng khoa!
Lương tâm của họ cất kín đâu hết rồi?
- Dạ… kể ra
cũng có những người dân nghèo khổ quá ạ. Thần trộm nghĩ, nhiều người thà được
chết đi lại đỡ khổ hơn ạ. Thần xin Ngọc Hoàng cho một cái cơ
chế là ai muốn lên Thiên Đường sớm thì đăng ký, thần sẽ xét duyệt
hoàn cảnh để trình Ngọc Hoàng đưa vào sổ Nam Tào. - Bắc Đẩu đề xuất giải
pháp.
- Có lẽ
cũng đành vậy, cho dân đỡ khổ ải. Ngươi về lập đề án trình ta ký ban hành.
Bắc Đẩu vừa khấp khởi ra đến cửa, chợt Ngọc Hoàng gọi giật lại: - Mà này... Nhưng ngươi tuyệt nhiên không được biến nó thành cái cơ chế xin - cho, để dân lại phải bôi trơn nơi cửa của ngươi là không xong với ta đâu.
- Dạ thần
rõ rồi ạ!
Đinh
Hoàng
|
Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013
Luận bàn
|
Nên rành
mạch một khái niệm
Dự luật sửa đổi Luật đất đai đang được
Quốc hội bàn thảo nghe ra chưa thể ngã ngũ. Vẫn còn rất nhiều sự băn khoăn về
nội dung “thu hồi đất cho phát triển kinh tế - xã hội”. Cũng vì cái cụm từ “phát
triển kinh tế - xã hội” mà lãnh đạo nhiều địa phương đã có điều kiện thỏa mái
thu hồi đất đai của dân nghèo trao vào tay chủ doanh nghiệp, đưa họ lên đời “đại
gia” bất động sản, đẩy nông dân vào đội quân thất nghiệp.
“Xã hội” thì không thể là cá nhân, tư nhân cụ thể nào mà đều là chung.
Nhưng kinh tế thì có cái vì mục đích công nhưng cũng có cái chỉ đơn thuần vì
lợi nhuận. Vậy tại sao trong nội dung dự thảo luật cứ ghép kinh tế với xã hội? Tại sao không quy định riêng: Chỉ thu hồi đất các dự án phục
vụ quốc phòng, an ninh, phục vụ lợi ích công cộng (như giao thông, xây dựng
cơ sở hạ tầng công cộng…). Các dự án kinh tế (nên bỏ từ phát triển vì các dự án kinh tế đương nhiên đều vì sự phát triển)
vì mục tiêu lợi nhuận đều phải thỏa thuận bồi thường theo giá thị trường.
Cũng cần hiểu Doanh nghiệp Nhà nước không phải là Nhà nước. Các doanh nghiệp
đều có mục tiêu lợi nhuận, không thể cho họ được quyền thu hồi đất như phục
vụ lợi ích công. Chúng ta đang khốn khổ vì nhiều doanh nghiệp Nhà nước hưởng
đầy ưu đãi nhưng lỗ triền miên, thậm chí thất thoát hàng ngàn tỷ đồng của Nhà
nước như Vinalines, Vinashin… Rồi một số doanh nghiệp công ích cũng xà xẻo
tiền Nhà nước bằng những mức lương khủng như tại TP HCM vừa qua.
Chính vì vậy, Luật đất đai sửa đổi cần loại bỏ cụm từ “phát triển kinh
tế xã hội” trong nội dung mục đích thu hồi đất. Rành mạch cụm từ này sẽ loại
trừ được cơ hội của lợi ích nhóm.
Đinh Hoàng
|
Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013
Quy trình của đồng
tiền
Quy trình là quá trình
thực hiện một nội dung công việc gì đó mà người ta đặt ra, phù hợp quy luật
nhằm đạt được một mục tiêu, kết quả nhất định. Việc xây dựng quy trình thường
được đúc kết từ thực tiễn, bằng trí tuệ tập thể. Chính vì vậy khi ta thực
hiện đúng quy trình sẽ mang lại hiệu quả tốt.
Tuy vậy, thời gian gần
đây có nhiều thứ được cho là “thực hiện đúng quy trình” lại không có hiệu
quả, thậm chí ngược lại – đưa đến những hậu quả đáng buồn.
Một cán bộ nọ được bổ
nhiệm chức vụ Cục trưởng (đương nhiên là đã thực hiện đúng quy trình công tác
cán bộ), nhưng ngồi ghế chưa ấm chỗ đã bị khởi tố vì vi phạm pháp luật từ
thời gian trước khi bổ nhiệm. Không những thế, vị Cục trưởng này vì được mật
báo đã nhanh chóng “cao chạy xa bay” đúng như cách hành xử của một tên tội
phạm! Vị cán bộ này không hiểu đức tài thế nào nhưng chỉ qua một thương vụ
mua bán kiểu “chợ trời” đã làm thất thoát mấy trăm tỷ đồng của Nhà nước. Như
vậy cái “quy trình” bổ nhiệm cán bộ chắc chắn có vấn đề cần phải xem lại.
Cũng một cái quy trình
nữa được thực hiện nghiêm túc đang mang lại thảm họa khốn cùng cho nhân dân
các tỉnh miền Trung – Quy trình xả lũ liên hồ chứa!
Ai cũng biết với thủy
điện, giọt nước là đồng tiền. Việc xả nước chỉ là việc bất đắc dĩ với các ông
chủ thủy điện. Chính vì vậy họ phải tính toán, căn ke thời điểm xả lũ sao cho
có lợi nhất mà vẫn an toàn hồ đập, còn an toàn cho cư dân hạ du có lẽ phải
đứng “thứ nhì”. Chính với tính toán đó, hàng chục đập thủy điện đều đợi chờ
cho đến phút chót – lúc đập không thể không xả thì họ mới ra tay. Cái quy
trình liên hồ đồng loạt “tung chưởng” đã nhấn chìm bao tài sản, thành quả lao
động của người dân, nhất là người nông dân. Nếu thống kê chính xác, đầy đủ
thiệt hại của người dân và nền kinh tế trong đợt “lụt xả lũ” này chắc sẽ
không nhỏ, có thể lên đến hàng nghìn tỷ đồng. Nhưng cái đau xót nhất là sinh
mạng của hàng chục người dân đã cuốn theo dòng lũ!
Rõ ràng cái quy trình và thực hiện quy
trình này đã có vấn đề nghiêm trọng.
Gần đây một chuyện gây phẫn nộ dư luận
đã xảy ra, vì chưa nộp tiền mà một em bé 7 tuổi đã bị đuổi ra cổng trường
trong giờ ăn trưa. Trong đôi mắt thất thần, ngơ ngác, buồn tủi của em như
chứa đầy sự tăm tối. Em chỉ hiểu một điều đơn giản – bố mẹ chưa nộp tiền nên
em không được ăn! Ở đây, người có trách nhiệm chỉ thực hiện quy tắc đơn giản “tiền
trao, cháo múc” của chợ búa nhưng ở trong môi trường dạy người. Nó cũng là
một quy trình của việc phục vụ - nộp tiền để được phụ vụ.
Tất cả những ví dụ trên đây về quy
trình, hiểu đến ngọn nguồn – đó chính là là quy trình của đồng tiền. Đồng
tiền đã chi phối mọi quy trình. Quy trình đã trở thành cái cớ, là phương tiện
để họ đạt mục tiêu cuối cùng: Tiền!
Đinh Hoàng
|
Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013
|
Những hạt thóc thối
Sự kiện Việt
Có một sự lạ là một vài
tờ báo luôn đặt rất nhiều sự quan tâm về vấn đề nhân quyền Việt
Nhưng “những hạt thóc
thối” này lại khá nhạy cảm với bất kỳ việc gì liên quan đến những cá nhân bất
mãn, chống đối chế độ tại Việt
Những việc trên cho
thấy những kẻ xưa nay to mồm chửi bới Đảng, Nhà nước ta thực ra tâm địa của họ
chỉ là sự hằn học, định kiến, luôn tức tối trước sự phát triển đi lên của đất
nước Việt
Đinh
Hoàng
|
Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013
Chuyện vui
Chết dân
Lâu lắm Ngọc Hoàng mới xuống thăm mấy cơ sở sản xuất hàng tiêu dùng Thiên Đình. Thấy các nơi công việc tất bật Ngọc Hoàng vui lắm vì nghĩ chắc
năm nay kinh tế đã khởi sắc.
Đã hết giờ làm việc hơn tiếng rồi Ngọc Hoàng mới hồi cung. Nhưng khi
qua khu xưởng nội thất vẫn thấy tiếng cưa xẻ ầm ào, đèn sáng trưng như
Giám đốc xưởng mộc đang xăng xái chạy hết chỗ này đến chỗ nọ để đôn
đốc, chỉ đạo công nhân. Thấy Ngọc Hoàng vội chạy lại phân trần:
- Mong Ngọc Hoàng thứ tội, người tới mà thần chẳng biết, công việc bận
rộn quá.
Gật đầu vừa nhìn lướt xưởng mộc, thấy hàng đang được đóng toàn ghế đẹp,
gỗ tốt, cũng chẳng kém ngai vàng của Ngọc Hoàng là mấy, hỏi:
- Sao đóng lắm ghế thế này?
- Dạ, là do cung cầu thôi ạ. Mấy năm nay bộ máy công bộc của nhà trời
tiêu tốn nhiều ghế lắm ạ.
- Nghĩa là sao? – Ngọc Hoàng vẻ chưa hiểu.
- Dạ, ý thần muốn nói là cái chỗ ngồi của công bộc ấy ạ. Chẳng hạn như
cái Bộ nọ lẽ ra chỉ cần 4 ông cấp phó nhưng do nhu cầu thực tiễn đã tăng lên
thành 8, có Bộ còn nhiều hơn nữa. Vì vậy công suất xưởng của thần phải chạy
tối đa mới đáp ứng được.
- Chắc là công việc tăng lên nhiều quá nên mới cần tăng quan chức?
- Dạ không phải đâu ạ. Việc vẫn thế thôi, nhiều người thì chia bớt ra
làm cho nó nhẹ nhàng ạ.
- Thế quỹ lương của 4 người cũng chia cho 8 người hay sao?
- Sao lại thế được ạ. Đời sống của đội ngũ công bộc là phải liên tục
cải thiện chứ sao để tụt lùi được ạ. Con nghĩ không có chuyện chia lương đâu,
có khi còn tăng nữa ấy!
- À… ra thế. -Trầm tư một lát, bỗng Ngọc Hoàng phẩy tay- Thế này thì
chết dân à! Mai ta phải đi thị sát lại mới được, chẳng biết cái khí thế lao
động các nơi khác có giống như cái xưởng mộc này không.
Đinh Hoàng
|
Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013
Hai chuyện nhỏ trong lần được gặp Đại tướng
Vào một ngày cuối thu năm 1995 tôi vinh dự được phục vụ đoàn cán bộ Binh chủng Công binh
đến làm việc tại nhà riêng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Hồi đó Binh chủng Công
binh vừa hoàn thành cuốn lịch sử Công Binh, xin phép Đại tướng ghi lời tựa
vào cuốn sách. Bộ đội Công binh vốn rất gần gũi Đại tướng vì thường được giao
xây dựng công trình cho lãnh đạo Đảng, Nhà nước và Quân đội trong những năm
chiến tranh. Căn hầm chỉ huy chiến dịch Điện Biên Phủ tại Mường Phăng, nơi
Đại tướng làm việc năm 1954 cũng do Bộ đội Công Binh thiết kế, xây dựng.
Là cán bộ tuyên huấn
binh chủng, tôi được đi theo đoàn đến nhà Đại tướng mang theo máy ảnh để ghi
tư liệu buổi làm việc.
Không rõ các đoàn khác
đến gặp và làm việc thì Đại tướng tiếp ra sao, riêng đoàn Binh chủng Công
binh đến làm việc hôm đó tôi thấy phòng làm việc Đại tướng còn bày cả bánh kẹo, hoa
quả, nước ngọt… để tiếp khách.
Bắt đầu buổi làm việc,
thấy tôi mở máy ảnh định chọn góc chụp bỗng Đại tướng giơ tay ra hiệu dừng
chụp ảnh, chỉ vào bàn bánh kẹo, hoa quả và nói:
- Có ghi hình buổi làm
việc thì chúng ta hãy tạm cất những thứ này đi đã, lát xong việc thì đưa ra
dùng.
Mọi người như đều nhận
ra sự tinh tế, nhạy bén trong một việc nhỏ. Nếu hôm đó cứ để hoa quả, bánh
kẹo… trên bàn như thế thì khi người khác xem ảnh chỉ thấy đó là một buổi liên
hoan nhẹ với Đại tướng chứ chẳng phải buổi làm việc. Những bức ảnh tôi ghi
được như vậy cũng chẳng có giá trị tư liệu gì, chỉ như ảnh lưu niệm mà thôi.
Sau khi làm việc xong,
đoàn cán bộ Binh chủng Công Binh xin phép Đại tướng ra trước cửa nhà cùng chụp ảnh lưu
niệm.
Điều chỉnh đội hình
xong tôi chụp liền 4 – 5 kiểu (để cho “chắc ăn”). Khi mọi người định giải tán
vì biết chụp thế đã đủ, bỗng Đại tướng ra hiệu mọi người dừng lại và nói:
- Chú Huyên (thư ký
riêng của Đại tướng) ra chụp giúp một kiểu để chú chụp ảnh vào đứng cùng mọi
người, chụp thêm kiểu nữa. Chú ấy cũng làm việc như mọi người mà.
Sự quan tâm ấy của Đại
tướng đã cho tôi có một tấm ảnh lưu niệm quý giá.
Hai chuyện trên chỉ là
chuyện rất nhỏ nhưng tôi thấy không phải những người lãnh đạo ai cũng làm
được.
(Ảnh mờ do chụp lại)
Đinh Hoàng
|
Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013
Chuyện vui:
Trận cầu chưa có hồi kết
Hôm
nay Bắc Đẩu được Ngọc Hoàng mời vào chầu sớm trong điệu bộ mệt mỏi, ngái ngủ.
Đón trước của, Nam Tào nói mát:
-
Đêm qua “làm việc quá sức” hay lại thức với ngoại hạng Anh đấy?
-
Có thức, thức cả đêm, nhưng không phải giải ngoại hạng Anh mà là giải cấp Bộ
của nước Tiểu Rồng.
-
Thắng thua thế nào?
-
Ôi dào, chẳng bên nào thắng cũng chẳng có thua, họ cứ đưa đi đưa lại, mỏi mắt,
đến giờ đã ngã ngũ đâu.
-
Lại nhỉ, cùng lắm là 120 phút thi đấu và thêm đá luân lưu chứ sao trận đấu gì
mà dài như cái “dây” kinh nghiệm vậy?
-
Đây không phải trận cầu. Đây là trận đấu đùn đẩy “quả bóng trách nhiệm” giữa
hai Bộ xung quanh hộp sữa ngoại dành cho trẻ em!
-
À, tôi hiểu rồi. Thảo nào Ngọc Hoàng cho triệu anh sớm vậy.
-
Ý anh là sao?
-
Ngọc Hoàng vừa vi hành về thấy dưới hạ giới sao lại vô trách nhiệm với con trẻ
như vậy. Sữa ngoại là loại dân sính dùng bỗng dưng biến mất khỏi thị trường.
Thử hỏi trẻ em ăn uống gì?
-
Ồ. Không phải vậy đâu anh Nam Tào ơi. Họ “làm xiếc” đấy. Sữa ngoại vẫn đầy rẫy,
chỉ có điều họ đổi tên khác mà thôi. Tên là sữa thì phải bình ổn giá. Bộ Y đã đổi thành tên "thực phẩm chức năng". Từ đó các doanh nghiệp sữa thoải mái tăng giá, Bộ T chịu bó tay, không quản được. Với cái tên mới, lợi nhuận doanh nghiệp sữa thu về bộn
tiền. Dư luận kêu nhiều quá nên hiện hai cái Bộ Y và T cùng quản mặt hàng này đang đá “bóng
trách nhiệm” cho nhau. Cái vụ đá bóng tối qua tôi xem là nó đấy. Nghe chừng nếu
không có Ngọc Hoàng vào cuộc phân xử hay đề ra luật mới thì chưa biết đến khi
nào mới ngã ngũ. Thôi tôi vào giải trình với Ngọc Hoàng đây, kẻo ngài nổi giận.
Đinh Hoàng
|
Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013
Người kiến tạo vĩ
đại
I Rắc sau cuộc chiến
lật đổ Tổng thống Hussein của Mỹ, đã trở thành thể chế dân chủ đúng theo mong
đợi của Mỹ và Phương Tây. Chỉ có điều, mục tiêu cuộc chiến xâm lược này là tìm và phá hủy vũ khí hủy diệt hàng loạt thì đến nay vẫn chưa đạt được
và mãi mãi sẽ không thể tìm ra thứ vốn dĩ không tồn tại ở đây.
Thể chế dân chủ tại Apghanixtan
được chuyển giao từ chính quyền Taliban cũng bằng một cuộc chiến tranh trừng
phạt. Tuy nhiên, sau nhiều năm bình định bất thành, rút chân khỏi đây Mỹ lại
đang khuyên chính quyền đương nhiệm đàm phán hòa bình với Taliban!
Cuộc chiến xâm lược Li
bya với lý do thể chế độc tài đàn áp dân lành được kết thúc bằng hình ảnh nhà
lãnh đạo Cadaphi bị hành hình man rợ như thời trung cổ (có lẽ đây cũng là sản phẩm của chế độ dân chủ?!). Cái chết của ông này không được “lịch sự” như ông Hussein là treo trên giá treo cổ!
Với thể chế của ông
Assad, cả thế giới cũng đang phập phồng lo ngại với cái kết tương tự, nếu
lương tri nhân loại không thắng cái ác.
Không hiểu các nước
được “nhập khẩu dân chủ” trên nay đã có dân chủ hay chưa? Một điều chắc chắn
nhân dân các nước này đang “được hưởng” thành quả của nền dân chủ – đó là biến
cả nước thành một “pháp trường” tầm quốc gia. Mỗi năm có hàng ngàn người dân
vô tội bị “xử trảm” một cách vô tình bằng các cuộc đánh bom khủng bố. Hàng
ngàn người chết hàng năm, đó là do bọn khủng bố chứ đâu tại Mỹ, Phương Tây
hay chính quyền đương nhiệm?!
Lật đổ xong các “nhà
độc tài”, dựng lên một "ma nơ canh chính trị" là họ đã hoàn thành trách nhiệm
lớn lao, một trách nhiệm quốc tế! Các nhà tư bản dầu mỏ, tư bản vũ khí sẽ
tung hô, ca ngợi các nhà lãnh đạo của họ như những vị anh hùng. Kho bom đạn
của họ lẽ ra sắp phải thanh lý vì hết đát, đã được sử dụng một cách “hợp lý
và nhân đạo”!. Kể cũng đúng, chẳng lẽ vũ khí sản xuất ra lại cứ để trong kho
rồi lại đem tiêu hủy? Nó phải được đem ra bắn vào ai đó, thả xuống đâu đó một
cách đúng đắn, thuyết phục! Có như vậy bom đạn mới được sản xuất tiếp, tạo “công
ăn việc làm” và kích cầu cho nền kinh tế! Đây có thể nói là những gói kích
cầu (QE) bằng máu và xương của đồng loại. Mỹ - nền kinh tế hàng đầu thế giới xứng
danh là một nhà kiến tạo vĩ đại cho nền kinh tế và cả những “pháp trường” tầm
cỡ quốc gia!
Đinh Hoàng
|
Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013
|
Những
“nghịch cảnh” có thật tại VN
Nguyên liệu đắt hơn sản phẩm- Vàng SJC
Buôn 1 lãi 9 - Sữa ngoại
Kinh doanh không bao giờ bị lỗ (thật) -
Doanh nghiệp độc quyền
Liên tục tăng nhưng đang giảm từ từ -
Lương
Danh hiệu càng cao, đời sống càng thấp -
Nông dân
“Bộ phận không nhỏ” nhưng rất khó tìm
thấy - Tham nhũng
Nhiều sản phẩm “sản xuất” dưới đất nhưng
thực hiện trên mây- Văn bản pháp quy.
Đinh Hoàng
|
Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013
Bỏ ruộng
Hàng ngàn năm người dân Việt
Gắn bó ruộng đồng, nồng vị bùn non
Trong giấc ngủ chập chờn hương nếp mới
Cánh cò bay trên vàng rộm chân trời.
Nay sao bỗng ruộng đồng bạc phếch
Còng tấm lưng bán rẻ giọt mồ hôi
Hạt gạo trắng chẳng đỡ nổi đời
kham khó
Đồng ruộng ơi, xin đành phụ nhau
thôi!
Đinh Hoàng
|
Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013
Chuyện vui
Nô
lệ
Mải việc Thiên
đình, hôm nay Ngọc Hoàng mới có chút thời gian rảnh rỗi soi kính Viễn Thiên
xuống một góc hạ giới xem dân tình ra sao.
Chợt thấy một
cảnh chướng tai gai mắt làm Ngọc Hoàng nóng bừng mặt, truyền lệnh gọi ngay
Bắc Đẩu đến để truy vấn cho ngọn ngành. Bắc Đẩu được gọi bất ngờ biết có
chuyện chẳng lành, khép nép, rón rén bước vào. Ngọc Hoàng hỏi ngay:
- Dưới hạ giới
nay có còn chế độ nô lệ không?
Bắc Đẩu thở
phào như trút được gánh nặng:
- Dạ bẩm, chắc
Ngọc Hoàng cứ đùa thần! Chế độ chiếm hữu nô lệ thần đã chỉ đạo hạ giới thanh
toán xong cách đây mấy trăm năm rồi, nay làm gì có chuyện ô uế ấy ạ?
- Ngươi lại
đây xem nó là cái gì? - Ngọc Hoàng chỉ Bắc Đẩu đến bên kính Viễn Thiên -
Ngươi có thấy một người gầy yếu kia đang khiêng trên vai hai gã béo tốt
không?
- À… dạ bẩm,
đấy là ông nông dân đó mà Ngọc Hoàng. Mấy năm nay kinh tế khó khăn nên sức
vóc họ có giảm sút đôi chút, nhưng họ vẫn sống được ạ - Bắc Đẩu giải thích.
- Thế còn hai
cái gã bất lương to béo như con lợn kia, chúng là ai mà đè đầu cưỡi cổ người
ta như vậy?
- Xin bệ hạ
đừng miệt thị họ quá thế, họ là Thương gia và Nhà sản xuất cả đấy, thiếu họ,
nông dân cũng chẳng sống được ạ.
- Ngươi nó rõ
hơn xem nào?
- Ngài Thương
gia kia là nhà xuất khẩu gạo đấy ạ. Nhiều năm qua nông dân mình sản xuất được
mùa liên miên, gạo xuất khẩu tăng liên tục nên đã vươn lên hàng nhất nhì hạ
giới. Chỉ tiếc là giá gạo hạ quá, nông dân làm chỉ đủ hòa vốn thôi ạ. Không
có Thương gia, nông dân cầm chắc lỗ vốn! Còn Ngài sản xuất kia là nhà sản
xuất phân bón, thuốc bảo vệ thực vật và thức ăn gia súc. Nông dân mình phải
dựa vào mấy cái hàng dịch vụ này chứ không thể làm tròn hết các khâu được đâu
ạ. Dưới hạ giới bây giờ phân công lao động, sản xuất theo chuỗi nên năng suất
mới cao được. Tuy nhiên, do giá đầu vào cao nên các ngài Thương gia cũng
không thể bán lỗ cho nông dân được, họ kinh doanh cũng cần có lãi ạ. Cũng vì
những lý do trên, vụ này nông dân đành chấp nhận lỗ một ít ạ. Chắc tình hình
năm sau sẽ khá hơn.
- Không được!
Ta thấy người nông dân đổ mồ hôi như tắm thế kia mà chẳng có hiệu quả gì, vậy
họ sống được sao? Ta không thể chấp nhận! Đúng là cảnh nô lệ! Ngươi cần có ngay
giải pháp chấm dứt cảnh này.
Bắc Đẩu xun
xoe vừa đi lùi ra nhanh chóng cáo lui:
- Dạ, thần sẽ
chỉ đạo quyết liệt ạ.
Đinh
Hoàng
|
Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013
Chuyện vui
|
Quan chức cao hàng đầu
địa phương (xin gọi tắt là Q1) nghe báo cáo tình hình chăn nuôi của dân khốn
đốn vì giá bán gia súc, gia cầm, thủy sản bán dưới giá thành chục hàng ngàn đồng
mỗi cân. Tình hình trồng trọt cũng bi đát không kém, lúa tuy được mùa nhưng
dưới giá thành sản xuất gần 1 ngàn đồng/cân. Trong cuộc họp, ông ta đập bàn,
chỉ mặt các lãnh đạo cấp dưới (tạm gọi là Q2):
- Các anh sống bằng tiền thuế dân nuôi
đấy! Không biết thương dân ư? Hãy về tìm biện pháp tháo gỡ, đừng để cuộc họp
này năm sau tôi phải nghe lại chuyện này!
Tại cuộc họp do Q2 chủ trì tại địa phương
mình, sau khi phân tích tình hình chăn nuôi, trồng trọt bê bết, được mùa mất
giá, bán dưới giá thành, ông ta đập bàn, chỉ mặt các lãnh đạo cấp dưới (tạm gọi
là Q3):
- Các anh sống bằng tiền thuế dân nuôi
đấy! Không biết thương dân ư? Hãy về tìm biện pháp tháo gỡ, đừng để cuộc họp
này năm sau tôi phải nghe lại chuyện này.
Tại
cuộc họp do Q3 chủ trì tại địa phương mình, sau khi phân tích tình hình chăn
nuôi, trồng trọt bê bết, được mùa mất giá, bán dưới giá thành, ông ta đập bàn,
chỉ mặt các lãnh đạo cấp dưới (tạm gọi là Q4, thực ra là các Trưởng thôn):
- Các anh sống bằng tiền thuế dân nuôi
đấy! Không biết thương dân ư? Hãy về tìm biện pháp tháo gỡ, đừng để cuộc họp
này năm sau tôi phải nghe lại chuyện này.
Q4 (các trưởng thôn) tức tốc tổ chức họp
thôn, sau khi phân tích tình hình chăn nuôi, trồng trọt bê bết, được mùa mất
giá, bán dưới giá thành, Trưởng thôn trì chiết:
- Các ông, các bà phải đổi mới cách nghĩ cách
làm đi chứ, không thì tôi tin rằng sang năm lại tái diễn tình hình này thôi,
lại được mùa, mất giá, nghèo lại hoàn nghèo.
Một lão nông giơ tay xin phát biểu,
Trưởng thôn nhanh nhẩu nói:
- Được, xin mời cụ có sáng kiến gì góp ý
cho?
- Tôi chẳng có sáng hay tối kiến gì đâu,
tôi chỉ xin nhắc là câu đánh giá này của Trưởng thôn tôi đã được nghe trong
nhiều cuộc họp từ mấy năm qua rồi. Chắc sang năm cũng thế thôi!
Đinh Hoàng
|
Thứ Hai, 8 tháng 7, 2013
|
Những ai dùng bằng giả?
Trên thị trường “đen” hiện nay không khó để tìm mua một tấm bằng
giả. Câu chuyện làm bằng giả đã phát hiện, triệt tiêu nhiều đường dây sản
xuất nhưng có vẻ vẫn chưa đến hồi kết. Có nghĩa “thị trường” tiêu thụ vẫn
đang có nhu cầu. Vậy ai là những người sử dụng thứ “hàng giả” này. Xin làm
một kiểm nghiệm theo phương pháp loại trừ xem ai đang sử dụng bằng giả:
- Nông dân? Chắc chắn không phải. Nền nông nghiệp nước ta nhà
nông vẫn chân lấm, tay bùn, thoát cảnh con trâu đi trước…, tuy có cái công
nông kéo cày nhưng cũng chẳng cần bằng cấp vì có ai kiểm tra xem họ có bằng
lái máy cày đâu? Tiền đâu đến nỗi thừa để nông dân mua bằng giả!
- Công nhân? Cũng không!
Với trình độ thợ, khi đã được đào tạo nghề thì chẳng mấy ai trượt. Tại các
khu công nghiệp, nhiều doanh nghiệp chỉ cần học sinh đã qua PTTH hoặc THCS,
họ tự đào tạo nghề rồi cho vào dây chuyền sản xuất luôn. Do vậy họ chẳng mấy
quan tâm bằng cấp của công nhân và công nhân cũng chẳng dư tiền để mua bằng
giả làm gì.
- Sinh viên? Rất hiếm.
Trong cơ chế thị trường hiện nay, dù học có đuối đôi chút thì sinh viên vẫn biết
cách quan tâm, “chăm sóc” thầy để có được những điểm số cần thiết cho tấm
bằng tốt nghiệp. Hiện có hàng ngàn sinh viên ra trường cũng chẳng kiếm được
việc làm dù là bằng khá. Với tấm bằng giả liệu có lọt qua các kỳ phỏng vấn
xin việc? Nhiều người đã phải cất tấm bằng vào tủ làm lưu niệm rồi vào làm
công nhân trong các khu công nghiệp. Đã không có việc làm, họ cũng chẳng cần
mua bằng giả làm chi.
- Trí thức, các nhà khoa
học? Không thể. Với đặc thù lao động trí óc, sản phẩm là kết tinh trí tuệ,
bằng giả không thể có đất tồn tại vì nó sẽ lộ ngay.
- Tiểu thương, thương
gia? Cũng không thể vì với tấm bằng giả, nó chẳng giúp gì họ trong cuộc mưu
sinh và cạnh tranh khốc liệt của thương trường!
Như vậy chỉ còn một đối
tượng, cũng là lực lượng hùng hậu nhất mà nếu không có bằng cấp khó mà “lọt”
vào được, đó là Công chức! Muốn
được xếp lương cao, nâng lương: bằng cấp; muốn được thăng chức, cấp, bổ
nhiệm…: bằng cấp. Chức vụ càng cao thì càng cần bằng cấp thứ hạng cao. Chính
vì vậy sẽ không thể dẹp nạn bằng giả chừng nào còn các quan chức ít học lại
muốn leo cao.
Đinh Hoàng
|
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)

