Thứ Sáu, 7 tháng 10, 2016
Thứ Tư, 5 tháng 10, 2016
|
Giá
trị để lại
Khi được hỏi về việc tại
sao ông chỉ để lại cho 4 người con mỗi người 10 triệu USD, tỉ phú hàng đầu
thế giới Bill Gates cho biết, ông không muốn cho con quá nhiều tiền, bởi ông
muốn để con tự do chọn lựa điều chúng muốn làm trong cuộc đời. "Tôi nghĩ
một đứa trẻ nên được nuôi dạy để hiểu rằng, chúng sẽ phải tự mình tìm việc và
không nên mặc định rằng sẽ có một khoản tiền nào đó hoặc sẽ được trao tất cả
số tiền chúng cần", ông Bill Gates chia sẻ. Theo ông, việc để lại cho
con một khoản tiền lớn có tác động tiêu cực hơn là tích cực.
Mark Zuckerberg người giàu thứ 16 thế giới với 46,8 tỉ USD
tài sản. Trong bức thư hai vợ chồng gửi con gái đăng trên facebook của ông chủ mạng xã
hội, hai người viết: “Max, bố mẹ yêu con và cảm thấy mình có trách
nhiệm rất lớn rằng phải tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn cho con và toàn bộ
trẻ em. Bố mẹ mong con có một cuộc sống đầy tình yêu, hi vọng và sự vui vẻ
như con đã mang lại cho bố mẹ. Bố mẹ rất nóng lòng muốn trông thấy con sẽ
mang đến điều gì cho thế giới này”. Họ thông báo sẽ hiến tặng 99% số cổ phiếu facebook đang nắm giữ, tương đương 45
tỉ USD để cải thiện chất lượng sống và tiềm năng con người trên thế giới. “Mục
tiêu hiện tại của chúng tôi là cải thiện giáo dục, y tế, kết nối mọi người và
xây dựng các cộng đồng vững mạnh. Chúng tôi biết đây chỉ là sự đóng góp rất
nhỏ với tất cả nguồn lực và nhân tài đang giải quyết những vấn đề này”.
Năm 2010 khi còn sống tỉ
phú Yu Pang-lin người Trung Quốc tuyên bố sẽ chuyển số tài sản trị giá 9,3 tỉ
nhân dân tệ (tương đương 2 tỉ USD) vào ngân hàng và di chúc số tiền sẽ được
làm từ thiện sau khi ông qua đời. “Nếu các con tôi tài giỏi hơn tôi, chúng sẽ
không cần tới số tiền này. Còn nếu chúng không đủ năng lực, gia sản của tôi
sẽ chỉ làm hại chúng mà thôi”, ông nói…
Câu chuyện của các cụ tổ hưu phố Thụy Khuê khá rôm rả xung quanh các tỉ
phú sử dụng đồng tiền thừa kế cho con cái. Cụ Nhân cho rằng “Tuy chưa thể so
với tỉ phú thế giới nhưng Việt Nam ta nay không hiếm những người rất giàu và “siêu
giàu”. Nhiều người dù kín kẽ nhưng khi nghỉ hưu thì khối tài sản phần nào cũng
phát lộ”. Cụ Cương thì khẳng định: “Ở ta, người dùng phần lớn tài sản để làm
từ thiện hay phục vụ lợi ích cộng đồng rất khiêm tốn. Có lẽ tâm lí người Á
Đông hay nuông chiều con cái đến mức ích kỉ đã định hình trong nếp nghĩ nên nhiều
người chỉ quan tâm thừa kế cho con cháu, chẳng cần biết chúng sẽ sử dụng đống
tài sản ấy thế nào”. Cụ Khánh cho biết: “Có người nỗ lực cả đời, thậm chí bất
chấp pháp luật, đạo lí, tham nhũng để có đống của cải mà mấy đời dùng chưa
chắc đã hết. Ai cũng biết con người khi chết đi thì tiền của chẳng thể mang
theo. Nhưng để lại cho con cháu, dường như nhiều người chưa biết rằng có thể họ
đã để lại những mầm họa cho tương lai từ đống tài sản”.
Là nhà giáo vừa nghỉ hưu, cụ Tuệ khái quát vấn đề như triết gia: “Không
nhiều người giàu hiểu rằng cái mà họ để lại khi từ giã cõi đời giá trị nhất
chính là phẩm giá, nhân cách của những đứa con và tấm gương của chính mình.
Các tỉ phú Bill Gates, Mark Zuckerberg, Yu Pang-lin…
để lại cho đời giá trị lớn nhất không phải hàng tỉ đô-la mà là họ để lại những
tấm gương sáng!”.
Đinh
Hoàng
Bài đăng Báo Người cao tuổi ngày 5/10/2016
|
Thứ Năm, 29 tháng 9, 2016
Đâu
phải sức ì?
Thanh Hóa là quê hương cố nhà văn Phùng Gia Lộc,
tác giả của câu chuyện “Cái đêm hôm đó, đêm gì” từng gây xôn xao dư luận cả
nước năm đầu sau đổi mới. Đó là chuyện người dân tại xã Phú Yên, huyện Thọ
Xuân năm 1983 sống cảnh như những năm 30 của thế kỉ trước. Nửa đêm trống dục
trống dồn, dân quân đi thu phí thuế làm náo động làng quê nghèo. Người dân
nai lưng đóng góp hàng chục loại phí khiến cuộc sống vô cùng khốn đốn. Những
tưởng bài học này không bao giờ lặp lại ở xứ Thanh.
Nhưng giữa
năm trước câu chuyện cũ ở tỉnh này tái diễn thâm thúy và cay đắng chẳng kém
“cái đêm hôm ấy...”. Tại một xã thuộc huyện Hậu Lộc người dân
đang nai lưng vì những khoản đóng góp, thậm chí trẻ em vừa sinh ra đã thành
con… nợ! Đó là chuyện có thật: Theo quy định của chính quyền xã, tất cả nhân
khẩu từ 1 đến 60 tuổi phải đóng mỗi năm 50.000 đồng khoản tiền phí “xây dựng
trường”. Cùng đó, địa phương này còn thu hàng chục loại phí khác khiến nhiều
gia đình lâm cảnh nợ nần, cuộc sống lao đao. Những người chậm, nợ tiền phí
với xã, khi con em đến xin xác nhận hồ sơ, lí lịch... thường được “quan” xã
xác nhận xanh rờn: “Bản khai lí lịch của anh, chị… là đúng. Gia đình chưa chấp hành nghiêm chính sách,
quy định của địa phương”!
![]()
Cứ ngỡ câu chuyện năm 2015 sẽ nhắc chính quyền các cấp từ tỉnh tới thôn
ở Thanh Hóa có biện pháp chấn chỉnh ngay. Thế nhưng nhìn vào các khoản đóng
góp ở một thôn của xã Minh Lộc, huyện Hậu Lộc (mà Báo Dân trí mới đây đăng
tải) tôi chợt nghĩ, có lẽ sức ì của chính quyền một số nơi ở địa phương này
lớn quá rồi chăng? Tại thông báo của thôn Hợp Minh (xã Minh Lộc) gửi các
hộ dân ghi: “Thu quỹ thiếu niên, bóng đá là 30.000đ/khẩu/năm, phúc lợi xã hội
20.000đ/khẩu/năm, quỹ thôn làng văn hóa 20.000đ/khẩu/năm, quỹ khuyến học
10.000đ/khẩu/năm, quỹ họp dân 50.000đ/hộ/năm”. Ngoài các khoản thu từ thôn,
xã cũng đặt ra một loạt các khoản thu khác. Chẳng biết hiệu quả các quỹ mang
lại thế nào nhưng gánh nặng thì đang đè lên đôi vai những người dân. Hơn một
lần báo chí, công luận lên tiếng nhưng xem ra đây chưa phải chuyện mà chính
quyền nhiều nơi ở Thanh Hóa quan tâm. Phải chăng sức ì đã thành căn bệnh cố
hữu nơi đây?
Dư luận dậy sóng vì sự thăng tiến của một cô gái
Chỉ sau 1 - 2 ngày mà “thông tin bịa đặt”
bôi nhọ cán bộ đã được điều tra rõ đúng sai và quy cụ thể chương điều trong Bộ
Luật Hình sự thì sao bảo hệ thống công quyền tỉnh này có sức ì?
Đinh
Hoàng
Bài
đăng Báo Người cao tuổi ngày 29/9/2016
|
Thứ Tư, 28 tháng 9, 2016
|
Kĩ năng… móc túi
Nghe vậy ai cũng nghĩ ngay đến chuyện những kẻ gian hành nghề chốn bến
tàu xe, nơi công cộng chen chúc đông người. Kĩ năng móc túi của bọn này thì
chẳng kém những diễn viên xiếc hay nhà ảo thuật tài ba.
Nhưng xin không kể chuyện của chúng ở đây. Cũng là chuyện kiếm tiền
nhưng “kẻ gian” lại là những “đại gia” doanh nghiệp tên tuổi.
Dư luận rất bức xúc về chuyện nhà mạng viễn thông (không hiểu do vô
tình hay cố ý) đã tiếp tay cho doanh nghiệp cung cấp dịch vụ từ nước ngoài
móc túi khách hàng trong nước đến cả trăm tỉ đồng mà họ chẳng biết.
Cụ thể Công ty Sam Media Limited (có trụ sở tại Hồng Kông) sau 3 năm đã
thu được từ người dùng điện thoại Việt Nam số tiền gần 230,5 tỉ đồng. Đáng buồn, sau khi phát hiện, Sở
Thông tin và Truyền thông TP Hà Nội chỉ có thể phạt doanh nghiệp này 55 triệu
đồng dựa theo các quy định hiện hành.
Cái gọi là “kĩ năng kinh doanh” của công ty này thực ra chẳng có gì
phức tạp. Họ gửi tin nhắn tới người sử dụng điện thoại một dịch vụ, cuối tin
có dòng chữ rất nhỏ đề nghị nếu người dùng không chấp nhận thì thao tác hủy
dịch vụ. Ai không hủy đương nhiên là chấp nhận dịch vụ đó, kiểu như “im lặng
có nghĩa đồng ý”! Và như vậy rất nhiều người không xem tin nhắn mặc nhiên trở
thành nạn nhân để doanh nghiệp lặng lẽ móc túi! Hiện mỗi người sử dụng điện
thoại ở ta đang hằng ngày phải nhận hàng chục tin nhắn rác nên đâu phải ai
cũng có thời gian để tâm đến những tin nhắn? Đây chính là khe hở “chết người”
mà nhà mạng, doanh nghiệp cung cấp dịch vụ lợi dụng để lừa đảo khách hàng.
Tuy nhiên, nếu nhà mạng quản lí thực sự nghiêm túc, không vì lợi nhuận hoặc
không tiếp tay thì doanh nghiệp ứng dụng khó thực hiện được những chiêu trò
như trên.
Còn nhớ vài năm trước, 3 nhà mạng đang thống lĩnh thị trường viễn
thông trong nước là Viettel, Vinaphone, Mobifone đã cùng sử dụng “chiêu thức” tự tích hợp ứng dụng trên Simcard mà
không thông báo cho khách hàng, mỗi năm cứ thế tự động “móc túi” gần 200 tỉ
đồng gây xôn xao dư luận khi phát lộ. Chẳng biết nay họ còn dùng “chiêu thức”
trên nữa hay không nhưng thỉnh thoảng vẫn có khách hàng khiếu nại về cước phí
cao bất thường hàng triệu đồng. Nhiều khách hàng thấy cước phí tăng đột biến
dăm bảy chục hay đôi ba trăm nghìn có khi cũng tặc lưỡi cho qua. Nhưng dăm
bảy chục nghìn với cả triệu khách hàng thì con số không thể là nhỏ. Các nhà
mạng đã từng có cách làm ăn gian lận như thế thì sao họ không hiểu rõ chiêu
trò của Công ty Sam Media Limited kể trên? Điều nghi vấn nhà mạng cũng hưởng lợi trong chuyện doanh nghiệp
“móc túi” khách hàng là hoàn toàn có cơ sở.
Hiện trong lĩnh vực ngân hàng cũng đang xảy ra nhiều vụ việc khách
hàng mất tiền vô cớ bởi tội phạm công nghệ thông tin. Các nhà mạng hay hệ
thống ngân hàng nếu muốn xây dựng uy tín, kinh doanh trên nền tảng bền vững thì
trước hết họ phải bảo vệ khách hàng của chính mình chứ không thể dựa vào
những kẻ móc túi!
Đinh
Hoàng
Bài
đăng Báo Người cao tuổi ngày 28/9/2016
|
Thứ Ba, 6 tháng 9, 2016
|
Học
đại
Ngạn ngữ xưa có câu “nhất sĩ nhì nông, hết gạo chạy rông, nhất
nông, nhì sĩ”. Nay chẳng còn mấy nhà vướng vào cảnh đói kém như xưa vì Việt
Nam ta đã đứng vào hàng nhất nhì thế giới về xuất khẩu gạo. Nông không còn
đứng thứ nhất, phải chăng ngôi ấy đã nhường cho Sĩ? Vậy vị thế những sĩ tử
lớn nhỏ của ta ngày nay ra sao?
Có thể nói trẻ em nước ta từ khi lên 4 đến 5 tuổi là đã bước vào
cuộc đời “kẻ sĩ”, nhất là ở thành phố. Trước khi vào lớp 1 đa số các cháu đã
phải thực hiện một chương trình gần như dự bị “đại học chữ to”. Nhiều trường
và không ít giáo viên áp dụng “sáng kiến” cho các em “làm quen” lớp 1 trong
dịp Hè trước ngày khai trường. Các lớp “làm quen” này thường do chính nhà
trường hoặc các cô dạy cấp tiểu học mở. Nhờ vậy nhiều em chưa cắp sách đến
trường có thể đã thuộc mặt 24 chữ cái, ghép mấy từ đơn giản và đếm từ 1 đến
10 hoặc hơn. Vậy nên em nào không vào lớp “dự bị” sẽ lạc hậu và có nguy cơ
không theo kịp bạn đồng lớp khi tựu trường. Có thể thấy, phận “kẻ sĩ” đã vất vả,
nhọc nhằn ngay từ ngưỡng cửa lớp 1.
Kẻ sĩ “đại học chữ to” là vậy, còn đại học “chữ nhỏ” thì sao? Các
em học sinh lớp cuối cấp trung học phổ thông có thể ví chịu áp lực dồn nén
của 12 năm “mài” đũng quần trên ghế nhà trường cùng biết bao tâm sức, chi phí
mà gia đình đã bỏ ra. Cái sự học thêm được nâng lên đỉnh cao mang tên luyện
thi, nơi học được gọi cũng rất “khốc liệt” là... “lò luyện”. Tuy “khốc liệt”
vậy nhưng đến với trường đại học ngày nay cũng chẳng còn “cao vời vợi, 10
người leo tới 9 người rơi” như thuở nào. Với hệ thống trường đại học trăm hoa
đua nở, có ở hầu khắp các tỉnh, thành như hiện nay nên các trường đại học,
cao đẳng đang phải chạy đua để "thu vét" sinh viên cho đủ. Đến
trường danh giá như Đại học Dược Hà Nội mà năm nay cũng khó khăn trong tuyển
sinh! Cách đây chừng hơn 30 năm, chỉ cần đỗ đại học đã được mọi người nhìn
với ánh mắt ngưỡng mộ. Nay không đỗ đại học có khi còn bị coi là sự lạ!
Sự "học đại" hiện nay đã để lại hệ quả có hàng trăm
nghìn sinh viên ra trường chẳng thể kiếm được việc làm. Theo thống kê của Bộ
Lao động - Thương binh và Xã hội thì chỉ trong quý 2 vừa qua đã có gần
178.000 cử nhân, thạc sĩ không kiếm được việc làm, cao đẳng cũng có hơn
100.000 người thất nghiệp. Nhiều sinh viên qua nhiều kì phỏng vấn tuyển dụng đều
rớt, cuối cùng đã phải quay lại học đại lấy một cái nghề để đầu quân vào đội
ngũ công nhân tại các khu công nghiệp!
“Kẻ sĩ” hơn chục năm trời công sức học hành "tu luyện"
cuối cùng nhiều người cũng chỉ là một “kẻ thợ”. Đã đến lúc cả xã hội cần có
cái nhìn mới về sự học và lập nghiệp, không thể học đại lấy tấm bằng đại học!
Đinh Hoàng
Bài
đăng Báo Người cao tuổi ngày 6/9/2016
|
Thứ Tư, 24 tháng 8, 2016
Kiểm toán chủ trương
Nghị quyết luôn
sáng suốt, đã là chủ trương phải thực hiện bằng được, tư duy đó như định hình
trong suy nghĩ và hành động của nhiều người. Mới đây có ý kiến đề xuất khác
lạ, đó là thực hiện kiểm toán ngay từ khâu đề ra chủ trương nhằm ngăn ngừa
lãng phí, khi mà tiền của, tài sản của dân chưa “bước lên con tàu tốc hành”
mang tên đầu tư công.
Thông thường
các chủ trương được đưa ra từ đề xuất của cơ quan tham mưu, những nguồn lực
bảo đảm thường khái toán cao hơn so với thực tiễn. Đến khi chủ trương được
thông qua thì những con số khái toán có khi lại trở thành chuẩn mực để xây
dựng kế hoạch, dự án cụ thể. Cũng có việc thì lại khác: Chủ trương được tham
mưu đưa ra con số “thu nhỏ” hoặc lợi ích được “phóng đại” kiểu “đếm cua trong
lỗ” nhằm dễ được thông qua chủ trương. Khi thực hiện những bất cập phát lộ và
lúc đó sẽ khéo léo điều chỉnh với lí do bất khả kháng, con số khiêm tốn ban
đầu có thể đội lên nhiều lần, còn lợi ích “rất lớn” thì tìm mãi không thấy.
Từ hậu kiểm
chuyển sang tiền kiểm có vẻ như quay lại tư duy cản trở phát triển. Tuy nhiên
nhìn lại nhiều công trình, dự án không ít sự đầu tư lãng phí chính lại xuất
phát từ chủ trương. Điểm một số
"siêu" dự án, công trình đầu tư với vốn rất lớn: Dự án Nhà máy Đạm
Ninh Bình do Công ty TNHH một thành viên Đạm Ninh Bình (Tập đoàn Hoá chất
Việt Nam) đầu tư với số vốn 12.000 tỉ đồng, qua 4 năm hoạt động, mỗi năm lỗ
khoảng 2.000 tỉ đồng; Nhà máy sản xuất xơ sợi Đình Vũ của Công ty Cổ phần Hoá
dầu và Xơ sợi dầu khí (PVTex), thuộc Tập đoàn Dầu khí Việt Nam đầu tư tới
7.000 tỉ đồng nay đã phải tạm ngừng hoạt động, vốn chủ sở hữu gần như mất
trắng; Nhà máy lọc dầu Nghi Sơn (Thanh Hoá) còn đang xây dựng song tính toán
sẽ phải bù lỗ 1.540 triệu USD/10 năm, tương đương khoảng 3.500 tỉ đồng/năm
với kịch bản giá dầu 45USD/thùng. Nếu giá dầu 50 USD/thùng, 70 USD/thùng số
bù lỗ là 4.000 tỉ đồng và 4.500 tỉ đồng/năm… Không thể khẳng định rằng những
công trình dự án trên không có vấn đề về chủ trương. Nếu được kiểm toán trước
khi cho phép đầu tư thì không thể có chuyện một dự án khai khoáng, luyện thép
hàng chục tỉ đô la như Formosa lại có bản đánh giá tác động môi trường sơ sài
chỉ… một trang giấy A4!
Chi phí xén cỏ ở đại lộ Thăng Long mất 2,2 triệu đồng/m2 mỗi năm
Ngay trong lĩnh
vực chi thường xuyên cũng cần rà soát, kiểm toán lại những đơn giá, định mức,
quy trình đã được cơ quan chức năng ban hành đang thực hiện, phát hiện bất
hợp lí cần điều chỉnh kịp thời. Nếu định mức chuẩn xác thì không thể có giá
1m2 cỏ ở đại lộ Thăng Long mất 2,2 triệu đồng xén tỉa trong một năm và những
vỉa hè đường phố Hà Nội năm nào cũng phải đào lên làm lại!
Đã đến lúc mọi
đầu tư và chi tiêu công cần được giám sát và phản biện khách quan. Những chủ
trương đầu tư nếu được kiểm toán độc lập, có sự phản biện khoa học từ đầu,
người dân sẽ không còn phải ngậm ngùi, xót xa, khi tiền thuế của mình bị
phung phí và trục lợi. Không thể để những “nhóm lợi ích” ẩn náu dưới “bóng”
chủ trương. Khi thấy được sai lầm có khi người đưa ra chủ trương đã “hạ cánh”
an toàn!
Đinh Hoàng
Bài đăng Báo Người cao
tuổi ngày 24/8/2016
|
Thứ Năm, 18 tháng 8, 2016
Pokemon
Trò chơi
Pokémon Go, một sản phẩm công nghệ thông tin của Công ty Nitendo bên xứ Phù
Tang vừa đổ bộ vào Việt Nam đã thu hút hàng nghìn người lao vào say mê, hào
hứng. Một mục tiêu ảo nhưng trò này bắt người chơi phải vận động. Đến được
đích, “tóm” được “mồi” rồi nhưng thực ra là... chẳng có gì cả! Đó chỉ là hình
ảnh được lập trình trong chính chiếc điện thoại thông minh của bạn. Kết quả
là ảo nhưng sự tiêu tốn công sức, thời gian và hiểm họa với chính người chơi
là có thật!
Trò chơi Pokemon buộc người chơi đuổi theo ảo ảnh
Nền kinh tế nước ta cũng đang tồn tại câu chuyện tựa trò Pokemon Go.
Theo số liệu của cơ quan thống kê, trong số gần 300 tỉ USD vốn đầu tư trực
tiếp nước ngoài (FDI)
mà Việt Nam thu hút được từ trước tới nay, có một nửa là vốn ảo. Các chuyên
gia kinh tế cho rằng, đây là hậu quả của việc ưu đãi theo quy mô nên một số
nhà đầu tư nước ngoài có xu hướng đăng kí vống số vốn để nhận được nhiều ưu
đãi. Có thể kể đến mấy dự án "khủng" như Tập đoàn dầu khí PTT (Thái
Lan) với dự án lọc hóa dầu Victory Nhơn Hội (Bình Định) có vốn khổng lồ, lên
tới 27 tỉ USD. Sau khoảng 6 năm "đủng đỉnh" đeo bám, mới đây PTT đã
chính thức thông báo hoãn thực hiện dự án. Hay dự án Nhà máy thép Guang Lian (Đài Loan) ở Khu kinh tế Dung
Quất (Quảng Ngãi) vốn 2 tỉ USD sau 10 năm “nằm im” đã bị rút giấy phép… Hiện
có khoảng 150 tỉ USD vốn FDI ảo đang nằm trong các dự án treo, đăng kí rồi
không thực hiện hay nhiều dự án đăng kí rồi triển khai nhỏ giọt…
Phác thảo Tổ hợp lọc hóa dầu Victory. Ảnh Zing.vn
Nhà đầu tư nước
ngoài khai vống vốn lên như vậy để sử dụng nhiều đất, gây lãng phí, dễ tạo cơ
hội cho việc "đi đêm" giữa người cấp đất và nhà đầu tư. Việc khai
vống vốn còn để lợi dụng trốn thuế nếu có đầu tư thực. Vốn khống đã thật sự
tạo nên con số ảo trong nguồn tiền đổ vào Việt Nam. Cái ảo này khiến cho
những nhà đầu tư thật sự, đàng hoàng thấy e ngại vì trong những lĩnh vực của
mình đã có nhà đầu tư "khổng lồ" khác giữ chỗ. Vô hình trung chúng
ta gạt những nhà đầu tư đàng hoàng ra để kéo vào những nhà đầu tư cơ hội,
trục lợi. Tình trạng này còn nguy hiểm bởi nhà đầu tư lấy đất nhưng không
triển khai, tạo nên những dự án treo, người dân mất đất cho dự án, tiềm ẩn
phát sinh nhiều hệ lụy về kinh tế, xã hội… Những khu đất vàng hàng trăm ha
đang bị bỏ phí, nằm phơi nắng mưa ở nhiều địa phương là có thật.
Trong sự say sưa mời gọi đầu tư bằng mọi giá,
nhiều địa phương như đang chơi trò Pokemon Go trong kinh tế, hỉ hả với những
con số đầu tư ảo, khi giật mình nhìn lại mới ngấm và biết đâu sẽ phải giải
quyết những hậu quả có thật.
Đinh Hoàng
Bài đăng Báo
Người cao tuổi ngày 18/8/2016
|
Thứ Ba, 9 tháng 8, 2016
|
“Được” cầm
cố
Bạn có tài sản
đang cầm cố tại một tiệm cầm đồ. Trong khi nợ và lãi chưa trả, bạn lại đến
lấy tài sản đó đi bán, liệu có được không? Tôi tin chắc không bao giờ được!
Trong tình huống khác thì lại có thể, đó là bạn “mượn” đồ của một người đi
cầm rồi “móc ngoặc” với tiệm cầm đồ để bán cùng nhau kiếm lời.
Thực tiễn hiện
nay đang có chuyện tương tự xảy ra. Ấy là một số dự án bất động sản đã bán
cho người dân nhiều năm nhưng lại là tài sản của các “ông lớn” ngân hàng thương
mại! Ví như dự
án The Harmona quận Tân Bình,
dự án chung cư The Rubyland quận
Tân Phú, Cao Ốc Xanh quận 9 (TP
Hồ Chí Minh) từng gây xôn xao dư luận và tạo ra sự bất an của nhiều cư dân
sống tại các chung cư này. Mới đây Sở Tài nguyên và Môi trường TP Hồ Chí Minh
công bố có đến 77 dự án khác cũng đang ở tình
trạng tương tự, trong đó nhiều dự
án đã bán cho người dân như chung cư Phú Thạnh, dự án Ruby Garden ở quận Tân
Phú... Gần đây nhất, Sở Tài nguyên và Môi trường TP Hà Nội cũng công bố có 34
dự án bất động sản tương tự như trên.
Theo các chuyên
gia kinh tế, tài chính, việc chủ đầu tư bất động sản thế chấp dự án đang
triển khai để vay vốn ngân hàng được pháp luật cho phép. Rất ít chủ đầu tư đủ
nguồn vốn để thực hiện những dự án chung cư quy mô lớn. Trong nền kinh tế,
đây là chuyện bình thường có lẽ không cần bàn. Việc đáng bàn ở đây là quy
trình và cách thức vay vốn thực hiện dự án bất động sản, cách thức quản lí
tài sản thế chấp của các ngân hàng hiện nay. Những gì đang diễn ra khiến mọi
người có cảm giác ngân hàng rất “thờ ơ” với khối tài sản thế chấp nhiều tỉ
đồng của họ. Chủ đầu tư muốn bán thì cứ bán, còn chung cư nghiễm nhiên vẫn
của ngân hàng trên hồ sơ pháp lí. Vô hình trung người dân chung cư trở thành
một phần trong “vật bảo đảm” của những “phi vụ làm ăn”. Có khi mua nhà xong,
sống ở chung cư gần chục năm mà chẳng biết hình hài tấm sổ hồng sở hữu của
mình thế nào. Họ thực sự bị lừa khi mua những căn hộ của ngân hàng nhưng lại
trao tiền cho chủ đầu tư bất động sản! Sự thiếu minh bạch trong triển khai dự
án cùng những rối rắm điều khoản pháp lí trong các hợp đồng mua nhà khiến
người dân bị đưa vào một “ma trận” và luôn thua thiệt trước cách “làm ăn” của
các ông chủ bất động sản - ngân hàng.
Mong rằng cơ quan
chức năng sớm có biện pháp hữu hiệu trong quản lí để các chủ đầu tư bất động
sản không thể bán tài của người khác, các ngân hàng thương mại không thể tạo
cơ hội cho những chủ đầu tư lừa đảo. Đừng để người dân trở thành con tin
"được" cầm cố mà bất cứ ngày “xấu trời” nào cũng có thể bị đuổi ra
đường!
Đinh Hoàng
Bài đăng Báo
Người cao tuổi ngày 9/8/2016
|
Thứ Bảy, 6 tháng 8, 2016
|
Mở
và khép
Điểm sáng nhất trong Nghị quyết 35 của
Chính phủ là chủ trương tạo mọi thuận lợi cho hoạt động đầu tư kinh doanh của
doanh nghiệp, xây dựng một Chính phủ kiến tạo, liêm chính và phục vụ. Một
trong những nguyên tắc của Nghị quyết này là các quy định về điều kiện kinh
doanh phải rõ ràng, minh bạch, dễ thực hiện, có lộ trình phù hợp để sớm bỏ
các loại giấy phép con, phí, phụ phí bất hợp lí. Nghị quyết như cánh cửa cơ hội kinh doanh được mở rộng đón chào
doanh nghiệp.
Nếu lại xảy ra
chuyện như Điều 292 trong Bộ luật Hình sự thì sẽ thiệt hại không nhỏ cho sự
phát triển và chẳng khác nào những cánh cửa đang khép lại trước doanh nghiệp.
Đinh Hoàng
|
Thứ Năm, 28 tháng 7, 2016
BOT - liệu
đã hiểu đúng?
Cụm từ tiếng Anh building-operating-transfer được hiểu là một
dạng đầu tư theo hợp đồng xây dựng - kinh doanh - chuyển giao, viết tắt BOT.
Những năm gần đây hình thức đầu tư BOT đã mang lại một nguồn lực không nhỏ từ
doanh nghiệp ngoài Nhà nước cho phát triển kinh tế, nhất là lĩnh vực giao
thông đường bộ.
Theo nghĩa cụm từ này thì BOT được chi làm 3 phân đoạn: Đầu tư
xây dựng (làm ra sản phẩm) - Kinh doanh (bán sản phẩm thu lợi nhuận) - Chuyển
giao (bàn giao lại công trình cho Nhà nước khai thác khi hết thời gian “bán
sản phẩm”. Vậy các công đoạn BOT giao thông ở ta hiện nay thực hiện thế nào?
Gọi nôm na công đoạn đầu là nhà đầu tư “chế tác” sản phẩm. Là sản
phẩm của tư nhân “sản xuất” để bán thì đó phải 100% là "mới. Sản phẩm ấy
cũng phải chấp nhận sự công bằng trong cạnh tranh trong nền kinh tế thị
trường. BOT đường bộ thì phải là tuyến mới và người dân có thể lựa chọn đi
hoặc không. Nhưng hiện nay ta thấy có những “sản phẩm” BOT “tân cổ giao duyên”
và đơn tuyến. Ví như các tuyến đường cao tốc Pháp Vân - Cầu Giẽ, Hà Nội - Bắc
Giang… dự án BOT chỉ tu sửa, thảm lại bê-tông nhựa nâng cấp đường cũ từng
được xây dựng bằng nguồn vốn Nhà nước với mức đầu tư ban đầu rất lớn; quốc lộ
6 Xuân Mai - Hòa Bình được thiết kế trên cơ sở cải tạo, nâng cấp tuyến cũ
theo tiêu chuẩn đường cấp III đồng bằng và miền núi; quốc lộ 1 đoạn tại Quảng
Bình cũng là nâng cấp đường cũ v.v. Nguồn vốn BOT gần đây được biết cũng
không hoàn toàn của tư nhân, nhiều dự án vay ngân hàng thương mại được Chính
phủ bảo lãnh. Tóm lại, công đoạn “chế tác sản phẩm”, nhà đầu tư đã được ưu ái
về cơ chế đầu tư với những sản phẩm “tân cổ” vừa tốt, vừa "rẻ".
Công đoạn kinh doanh cũng có nhiều điều đáng bàn. Ở những cung
đường BOT “tân cổ” nêu trên, người dân đang như phải mua lại sản phẩm của
chính mình với giá không rẻ. Bên cạnh đó nhà đầu tư còn được cơ quan chức
năng tạo thuận lợi bằng biện pháp hành chính như: Đóng cầu tạo tuyến độc đạo
(cầu BOT Hạc Trì và Việt Trì); nâng thành cao tốc sẽ cho phương tiện xe máy
chuyển tuyến khác (Hà Nội - Bắc Giang); nâng giá vé tuyến đường cũ để nhằm
tăng phương tiện đi tuyến mới (quốc lộ (QL) 5 với cao tốc Hà Nội - Hải
Phòng…). Cách tính giá bán “sản phẩm” cũng chưa minh bạch. Khi mà các BOT
chưa được kiểm toán mức đầu tư, giám sát thực tiễn lượng phương tiện khi thu
phí thì khó đưa ra được mức giá phí đúng đắn, công bằng. Ngay nội bộ
liên danh dự án BOT Pháp Vân - Cầu Giẽ đã không tin tưởng nhau về doanh thu
phí và xảy ra mâu thuẫn. Vừa qua Cục Đường bộ giám sát thì mới biết bình quân
một ngày trạm phí tuyến này thu được 1,985 tỉ đồng chứ không phải là 1,4 tỉ
như họ báo cáo. Như vậy mỗi năm ngoài lãi theo doanh thu báo cáo, nhà đầu tư
dự án này còn “dôi ra” được hơn 182 tỉ đồng. Mọi yếu tố đầu vào, đầu ra dự án
luôn bí mật tựa “hộp đen” thì phần lợi thế luôn thuộc về nhà đầu tư BOT.
Công đoạn cuối cùng là chuyển giao xem ra rất xa vời. Đa số dự án
BOT có thời gian thu phí 10 - 20 năm trong khi một số dự án vừa khai thác vài
năm đường đã xuống cấp, hư hỏng (như QL 18 ở Quảng Ninh, QL 13 ở Lộc Ninh,
Bình Phước, đường Mỹ Phước - Tân Vạn ở Bình Dương v.v). . Tuyến Hà Nội - Bắc
Giang, Pháp Vân - Cầu Giẽ trước khi nâng cấp chưa phải đã hư
hỏng nặng… Sau gần 20 năm nữa liệu chất lượng 2 tuyến đường này liệu còn bằng
khi chưa nâng cấp? Lúc đó nếu đường BOT hư hỏng rồi thì còn gì để chuyển giao
theo đúng nghĩa. Có lẽ lại phải chọn một nhà đầu tư BOT mới để sửa chữa, nâng
cấp và... thu phí!
Đinh Hoàng
Bài
đăng Báo Người cao tuổi ngày 28/7/2016
Có thể gọi cách kinh doanh BOT hiện nay của ta là MMN (Mistletoe/Monopoly/Nontransferable), tạm dịch: Tầm gửi, Độc quyền và Không thể chuyển giao.
|
Thứ Bảy, 9 tháng 7, 2016
Gửi về Thanh Hóa:
Hậu câu chuyện “Sinh ra con… nợ”
Tại một xã thuộc
huyện Hậu Lộc, Thanh Hóa tất cả chị em có chửa đẻ là sinh ra con… nợ!
Đó là chuyện có
thật chứ chẳng phải tiếu lâm. Những con nợ “non” này vừa nhìn thấy mặt trời
là phải nợ bố mẹ chúng 50.000 đồng một năm và kéo dài đến khi chúng lớn lên
có thể kiếm tiền để trả nợ! Nguyên do xuất phát quy định của chính quyền xã
là tất cả nhân khẩu từ 1 đến 60 tuổi phải đóng mỗi năm 50.000 đồng khoản tiền
phí “xây dựng trường”. Tất nhiên các em chưa đi học nhưng sau này chắc cũng đi
học nên đóng là đúng rồi! Trẻ thơ đóng phí khi mà chúng chưa kiếm được tiền
thì nghiễm nhiên chúng phải vay bố mẹ, người thân đóng giùm và trở thành con
nợ bất đắc dĩ.
Cùng với khoản
“phí xây dựng trường”, địa phương này còn thu hàng chục loại phí khác khiến
nhiều gia đình lâm cảnh nợ nần, cuộc sống lao đao. Những người chậm, nợ tiền
phí với xã, khi con em đến xin xác nhận hồ sơ, lý lịch... sẽ được “quan” xã
xác nhận một câu xanh rờn “Bản khai lí lịch của anh, chị… là đúng. Gia đình chưa chấp hành nghiêm
chính sách, quy định của địa phương”! Và hệ quả tất yếu xảy ra: Chẳng
có cơ quan, doanh nghiệp nào dám nhận những người có bản lý lịch với xác nhận
như thế. Vậy là cái vòng luẩn quẩn tiếp diễn - không nghề nghiệp, công ăn
việc làm (trừ ở tại quê làm nông nghiệp) - thêm đói kém - không thể có tiền
đóng phí cho xã.
Thanh Hóa là quê
hương của cố nhà văn Phùng Gia Lộc, tác giả của câu chuyện “Cái đêm hôm đó,
đêm gì” từng gây xôn xao dư luận cả nước một thời. Đó là câu chuyện người dân
tại xã Phú Yên, huyện Thọ Xuân chịu cảnh sống như những năm 30 của thế kỷ
trước. Nửa đêm trống dục trống dồn, dân quân đi thu phí thuế làm náo động
làng quê nghèo. Người dân nai lưng đóng góp hàng chục loại phí khiến cuộc
sống vô cùng khốn đốn. Những tưởng từ bài học Thọ Xuân, Thanh Hóa đã có những
bài học quý giá để không lặp lại, nhưng xem ra chuyện cũ đang tái diễn ở cấp
độ còn thâm thúy và cay đắng hơn!
Được biết ngôi
trường mà xã trên xây từ tiền đóng góp của dân là hơn 1 tỷ đồng. Đến nay xã
đã thu dân được hơn 2 tỷ đồng nhưng chưa có dấu hiệu ngừng thu. Chắc địa
phương vẫn cần ngân sách để sau này ngôi trường đó xuống cấp sẽ có tiền sửa
chữa!
Mong những gia
đình kinh tế khó khăn tại địa phương trên đừng dại mà đẻ ra những con nợ!
Đinh
Hoàng (Đã đăng ngày 30/5/2015)
"Vĩ thanh"
Cứ ngỡ dư luận năm trước đã giúp chính quyền các cấp từ tỉnh tới thôn ở
Thanh Hóa có biện pháp chấn chỉnh. Thế nhưng nhìn vào các khoản đóng góp của
một thôn của xã Minh Lộc, huyện Hậu Lộc (mà báo Dân trí mới đây cho biết) thì
sẽ hiểu, địa phương này chẳng làm gì:
Tại thông
báo của thôn Hợp Minh (xã
Minh Lộc, huyện Hậu Lộc) gửi các hộ dân ghi rõ: “Thu quỹ thiếu niên, bóng đá là
30.000đ/khẩu/năm, phúc lợi xã hội 20.000đ/khẩu/năm, quỹ thôn làng văn hóa
20.000đ/khẩu/năm, quỹ khuyến học 10.000đ/khẩu/năm, quỹ họp dân là
50.000đ/hộ/năm”.
Ngoài các khoản thu từ thôn, xã lại tiếp tục đặt ra một loạt các khoản
thu khác như: Quỹ đền ơn đáp nghĩa 7.000đ/lao động/năm; quỹ bảo trợ trẻ em 5.000đ/hộ/năm; quỹ chăm sóc người cao tuổi 10.000đ/lao
động/năm; quỹ an ninh - quốc phòng 40.000đ/hộ/năm; quỹ phòng, chống thiên tai
15.000đ/lao động/năm v.v.
Vậy là những
con “nợ non” không chỉ có đóng tiền xây dựng trường, chúng vinh dự được góp
phần vào các quỹ như thiếu niên, bóng đá, phúc lợi xã hội, thôn làng văn hóa,
quỹ khuyến học và cả quỹ... họp dân!
Minh Lộc có 2.900
hộ với hơn 14.000 nhân khẩu thì số tiền mà chính quyền các thôn thu của dân
nghèo không hề nhỏ. Chẳng biết hiệu quả mà các quỹ mang lại thế nào nhưng cái
gánh nặng thì đang đè lên những đôi vai gầy guộc của người dân nghèo!
Đinh Hoàng
|
Thứ Tư, 6 tháng 7, 2016
Chuyện vui:
|
Đề án giảm biên
Lãnh đạo
huyện Thăng Biên quyết “tuyên chiến” với tình trạng biên chế cồng kềnh đã phình to hết cỡ, tựa quả bóng bay sắp nổ.
Huyện ban hành Đề án đặc biệt (đây là đề án thứ 5
trong 10 năm qua). Mục tiêu giảm 15% biên chế trong tổng 150 công chức.
Cụ thể là bộ máy sẽ giảm còn 128 biên chế.
Để tránh “đánh trống bỏ dùi”, “đầu voi đôi chuột” như những lần trước, kì này huyện lập một Ban Công tác giảm biên chế (gọi là Ban Giảm biên).
Để bố trí nhân sự vào Ban này lấy từ đâu? Trích từ các phòng ban thuộc cơ quan rất khó, cán bộ ngoài chức danh chính, hầu hết đã kiêm nhiệm ít cũng 1-2 chức danh khác,
người đi họp còn thiếu, sao mà bớt được? Cuối cùng huyện cũng phải nhặt đủ người từ các cơ quan cho Ban Giảm biên. Đồng thời tuyển dụng thêm để thay vào chỗ thiếu của cơ quan bị cắt cử người cho Ban
Giảm biên. Người được tuyển dụng
bù đắp hầu hết là con em
cán bộ trong huyện, trên tỉnh gửi gắm.
Nâng lên đặt xuống cuối cùng chốt số
công chức cho Ban Giảm
biên là 16.
Nhưng phục vụ Ban Giảm
biên, bộ phận văn thư, đánh máy cơ quan huyện cũng cần thêm 2 nhân viên.
Bộ phận vệ sinh, tạp vụ đề nghị thêm 2 người do công việc phát sinh từ Ban mới.
Do lượng người ăn tại bếp tập thể tăng gần 20 người nên nhân viên nhà
ăn cũng cần bổ sung 2 người.
Ban Giảm biên nhanh chóng ổn định và vận hành theo kế hoạch.
Guồng máy hoạt động nhịp nhàng, nỗ lực. Sau 1 năm miệt mài nghiên cứu thực
tiễn kết hợp với đánh giá sâu sắc về lí luận, Ban Giảm biên đề xuất một bản Kế hoạch giảm biên chế rất khoa học, có tính khả thi cao. Theo đó, biên chế khối cơ quan huyện sẽ được tinh giảm đúng
15% của số biên
chế nghiên cứu là 150 người (tính chẵn sẽ giảm được 22).
Nhưng vấn đề mới phát sinh, hiện biên chế của cơ quan nay cả Ban Giảm biên đã là 172 người.
Vậy là cần tiếp tục nghiên cứu để tinh giản biên chế
theo đúng chỉ tiêu trên đã đề ra.
Đa số nhất trí giữ nguyên bộ máy Ban Giảm biên để nghiên cứu tinh giản biên chế của số 172 công chức hiện có. Mục tiêu lần này vẫn phấn đấu giảm 15%,
tức phải giảm được 25 công chức để biên chế còn 147 người (chứ không thể là
128 người như mục tiêu ban đầu).
Huyện thăng Biên lại cần một Đề án mới về tinh giản
biên chế...
Đinh
Hoàng
|
Thứ Hai, 4 tháng 7, 2016
Vui vui
Manh chiếu to
Ông Đầu hỏi ông Tư:
- Đố ông biết manh chiếu nào to nhất?
Ông Tư:
- Chiếu thì có nhiều loại,
nhiều cỡ to nhỏ chứ biết manh nào to nhất?
Ông Đầu:
- Có đấy. Loại chiếu to nhất trong các
loại chiếu, đấy là chiếu đắp… dự án!
Nhầm lẫn
Hai bà già ngồi nói chuyện,
một bà khoe:
- Thằng con tôi đi xe máy cẩn
thận lắm, dù đường vắng cũng chưa bao giờ nói đi quá 60 ki-lô-số một giờ.
Bà bạn vẻ hiểu biết, chê:
- Bà chẳng hiểu gì từ ngữ kĩ
thuật cả, ai lại gọi thế. Phải nói là nó đi tốc độ không khi nào quá 60 phút
trên một giờ!
Đinh Hoàng
|
Thứ Sáu, 1 tháng 7, 2016
Chuyện vui:
Cỗ
máy quy trình
Công ty Smart
Man có đội ngũ cán bộ khá đông nên việc bổ nhiệm, đề bạt thường xuyên diễn
ra. Thực hiện một quy trình chặt chẽ, nhiều khâu tuy khá tốn thời gian, vậy
mà lần nào bổ nhiệm cũng xảy ra chuyện. Khi thì người được bổ nhiệm năng lực
yếu, phải chuyển sang làm chuyên gia nghiên cứu (vì bằng cấp cao); người thì vừa bổ nhiệm lập tức râm ran chuyện chạy chọt, “cánh hẩu”; lại có trường hợp
bổ nhiệm chưa ráo mực công an đã đến còng tay đưa đến trại giam vì phạm pháp.
Chung quy tại
cái quy trình bổ nhiệm, dù đã khá chi tiết, vẫn chưa hoàn thiện.
Công
ty phát động cuộc thi “Phát minh quy trình bổ nhiệm cán bộ”. Sau một thời
gian có nhiều sáng kiến, sản phẩm dự thi. Sản phẩm “Cỗ máy quy trình thông
minh” của một kĩ sư phần mềm đạt điểm cao nhất, được lựa chọn. Công ty lập
tức sử dụng cỗ máy thay con người làm công tác nhân sự.
Người dự kiến
bổ nhiệm được mời vào phòng đối chất với máy, trả lời các câu hỏi máy đưa ra:
Họ tên, tuổi, gia đình, nghề nghiệp, chức vụ đã qua, thu nhập, tài sản hiện
có, mối quan hệ bạn bè, trên dưới, quan niệm sống… cuối cùng là dự kiến
chương trình hành động.
Sau khi làm
việc với cỗ máy, tất cả cán bộ trong quy hoạch của công ty bị loại! Nhân sự
chủ yếu bị máy chấm các lỗi: Tham nhũng; năng lực quá yếu; bằng cấp cao mâu
thuẫn với trình độ quá thấp; “cục bộ, bè cánh”… Công ty đành đưa số cán bộ
ngoài quy hoạch để lựa chọn. Thật lạ, lập tức máy chọn đủ số người đạt tiêu
chí. Nhưng đó toàn là kĩ sư thường, người trực tiếp sản xuất, kể cả “có vấn
đề” như ngang ngạnh, hay chỉ trích lãnh đạo; người thì thẳng ruột ngựa, thanh
tra xuống cứ tuồn tuột nói hết từ chuyện tốt đến chuyện xấu nội bộ v.v…
Đáng ngại hơn,
ngay sau khi có kết quả bổ nhiệm, giám đốc liên tục phải nghe các cuộc điện
thoại của lãnh đạo tỉnh, bộ về nhân sự A, B… mà trên “tin tưởng” tại sao
không được cất nhắc? Có người còn cho rằng công ty đã sử dụng cỗ máy vô cảm,
phi nhân văn để làm nhân sự!
Cuối cùng, công
ty phải quay lại cách bổ nhiệm cán bộ truyền thống.
Chiếc máy quy
trình thông minh đành cất vào kho. Dự kiến khi nào xây dựng bảo tàng sẽ dùng
trưng bày thành tựu khoa học kĩ thuật.
Đinh Hoàng
(Bài đăng Báo Người cao tuổi 01/7/2016)
|
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



