Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Hai chuyện nhỏ trong lần được gặp Đại tướng
Vào một ngày cuối thu năm 1995 tôi vinh dự được phục vụ đoàn cán bộ Binh chủng Công binh đến làm việc tại nhà riêng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Hồi đó Binh chủng Công binh vừa hoàn thành cuốn lịch sử Công Binh, xin phép Đại tướng ghi lời tựa vào cuốn sách. Bộ đội Công binh vốn rất gần gũi Đại tướng vì thường được giao xây dựng công trình cho lãnh đạo Đảng, Nhà nước và Quân đội trong những năm chiến tranh. Căn hầm chỉ huy chiến dịch Điện Biên Phủ tại Mường Phăng, nơi Đại tướng làm việc năm 1954 cũng do Bộ đội Công Binh thiết kế, xây dựng.
Là cán bộ tuyên huấn binh chủng, tôi được đi theo đoàn đến nhà Đại tướng mang theo máy ảnh để ghi tư liệu buổi làm việc.
Không rõ các đoàn khác đến gặp và làm việc thì Đại tướng tiếp ra sao, riêng đoàn Binh chủng Công binh đến làm việc hôm đó tôi thấy phòng làm việc Đại tướng còn bày cả bánh kẹo, hoa quả, nước ngọt… để tiếp khách.
Bắt đầu buổi làm việc, thấy tôi mở máy ảnh định chọn góc chụp bỗng Đại tướng giơ tay ra hiệu dừng chụp ảnh, chỉ vào bàn bánh kẹo, hoa quả và nói:
- Có ghi hình buổi làm việc thì chúng ta hãy tạm cất những thứ này đi đã, lát xong việc thì đưa ra dùng.
Mọi người như đều nhận ra sự tinh tế, nhạy bén trong một việc nhỏ. Nếu hôm đó cứ để hoa quả, bánh kẹo… trên bàn như thế thì khi người khác xem ảnh chỉ thấy đó là một buổi liên hoan nhẹ với Đại tướng chứ chẳng phải buổi làm việc. Những bức ảnh tôi ghi được như vậy cũng chẳng có giá trị tư liệu gì, chỉ như ảnh lưu niệm mà thôi.
Sau khi làm việc xong, đoàn cán bộ Binh chủng Công Binh xin phép Đại tướng ra trước cửa nhà cùng chụp ảnh lưu niệm.
Điều chỉnh đội hình xong tôi chụp liền 4 – 5 kiểu (để cho “chắc ăn”). Khi mọi người định giải tán vì biết chụp thế đã đủ, bỗng Đại tướng ra hiệu mọi người dừng lại và nói:
- Chú Huyên (thư ký riêng của Đại tướng) ra chụp giúp một kiểu để chú chụp ảnh vào đứng cùng mọi người, chụp thêm kiểu nữa. Chú ấy cũng làm việc như mọi người mà.
Sự quan tâm ấy của Đại tướng đã cho tôi có một tấm ảnh lưu niệm quý giá.
Hai chuyện trên chỉ là chuyện rất nhỏ nhưng tôi thấy không phải những người lãnh đạo ai cũng làm được. 

(Ảnh mờ do chụp lại)
Đinh Hoàng

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Chuyện vui:
Trận cầu chưa có hồi kết
Hôm nay Bắc Đẩu được Ngọc Hoàng mời vào chầu sớm trong điệu bộ mệt mỏi, ngái ngủ. Đón trước của, Nam Tào nói mát:
- Đêm qua “làm việc quá sức” hay lại thức với ngoại hạng Anh đấy?
- Có thức, thức cả đêm, nhưng không phải giải ngoại hạng Anh mà là giải cấp Bộ của nước Tiểu Rồng.
- Thắng thua thế nào?
- Ôi dào, chẳng bên nào thắng cũng chẳng có thua, họ cứ đưa đi đưa lại, mỏi mắt, đến giờ đã ngã ngũ đâu.
- Lại nhỉ, cùng lắm là 120 phút thi đấu và thêm đá luân lưu chứ sao trận đấu gì mà dài như cái “dây” kinh nghiệm vậy?
- Đây không phải trận cầu. Đây là trận đấu đùn đẩy “quả bóng trách nhiệm” giữa hai Bộ xung quanh hộp sữa ngoại dành cho trẻ em!
- À, tôi hiểu rồi. Thảo nào Ngọc Hoàng cho triệu anh sớm vậy.
- Ý anh là sao?
- Ngọc Hoàng vừa vi hành về thấy dưới hạ giới sao lại vô trách nhiệm với con trẻ như vậy. Sữa ngoại là loại dân sính dùng bỗng dưng biến mất khỏi thị trường. Thử hỏi trẻ em ăn uống gì?
- Ồ. Không phải vậy đâu anh Nam Tào ơi. Họ “làm xiếc” đấy. Sữa ngoại vẫn đầy rẫy, chỉ có điều họ đổi tên khác mà thôi. Tên là sữa thì phải bình ổn giá. Bộ Y đã đổi thành tên "thực phẩm chức năng". Từ đó các doanh nghiệp sữa thoải mái tăng giá, Bộ T chịu bó tay, không quản được. Với cái tên mới, lợi nhuận doanh nghiệp sữa thu về bộn tiền. Dư luận kêu nhiều quá nên hiện hai cái Bộ Y và T cùng quản mặt hàng này đang đá “bóng trách nhiệm” cho nhau. Cái vụ đá bóng tối qua tôi xem là nó đấy. Nghe chừng nếu không có Ngọc Hoàng vào cuộc phân xử hay đề ra luật mới thì chưa biết đến khi nào mới ngã ngũ. Thôi tôi vào giải trình với Ngọc Hoàng đây, kẻo ngài nổi giận.
Đinh Hoàng

Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

 Người kiến tạo vĩ đại
I Rắc sau cuộc chiến lật đổ Tổng thống Hussein của Mỹ, đã trở thành thể chế dân chủ đúng theo mong đợi của Mỹ và Phương Tây. Chỉ có điều, mục tiêu cuộc chiến xâm lược này là tìm và phá hủy vũ khí hủy diệt hàng loạt thì đến nay vẫn chưa đạt được và mãi mãi sẽ không thể tìm ra thứ vốn dĩ không tồn tại ở đây.
Thể chế dân chủ tại Apghanixtan được chuyển giao từ chính quyền Taliban cũng bằng một cuộc chiến tranh trừng phạt. Tuy nhiên, sau nhiều năm bình định bất thành, rút chân khỏi đây Mỹ lại đang khuyên chính quyền đương nhiệm đàm phán hòa bình với Taliban!
Cuộc chiến xâm lược Li bya với lý do thể chế độc tài đàn áp dân lành được kết thúc bằng hình ảnh nhà lãnh đạo Cadaphi bị hành hình man rợ như thời trung cổ (có lẽ đây cũng là sản phẩm của chế độ dân chủ?!). Cái chết của ông này không được “lịch sự” như ông Hussein là treo trên giá treo cổ!
Với thể chế của ông Assad, cả thế giới cũng đang phập phồng lo ngại với cái kết tương tự, nếu lương tri nhân loại không thắng cái ác.
Không hiểu các nước được “nhập khẩu dân chủ” trên nay đã có dân chủ hay chưa? Một điều chắc chắn nhân dân các nước này đang “được hưởng” thành quả của nền dân chủ – đó là biến cả nước thành một “pháp trường” tầm quốc gia. Mỗi năm có hàng ngàn người dân vô tội bị “xử trảm” một cách vô tình bằng các cuộc đánh bom khủng bố. Hàng ngàn người chết hàng năm, đó là do bọn khủng bố chứ đâu tại Mỹ, Phương Tây hay chính quyền đương nhiệm?!
Lật đổ xong các “nhà độc tài”, dựng lên một "ma nơ canh chính trị" là họ đã hoàn thành trách nhiệm lớn lao, một trách nhiệm quốc tế! Các nhà tư bản dầu mỏ, tư bản vũ khí sẽ tung hô, ca ngợi các nhà lãnh đạo của họ như những vị anh hùng. Kho bom đạn của họ lẽ ra sắp phải thanh lý vì hết đát, đã được sử dụng một cách “hợp lý và nhân đạo”!. Kể cũng đúng, chẳng lẽ vũ khí sản xuất ra lại cứ để trong kho rồi lại đem tiêu hủy? Nó phải được đem ra bắn vào ai đó, thả xuống đâu đó một cách đúng đắn, thuyết phục! Có như vậy bom đạn mới được sản xuất tiếp, tạo “công ăn việc làm” và kích cầu cho nền kinh tế! Đây có thể nói là những gói kích cầu (QE) bằng máu và xương của đồng loại. Mỹ - nền kinh tế hàng đầu thế giới xứng danh là một nhà kiến tạo vĩ đại cho nền kinh tế và cả những “pháp trường” tầm cỡ quốc gia!
Đinh Hoàng

Thứ Năm, 5 tháng 9, 2013


Những “nghịch cảnh” có thật tại VN

Nguyên liệu đắt hơn sản phẩm- Vàng SJC
Buôn 1 lãi 9 - Sữa ngoại
Kinh doanh không bao giờ bị lỗ (thật) - Doanh nghiệp độc quyền
Liên tục tăng nhưng đang giảm từ từ - Lương
Danh hiệu càng cao, đời sống càng thấp - Nông dân
“Bộ phận không nhỏ” nhưng rất khó tìm thấy - Tham nhũng
Nhiều sản phẩm “sản xuất” dưới đất nhưng thực hiện trên mây- Văn bản pháp quy.
Đinh Hoàng

Thứ Tư, 14 tháng 8, 2013

                  Bỏ ruộng
 
Hàng ngàn năm người dân Việt
Gắn bó ruộng đồng, nồng vị bùn non
Trong giấc ngủ chập chờn hương nếp mới
Cánh cò bay trên vàng rộm chân trời.
           Nay sao bỗng ruộng đồng bạc phếch
           Còng tấm lưng bán rẻ giọt mồ hôi
           Hạt gạo trắng chẳng đỡ nổi đời kham khó
           Đồng ruộng ơi, xin đành phụ nhau thôi!
                        
                                             Đinh Hoàng

Thứ Hai, 15 tháng 7, 2013

Chuyện vui

Nô lệ
     
      Mải việc Thiên đình, hôm nay Ngọc Hoàng mới có chút thời gian rảnh rỗi soi kính Viễn Thiên xuống một góc hạ giới xem dân tình ra sao.
      Chợt thấy một cảnh chướng tai gai mắt làm Ngọc Hoàng nóng bừng mặt, truyền lệnh gọi ngay Bắc Đẩu đến để truy vấn cho ngọn ngành. Bắc Đẩu được gọi bất ngờ biết có chuyện chẳng lành, khép nép, rón rén bước vào. Ngọc Hoàng hỏi ngay:
      - Dưới hạ giới nay có còn chế độ nô lệ không?
      Bắc Đẩu thở phào như trút được gánh nặng:
      - Dạ bẩm, chắc Ngọc Hoàng cứ đùa thần! Chế độ chiếm hữu nô lệ thần đã chỉ đạo hạ giới thanh toán xong cách đây mấy trăm năm rồi, nay làm gì có chuyện ô uế ấy ạ?
      - Ngươi lại đây xem nó là cái gì? - Ngọc Hoàng chỉ Bắc Đẩu đến bên kính Viễn Thiên - Ngươi có thấy một người gầy yếu kia đang khiêng trên vai hai gã béo tốt không?
      - À… dạ bẩm, đấy là ông nông dân đó mà Ngọc Hoàng. Mấy năm nay kinh tế khó khăn nên sức vóc họ có giảm sút đôi chút, nhưng họ vẫn sống được ạ - Bắc Đẩu giải thích.
      - Thế còn hai cái gã bất lương to béo như con lợn kia, chúng là ai mà đè đầu cưỡi cổ người ta như vậy?
      - Xin bệ hạ đừng miệt thị họ quá thế, họ là Thương gia và Nhà sản xuất cả đấy, thiếu họ, nông dân cũng chẳng sống được ạ.
      - Ngươi nó rõ hơn xem nào?
      - Ngài Thương gia kia là nhà xuất khẩu gạo đấy ạ. Nhiều năm qua nông dân mình sản xuất được mùa liên miên, gạo xuất khẩu tăng liên tục nên đã vươn lên hàng nhất nhì hạ giới. Chỉ tiếc là giá gạo hạ quá, nông dân làm chỉ đủ hòa vốn thôi ạ. Không có Thương gia, nông dân cầm chắc lỗ vốn! Còn Ngài sản xuất kia là nhà sản xuất phân bón, thuốc bảo vệ thực vật và thức ăn gia súc. Nông dân mình phải dựa vào mấy cái hàng dịch vụ này chứ không thể làm tròn hết các khâu được đâu ạ. Dưới hạ giới bây giờ phân công lao động, sản xuất theo chuỗi nên năng suất mới cao được. Tuy nhiên, do giá đầu vào cao nên các ngài Thương gia cũng không thể bán lỗ cho nông dân được, họ kinh doanh cũng cần có lãi ạ. Cũng vì những lý do trên, vụ này nông dân đành chấp nhận lỗ một ít ạ. Chắc tình hình năm sau sẽ khá hơn.
      - Không được! Ta thấy người nông dân đổ mồ hôi như tắm thế kia mà chẳng có hiệu quả gì, vậy họ sống được sao? Ta không thể chấp nhận! Đúng là cảnh nô lệ! Ngươi cần có ngay giải pháp chấm dứt cảnh này.
       Bắc Đẩu xun xoe vừa đi lùi ra nhanh chóng cáo lui:
      - Dạ, thần sẽ chỉ đạo quyết liệt ạ.
Đinh Hoàng

Thứ Sáu, 12 tháng 7, 2013

Chuyện vui

 Quyết liệt chỉ đạo

     Quan chức cao hàng đầu địa phương (xin gọi tắt là Q1) nghe báo cáo tình hình chăn nuôi của dân khốn đốn vì giá bán gia súc, gia cầm, thủy sản bán dưới giá thành chục hàng ngàn đồng mỗi cân. Tình hình trồng trọt cũng bi đát không kém, lúa tuy được mùa nhưng dưới giá thành sản xuất gần 1 ngàn đồng/cân. Trong cuộc họp, ông ta đập bàn, chỉ mặt các lãnh đạo cấp dưới (tạm gọi là Q2):
      - Các anh sống bằng tiền thuế dân nuôi đấy! Không biết thương dân ư? Hãy về tìm biện pháp tháo gỡ, đừng để cuộc họp này năm sau tôi phải nghe lại chuyện này!
      Tại cuộc họp do Q2 chủ trì tại địa phương mình, sau khi phân tích tình hình chăn nuôi, trồng trọt bê bết, được mùa mất giá, bán dưới giá thành, ông ta đập bàn, chỉ mặt các lãnh đạo cấp dưới (tạm gọi là Q3):
      - Các anh sống bằng tiền thuế dân nuôi đấy! Không biết thương dân ư? Hãy về tìm biện pháp tháo gỡ, đừng để cuộc họp này năm sau tôi phải nghe lại chuyện này.
       Tại cuộc họp do Q3 chủ trì tại địa phương mình, sau khi phân tích tình hình chăn nuôi, trồng trọt bê bết, được mùa mất giá, bán dưới giá thành, ông ta đập bàn, chỉ mặt các lãnh đạo cấp dưới (tạm gọi là Q4, thực ra là các Trưởng thôn):
      - Các anh sống bằng tiền thuế dân nuôi đấy! Không biết thương dân ư? Hãy về tìm biện pháp tháo gỡ, đừng để cuộc họp này năm sau tôi phải nghe lại chuyện này.
       Q4 (các trưởng thôn) tức tốc tổ chức họp thôn, sau khi phân tích tình hình chăn nuôi, trồng trọt bê bết, được mùa mất giá, bán dưới giá thành, Trưởng thôn trì chiết:
      - Các ông, các bà phải đổi mới cách nghĩ cách làm đi chứ, không thì tôi tin rằng sang năm lại tái diễn tình hình này thôi, lại được mùa, mất giá, nghèo lại hoàn nghèo.
      Một lão nông giơ tay xin phát biểu, Trưởng thôn nhanh nhẩu nói:
      - Được, xin mời cụ có sáng kiến gì góp ý cho?
      - Tôi chẳng có sáng hay tối kiến gì đâu, tôi chỉ xin nhắc là câu đánh giá này của Trưởng thôn tôi đã được nghe trong nhiều cuộc họp từ mấy năm qua rồi. Chắc sang năm cũng thế thôi!
Đinh Hoàng

Thứ Hai, 8 tháng 7, 2013

 Những ai dùng bằng giả?

Trên thị trường “đen” hiện nay không khó để tìm mua một tấm bằng giả. Câu chuyện làm bằng giả đã phát hiện, triệt tiêu nhiều đường dây sản xuất nhưng có vẻ vẫn chưa đến hồi kết. Có nghĩa “thị trường” tiêu thụ vẫn đang có nhu cầu. Vậy ai là những người sử dụng thứ “hàng giả” này. Xin làm một kiểm nghiệm theo phương pháp loại trừ xem ai đang sử dụng bằng giả:
- Nông dân? Chắc chắn không phải. Nền nông nghiệp nước ta nhà nông vẫn chân lấm, tay bùn, thoát cảnh con trâu đi trước…, tuy có cái công nông kéo cày nhưng cũng chẳng cần bằng cấp vì có ai kiểm tra xem họ có bằng lái máy cày đâu? Tiền đâu đến nỗi thừa để nông dân mua bằng giả!
   - Công nhân? Cũng không! Với trình độ thợ, khi đã được đào tạo nghề thì chẳng mấy ai trượt. Tại các khu công nghiệp, nhiều doanh nghiệp chỉ cần học sinh đã qua PTTH hoặc THCS, họ tự đào tạo nghề rồi cho vào dây chuyền sản xuất luôn. Do vậy họ chẳng mấy quan tâm bằng cấp của công nhân và công nhân cũng chẳng dư tiền để mua bằng giả làm gì.
   - Sinh viên? Rất hiếm. Trong cơ chế thị trường hiện nay, dù học có đuối đôi chút thì sinh viên vẫn biết cách quan tâm, “chăm sóc” thầy để có được những điểm số cần thiết cho tấm bằng tốt nghiệp. Hiện có hàng ngàn sinh viên ra trường cũng chẳng kiếm được việc làm dù là bằng khá. Với tấm bằng giả liệu có lọt qua các kỳ phỏng vấn xin việc? Nhiều người đã phải cất tấm bằng vào tủ làm lưu niệm rồi vào làm công nhân trong các khu công nghiệp. Đã không có việc làm, họ cũng chẳng cần mua bằng giả làm chi.
   - Trí thức, các nhà khoa học? Không thể. Với đặc thù lao động trí óc, sản phẩm là kết tinh trí tuệ, bằng giả không thể có đất tồn tại vì nó sẽ lộ ngay.
   - Tiểu thương, thương gia? Cũng không thể vì với tấm bằng giả, nó chẳng giúp gì họ trong cuộc mưu sinh và cạnh tranh khốc liệt của thương trường!
   Như vậy chỉ còn một đối tượng, cũng là lực lượng hùng hậu nhất mà nếu không có bằng cấp khó mà “lọt” vào được, đó là Công chức! Muốn được xếp lương cao, nâng lương: bằng cấp; muốn được thăng chức, cấp, bổ nhiệm…: bằng cấp. Chức vụ càng cao thì càng cần bằng cấp thứ hạng cao. Chính vì vậy sẽ không thể dẹp nạn bằng giả chừng nào còn các quan chức ít học lại muốn leo cao.
Đinh Hoàng

Thứ Hai, 20 tháng 5, 2013

Những người “chịu trách nhiệm”

Sau mấy ngày phục vụ thanh tra với bao nhiêu bê bối về công việc quản lý kinh doanh được lôi ra đã làm ông Nhiệm mệt bải hoải. Tại sao mọi thứ cứ đổ hết lên đầu mình vậy nhỉ. Cái sự lỗ bê bết này nó còn bắt nguồn từ những năm trước, khi ông còn đang là một anh trợ lý cơ mà. Những suy nghĩ mông lung đã đưa ông Nhiệm vào giấc ngủ mê mệt.
Trong giấc mơ, ông đang đến nhà ông Nguyễn Tài, cựu bí thư Đảng ủy Công ty Đại Thanh cách đây 10 năm, người đã ký cái nghị quyết đưa ra chủ trương vay vốn kinh doanh với lãi suất ngất ngưởng. Hiện nay, cứ mỗi ngày mở mắt ra là Công ty ông đã mất hàng chục triệu tiền lãi.
Xe vừa đến cổng nhà ông Tài, ông Nhiệm thấy nhiều người chạy ra chạy vào vẻ mặt nghiêm trang. Nhà này có chuyện gì chăng?- Vừa nghĩ ông vừa đẩy cổng bước vào. Gặp một người đi ra, ông Nhiệm vội hỏi:
      - Nhà mình đang có chuyện gì thế?
      - Cụ sắp đi rồi, đang trăng trối với con cái.- Người đó nói rồi vội đi ra.
      - Này, “cụ” là ai thế?- Ông Nhiệm với theo.
      - Cụ Tài chứ còn ai ở nhà này nữa!
Thế là hết hy vọng mời cụ Tài đến thanh minh giúp Công ty với thanh tra. Ông Nhiệm lầm lũi rút lui.
À, còn ông Chính, cựu giám đốc kiêm phó bí thư Đảng ủy Công ty cùng thời ông Tài. Ông ấy cũng phải chịu trách nhiệm giải trình chứ nhỉ? Ông lệnh cho lái xe đến thẳng nhà ông Chính.
Bấm chuông đến gần 5 phút mới thấy một gã thanh niên to, đen xuất hiện. Vừa đẩy cửa vừa ngáp và gãi tai dáng điệu như một con nghiện, gã hất hàm:
      - Việc gì?
      - Tôi là Nhiệm, giám đốc Công ty Đại Thanh. Cậu là con bác Chính phải không?
      - Rất tiếc là như vậy! Có gì nói nhanh đi.
      - Chả là khi đang công tác, ông cụ có nhận trách nhiệm một số chuyện. Tôi muốn mời “cụ” đến để cùng giải trình với thanh tra…
      Gã thanh niên bỗng trợn mắt, hất hàm:
      - Ông có bị thần kinh không? Nếu đúng bị bệnh thần kinh thì sang ngay bệnh viện Trâu Quỳ nhé. Còn nếu ông định đến để gây sự, ông có tin là tôi sẽ cho ông vỡ mặt ngay tại đây không? Ông biến nhanh cho tôi nhờ. Xuống nghĩa trang Văn Điển mà gặp lão ấy nhé! Đúng là đồ điên…
Ông nhiệm hoảng hồn bừng tỉnh giấc, toàn thân túa mồ hôi ướt đẫm. “Liệu có đúng là các “hắn” đi cả rồi không nhỉ”?- Ông Nhiệm vẫn mung lung suy nghĩ về những người chịu trách nhiệm.
Đinh Hoàng

Thứ Ba, 14 tháng 5, 2013

Chuyện vui:

Ngọc Hoàng phán quyết
      Hai quốc gia láng giềng ven Biển Xanh là Đại Bò và Tiểu Rồng vốn có xích mích từ ngàn năm nay. Đại Bò cậy lớn luôn gây sự, chèn ép, thôn tính nên dân Tiểu Rồng chưa bao giờ được yên.
      Gần đây Đại Bò dựa vào mấy nét vẽ bậy của một con dân từng chấp chính, vẽ trên tấm bản đồ cũ đã đòi chủ quyền gần hết Biển Xanh, liếm vào sát bờ biển dài dặc của Tiểu Rồng cùng nhiều nước khác với lý luận đường Lưỡi Bò lịch sử không thể tranh cãi!
      Tuy nhỏ nhưng dân Tiểu Rồng vốn dũng cảm, thông minh, chưa bao giờ khuất phục Đại Bò. Một họa sỹ của Tiểu Rồng đã có sáng kiến cũng vẽ một đường gọi là Lưỡi Rồng. Đường Lưỡi Rồng này ôm trọn cả đường Lưỡi Bò của Đại Bò. Sáng kiến này đã được cả chính quyền và muôn dân Tiểu Rồng nhất trí chọn làm đường biên giới trên Biển Xanh, khảng định chủ quyền của mình.
      Sự tranh dành giữa hai quốc gia không thể ngã ngũ. Sự việc đẩy lên cho Ngọc Hoàng phán xử.
      Sau khi nghiên cứu, Ngọc Hoàng thấy phần lý của Tiểu Rồng có vẻ hơi đuối vì đường Lưỡi Rồng rõ ràng là học theo Lưỡi Bò và chỉ mới được vẽ ra. Tại tòa Ngọc Hoàng chất vấn:
      - Trước hết Đại Bò nói ta nghe cái lý của nước ngươi?
      Sứ giả Đại Bò khúm núm, xun xoe:
      - Dạ thưa, lước ngộ hoàn toàn có đủ chứng cứ liệc dử về chủ quyền trên Biển Xanh dồi à. Nó lược con dân lước ngộ vẽ ra gần trăm lăm lay dồi à. Bên Tiểu Rồng dõ dàng là bắc chước lước ngộ, chỉ vừa vẽ da thôi à…
      Ngọc Hoàng gật gù, quay sang sứ giả Tiểu Rồng:
      - Rõ ràng nước ngươi bắc chước, mới vẽ ra chứ đâu có chứng cứ lịch sử gì?
      - Dạ, thần xin hỏi Ngọc Hoàng một câu được không ạ?- Sứ giả Tiểu Rồng không trả lời mà hỏi lại Ngọc Hoàng.
      - Được, cho phép ngươi hỏi - Ngọc Hoàng.
      - Dạ, theo Ngọc Hoàng, thế nào là chứng cứ lịch sử ạ?
      - Là sự kiện nó đã tồn tại lâu qua năm tháng, dần dà thì gọi là lịch sử.
      - Đúng thế ạ. Đường Lưỡi Bò, theo con biết, nó mới được vẽ chưa đầy trăm năm. Vậy cái đường Lưỡi Rồng của nước con, sau 100 năm nữa nó có là chứng cứ lịch sử không ạ?
      - Ừ nhỉ, lúc đó thì Lưỡi Rồng cũng là chứng cứ lịch sử rồi còn gì!-Ngọc Hoàng gật gù như chợt nhận ra. Sau mấy phút suy tư, nhớ lại những quy ước của Luật Trời, Ngọc Hoàng phán quyết:
      - Hai sứ giả Đại Bò, Tiểu Rồng nghe đây. Phên dậu, biên giới quốc gia đã được phả hệ Thiên Đình quy định hàng ngìn năm nay rồi. Các ngươi phải tuân theo Luật Trời, không phải cứ tùy hứng, vẽ hươu vẽ vượn ra rồi lấy cớ tranh chấp của nhau là được. Hãy về xem lại bản đồ của tổ tiên ngàn năm trước xem nó thế nào, cứ thế mà thi hành. Bãi triều.
      Nghe phán quyết vậy, sứ giả Tiểu Rồng phấn khởi ra mặt, vội lạy bẩm cáo từ ngay.
      Sứ giả Đại Bò đứng như trời trồng. Rồi gãi đầu gãi tai định trình bày thêm với Ngọc Hoàng nhằm vớt vát. Chưa kịp nói, Ngọc Hoàng nhắc luôn:
      - Nói riêng với ngươi, nước ngươi là nước lớn, phải tỏ ra quân tử đại trượng phu chứ. Xưa nay ta thấy các ngươi nhỏ nhen lắm, tranh từng tí đất, tí sông, cậy thân Bò to xác ăn hiếp thiên hạ. Nói nhỏ với ngươi, cái Lưỡi Rồng thè ra còn có kẻ sợ vì dẫu sao đó cũng là giống rắn, giống rồng. Lưỡi bò nhà ngươi mà thè ra liếm láp lung tung, nó mà cắt đem xào tỏi thì các ngươi có sống được không?
Đinh Hoàng

Thứ Bảy, 4 tháng 5, 2013



Quảng cáo của Công ty đặc thù (Vô trách nhiệm hữu hạn)

Công ty đặc thù (VTNHH) cần tuyển gấp nhân viên. Một số yêu cầu cơ bản:
- Ngoại hình đẹp, có nụ cười tươi, dễ mến
- Tuổi từ 18 đến 26, ưu tiên nữ
- Trình độ học vấn: Mẫu giáo hoặc tiểu học
- Chuyên môn: Nói năng rành rọt
- Yêu cầu thời gian, công việc: Khi có sự cố xảy ra (do cán bộ, nhân viên các đơn vị hành chính, doanh nghiệp gây nên), đến gặp và trình bày với khách (bị hại) một câu: Chúng tôi xin lỗi.
- Địa chỉ liên hệ: Công ty đặc thù (VTNHH) của các cơ quan hành chính công.
Đinh Hoàng

Chủ Nhật, 7 tháng 4, 2013

Nghĩ về vai trò của Đảng

     Cuộc sinh hoạt chính trị lớn của toàn dân tộc đã trải qua hơn 3 tháng với những kết quả đáng phấn khởi, thể hiện trách nhiệm của đông đảo người dân yêu nước. Điều này đã nói lên tính đúng đắn của Đảng, Nhà nước ta khi quyết định sửa đổi Hiến pháp 1992.
     Cũng từ cuộc sinh hoạt lớn này trong những ngày qua cho ta những băn khoăn, suy nghĩ và lo lắng. Việc đòi bỏ Điều 4 trong Hiến pháp 1992 dù chỉ là của rất ít người (cũng là quyết tâm của các thế lực thù địch, chống đối bên ngoài) đã thổi lên những tranh luận gay gắt, làm không ít người băn khoăn, dao động.
     Không cần sự lãnh đạo của Đảng; Đảng không thể đứng trước Tổ quốc, nhân dân (trong một cụm từ); Quân đội phải trung với nước, hiếu với dân chứ không thể chỉ trung với Đảng vv và vv…
     Chúng ta thử đặt lại câu hỏi này: tại sao không cần sự lãnh đạo của Đảng? Tổ quốc là Tổ quốc như thế nào? Ai sẽ bảo vệ Nhân dân nếu không có Đảng?
     Ngược dòng lịch sử từ những tháng năm chưa có Đảng Cộng sản Việt Nam, Tổ quốc Việt Nam có thể nói đã có mà cũng như chưa có. Từ khi quân đội thực dân Pháp đổ bộ vào Đà Nẵng, Tổ quốc có thể coi đã mất. Chính quyền bù nhìn đã được điều khiển bằng nước mẹ Cộng hòa Pháp. Từ đó cho đến năm 1954, khi Toàn quyền Đông Dương đóng cửa, dân tộc ta coi như chưa có Tổ quốc đúng nghĩa. Nhân dân sống lầm than dưới ách đô hộ bạo tàn của Thực dân, Phong kiến. Cũng từ năm 1930, khi Đảng CSVN ra đời, các phong trào cách mạng tự phát bao năm không mang lại kết quả nay đã có ngọn hải đăng dẫn lối, đưa đường. Thấy được tương lai tươi sáng từ chính cương của Đảng, thấy được niềm tin từ những đảng viên kiên trung, bất khuất không quản ngại dấn thân chốn lao khổ tù đày, mọi tầng lớp người dân yêu nước Việt đã ra sức chở che và đi theo Đảng. Để mục tiêu cách mạng (một cuộc sống ấm no, hạnh phúc cho nhân dân) đi đến đích cuối cùng, Đảng cần phải xây dựng lên một lực lượng vũ trang cách mạng để chống lại sự đàn áp phản cách mạng. Quân đội nhân dân chính là công cụ được xây dựng lên từ yêu cầu của cách mạng, dưới sự lãnh đạo của Đảng.
    Tổ quốc chúng ta có được hôm nay là thành quả sự lãnh đạo của Đảng, sao ta lại băn khoăn do dự nâng lên, đặt xuống, tính suy nặng nhẹ giữa Đảng với Tổ quốc? Mục tiêu lý tưởng của Đảng chính là nguyện ước của toàn dân tộc – xây dựng một chế độ xã hội ngày một tươi đẹp hơn, vậy tại sao lại chia rẽ Đảng – Tổ quốc, Nhân dân – Đảng? Tại sao lại cố đồng nhất một số khuyết điểm, sai lầm của Đảng trong quá trình hoạt động lãnh đạo đất nước với bản chất của Đảng? Không thể phủ nhận trong 83 năm tồn tại, Đảng đã mắc không ít khuyết điểm, sai lầm, thậm chí sai lầm nghiêm trọng như trong cải cách ruộng đất những năm 1950. Cũng do sai lầm này, Hồ Chí Minh đã từ chức Chủ tịch Đảng, Trường Chinh đã từ chức Tổng bí thư cùng nhiều cán bộ cao cấp chịu kỷ luật Đảng.
     Những người muốn loại bỏ sự lãnh đạo của Đảng CSVN với dân tộc VN, vậy họ muốn ai sẽ lãnh đạo? ai sẽ cai quản đất nước này? Phải chăng đó là những gương mặt thất bại bỏ chạy ra nước ngoài ôm mối hận muốn trở về rửa hận? Còn nhớ những năm 60 của thế kỷ 20, dù đã được người Mỹ nuôi nấng, trang bị đến tận răng nhưng nội bộ chế độ VN Cộng hòa vẫn chẳng chú tâm vào chống Cộng, triền miên đấu đá, tranh giành quyền lợi, địa vị. Chỉ mấy năm trời đầu thập niên 60 đã xảy ra không biết bao nhiêu cuộc đảo chính lật đổ lẫn nhau. Liệu có ai hy vọng vào những gương mặt của chế độ đang nằm trong sọt rác lịch sử ấy trở về lãnh đạo đất nước?
     Bảo vệ Tổ quốc quan trọng hơn bảo vệ Đảng? Một số người đã có suy nghĩ sai lầm coi bảo vệ Đảng như là bảo vệ quyền, lợi ích của một ai đó chức quyền. Tại sao một số người cố tình không hiểu bảo vệ Đảng ở đây chính là bảo vệ sự trong sạch của Đảng. Bởi chỉ có một Đảng trong sạch, vững mạnh mới đưa dân tộc đến đích cuối cùng là ấm no, hạnh phúc của toàn dân. Vai trò bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ nhân dân đã được Đảng ta thực hiện suốt 83 năm qua. Loại bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng, ai sẽ là người bảo vệ Tổ quốc, bảo vệ nhân dân?
     Luận điểm của những người muốn loại bổ Điều 4 Hiến pháp là quá rõ.
Đinh Hoàng

Thứ Ba, 2 tháng 4, 2013

Chuyện vui

Buôn ni lông
Ông A: - Dạo này bà xã nhà ông bỏ buôn sắt vụn sang buôn ni lông hay sao mà nhà xếp nhiều túi ni lông thế?
Ông B: Ừ, vì giá ni lông bỗng lên  cao quá, bà ấy chuyển sang thu gom với chí vô Sài Gòn  một chuyến để làm giàu.
Ông A: -  Vậy ư? Nhưng  sao phải vào tận Sài Gòn mới bán được ni lông?
Ông B: - Đúng vậy. Thế ông có biết trọng lượng ni lông bọc ngoài 1 cây vàng là bao nhiêu không?
Ông A: - Tôi có tiền đâu mà quan tâm tới cây với chỉ. Nhưng lớp bọc mỏng dính thế thì đáng bao gam?
Ông B: - Tôi ước phải bốn năm chục cái vỏ ấy mới nặng bằng một cây vàng. Mà một cái vỏ bọc "lượng" vàng  ấy hiện nay có giá 200.000 đồng đấy. Cho nên một “lượng” ni lông cũng đến 7-8 triệu chứ ít à?
Ông A: - Thế bà ấy định bán ni lông cho công ty nào?
Ông B: Đấy, cái “Ông  SJC” độc quyền chứ ai. Họ chỉ dập một cái vỏ ni lông đã mất 200.000 đồng rồi!
Đinh Hoàng

Thứ Sáu, 29 tháng 3, 2013

Giá xăng dầu:

Bất thường nhưng không bất ngờ

    Từ 20 giờ tối qua (28/3) giá xăng dầu đã được điều chỉnh tăng, trong đó xăng tăng tới gần 1500 đồng/lít.
     Điều này rất không bình thường bởi thời gian qua giá xăng dầu thế giới liên tục giảm, nhiều ý kiến chuyên gia và người dân đang khá bức xúc vì sao giá xăng không giảm?
     Cũng như những lần tăng giá khác, các Bộ chủ quản đều có cách giải thích hợp lý. Lần này lý do tăng giá là để bổ sung cho Quỹ bình ổn giá xăng dầu đã cạn! Như vậy, cái Quỹ bình ổn này tồn tại là vì “nó” phải có chứ không phải vì mục tiêu bình ổn giá (vì phải tăng giá để tạo Quỹ). Có người đã nghi ngờ Quỹ này thực ra là để bảo đảm lợi nhuận cho doanh nghiệp xăng dầu.
     Nhưng vì sao giá xăng dầu lại tăng vào đúng lúc lẽ ra nó phải giảm? Ta hãy nhớ lại vào cuối năm 2012, tháng 11 chỉ số CPI chững lại, chỉ tăng 0,47% và cuối tháng 12 chỉ số CPI cả năm chỉ tăng 6,81%, thấp hơn chỉ tiêu Chính phủ đề ra (7-8%). Cũng chỉ ngay sau khi chỉ số lạm phát được công bố, ngày 22/12 giá điện tức thì được điều chỉnh từ 1369 đồng lên 1437 đồng/kWh mặc dù các yếu tố đầu vào cơ bản (xăng dầu, than…) không tăng. Lần tăng giá xăng dầu này cũng xảy ra ngay sau khi chỉ số CPI tháng 3 được công bố với con số bất ngờ  âm 0,19%.
     Từ hai lần tăng giá bất thường này, nhiều người đã nhận ra “thủ phạm” chính là chỉ số lạm phát! Các doanh nghiệp (có yếu tố độc quyền) luôn luôn tìm cách tăng giá hàng hóa dịch vụ. Họ không thể làm và cũng không giám làm chỉ bởi mục tiêu kiềm chế lạm phát của Chính phủ luôn được coi trọng. Vì vậy, mỗi khi lạm phát chững lại là họ đều nhận biết "cơ hội vàng" và kịp thời cụ thể hóa bằng việc tăng giá. Tăng giá lúc này chẳng ảnh hưởng mấy đến chỉ số lạm phát.
     Nền kinh tế Việt Nam đang trải qua những thời điểm khó khăn nhất từ hàng chục năm qua. Sản xuất đang đình đốn vì nhiều nguyên nhân trong đó đáng kể nhất là giá nguyên, nhiên vật liệu đầu vào và lãi suất ngân hàng treo cao chót vót. Nhiều doanh nghiệp đã phá sản, giải thể. Nhiều doanh nghiệp đang bên bờ vực đổ vỡ. Những tưởng chỉ số lạm phát chững lại, lãi suất ngân hàng được tiết giảm chút ít sẽ là luồng sinh khí nhỏ nhoi có thể cứu vãn nhiều doanh nghiệp đang cơn hấp hối có cơ hội hồi sinh. Đòn giá xăng lần này sẽ là “cú đánh” điểm huyệt cuối cùng với nhiều doanh nghiệp!
     Những ngày gần đây mọi người không khỏi xót xa trước cảnh người nông dân ngoại thành Hà Nội phải phá bỏ những ruộng rau xanh tốt bởi giá bán quá rẻ mạt. Có người thuê một chuyến xe chở rau đi bán được hơn 400.000, đ thì đã phải đóng các loại thuế, phí tại chợ lên tới 45.000 đồng. Người ngư dân miền Trung không quản hiểm nguy tính mạng khai thác cá ngừ ngoài bển xa với chi phí xăng dầu cao ngất nhưng giá bán cá cho thương lái chưa bằng 50% của năm trước. Mỗi chuyến đi biển không lỗ đã là may mắn. Dù sao họ cũng được động viên đôi chút là đã góp phần vừa sản xuất, làm ăn vừa bảo vệ vùng biển của Tổ quốc trước sự xâm lấn của ngoại bang. Cũng trong tháng này, nhiều doanh nghiệp xuất khẩu và người sản xuất cá tra Nam Bộ đã bị Bộ Thương mại Mỹ áp mức thuế bán phá giá cao chưa từng có. Cùng với chi phí xăng dầu tăng, nhiều doanh nghiệp không còn cơ hội sản xuất, xuất khẩu và sự cạnh tranh giá cả của nhiều doanh nghiệp cũng gia tăng muôn vàn khó khăn. Giá xăng dầu tăng cũng đồng nghĩa lợi nhuận của người nông dân trồng lúa được tiết giảm dù đã đang ở mức lãi thấp nhất.
     Có người đặt câu hỏi: Các cơ quan quản lý Nhà nước đứng ở đâu trong những sự bất thường trên đây? Họ bất lực hay có lợi ích gì trong đó? Lần tăng giá xăng này chắc chắn các doanh nghiệp xăng dầu (thuộc Bộ Công Thương) sẽ thu về số lợi nhuận không nhỏ. Tổng cục Thuế (Bộ Tài chính) cũng tăng thêm nguồn thu từ thuế xăng dầu. Câu chuyện giá sữa gần đây cũng đang nóng lên bởi chỉ 3 tháng các doanh nghiệp sữa ngoại (cũng đang chiếm thế độc quyền), đã 3 lần tăng giá, mức cao nhất lên đến 15%. Chỉ với 4 chữ “THỰC PHẨM CHỨC NĂNG”, các hãng sữa đã cười vào măt ba Bộ: Y tế, Công Thương, Tài chính vì sự bất lực của họ trong việc giá sữa tung hoành. Ba Bộ "hoành tráng" với đội ngũ công vụ "hùng hậu"   được dân nuôi bằng tiền đóng thuế những mong mình được bảo vệ. Đội ngũ “hùng hậu” ấy đã không thể bảo vệ những đứa trẻ trước sự tiết giảm khẩu phần sữa hàng ngày!
     Một nền kinh tế có quá nhiều bất thường. Điều bất thường nhất lại là việc mọi người không hề bất ngờ trước sự tăng giá của các doanh nghiệp độc quyền. Không bất ngờ bởi đây cũng là cách làm dễ dàng, đơn giản nhất để tăng cao lợi nhuận. Cả nền kinh tế đang “cung phụng” những Ông độc quyền!
Đinh Hoàng

Thứ Tư, 20 tháng 2, 2013

Luận bàn

Cám ơn nghị Phước

Những ngày này trên các phương tiện thông tin đại chúng, đặc biệt trên các báo điện tử, trang blog cá nhân… đang nóng chuyện ông nghị Phước dùng blog để “chửi càn”.
Trong bối cảnh kinh tế đình đốn, thất nghiệp gia tăng, lương thưởng Tết giảm sút và những bê bối, tiêu cực trong một số doanh nghiệp Nhà nước, cơ quan công quyền đã gây bức xúc trong người dân. Những bức xúc đó cứ âm ỉ, không có “nơi giải tỏa” thì bỗng dưng nghị Phước tung lên một bài “chửi bới” đồng nghiệp nghị trường Quốc hội. Tuy quan niệm mỗi người khác nhau nhưng qua thực tiễn hoạt động tại diễn đàn QH, ông Dương Trung Quốc đã để lại những ấn tượng tốt đẹp với đa số cử tri. Việc thóa mạ một đại biểu được cử tri mến mộ đã lập tức thổi bùng lên sự phẫn nộ trong dư luận cả nước và cộng đồng người Việt ở nước ngoài. Từ vụ việc này, những bức xúc của người dân như phần nào được giải tỏa, “xả” bớt. Đây là điều đầu tiên đáng “cám ơn” nghị Phước.
Quốc hội-Cơ quan lập pháp tối cao những tưởng quy tụ tại đây những người ưu tú nhất để người dân ủy thác, gửi gắm niềm hy vọng cho một tương lai tươi sáng. Vụ việc miễn nhiệm tư cách đại biểu QH của bà Đặng Hoàng Yến năm trước cử tưởng chỉ là cá biệt và cũng đã để lại nỗi băn khoăn trong cử tri. Ông nghị Phước đã “bồi” thêm một đòn đánh vào lòng tin của nhân dân với cơ quan Nhà nước cao nhất. Ai cũng hiểu chất lượng hoạt động của QH phụ thuộc vào từng cá nhân là các đại biểu QH. Rõ ràng quy trình lựa chọn người đại biểu của nhân dân có vấn đề. Thật nguy hiểm khi để những người không đủ tiêu chuẩn lọt được vào cơ quan tối cao này. Đây sẽ là một kinh nghiệm quý báu cho kỳ bầu cử QH khóa sau và cũng là điều thư hai cám ơn nghị Phước.
Từ vụ việc trên vấn đề đặt ra cần làm ngay với Quốc hội là làm trong sạch nội bộ. Người dân đã được tạo cơ hội nhận ra “đại ngu” trong đại biểu QH. Chắc chắn QH cũng sẽ làm rõ được chuyện này. Tại Điều 3 trong Luật Sửa đổi, bổ sung Luật Bầu cử đại biểu QH năm 2012 đã nêu rõ tiêu chuẩn của ĐBQH “…Có phẩm chất đạo đức tốt, cần kiệm liêm chính, chí công vô tư, gương mẫu chấp hành pháp luật; kiên quyết đấu tranh chống mọi biểu hiện quan liệu, hách dịch, cửa quyền, tham nhũng và các hành vi vi phạm pháp luật;”…
Nếu QH tiếp tục được làm trong sạch thì thêm một lần nữa “cám ơn nghị Phước”!
Đinh Hoàng

Thứ Năm, 14 tháng 2, 2013

Cái bẫy dân chủ:

Đa nguyên

Mới đây tôi có “ngó qua” trang blog nọ thấy đăng mấy điểm góp ý của một số người ít nhiều có “tên tuổi” về việc sửa đổi Hiến pháp 1992. Trong  bảy điều góp ý đề nghị sửa đổi, nổi lên vấn đề cốt yếu nhất, đó là loại bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng Cộng sản Việt Nam và “phi chính trị hoá Quân đội”. Những vấn đề này nhằm hướng tới có một thể chế đa nguyên chính trị, đa đảng đối lập - điều mà Mỹ và nhiều nước phương Tây hằng mong đợi.
Đa nguyên là cái gì và vì sao một số người muốn có nó như vậy? Liệu trên thế giới đã có đa nguyên?
Trước hết ta thử xem nước Mỹ có đa nguyên không? Tôi cho là không bởi mấy căn cứ: Đảng Dân chủ và Đảng Cộng hòa không hề đối lập về chính trị. Nó chỉ là hai nhánh quyền lực của một đảng tư sản. Hai đảng này luân phiên nhau phân chia quyền lực, bảo vệ lợi ích của các nhà tư bản. Những kỳ tranh cử chỉ là sự biểu diễn, trang hoàng cho một chế độ được gọi là dân chủ. Có người sẽ nghĩ, Đảng Cộng sản Mỹ là một đảng đối lập? Khía cạnh nào đó về tư tưởng thì đúng là đối lập, tuy nhiên Đảng này chỉ được tồn tại khi không trở thành mối nguy cơ trước quyền lợi của các nhà tư sản. Cho Đảng CS Mỹ tồn tại ở mức như hiện thời cũng là một cách trang trí cho một thể chế có vẻ dân chủ của xã hội Mỹ.
Ở các nước tư bản phát triển khác như Anh, Pháp… mô hình đảng phái được thể hiện có đôi chút khác nhau về hình thức song bản chất cũng tương tự nước Mỹ. Các đảng gọi là “đối lập” nhưng thực chất chỉ cạnh tranh ảnh hưởng quyền lợi kinh tế, về chính trị không có sự đối lập. Đảng Cộng sản chỉ mang tính nghị trường, cải lương, không bao giờ thực sự là đối trọng về chính trị, muốn tồn tại thì không được đe dọa tới quyền lợi giai cấp tư sản.
Tóm lại, trên thế giới hiện tại, những quốc gia phát triển nhất chính là những nước có sự “độc đảng” ở tầm cao nhất. Sự độc đảng đã quy tụ được sức mạnh chính trị-nền tảng phát triển kinh tế của một quốc gia. Nhìn lại lịch sử dân tộc ta hàng nghìn năm, tuy chưa có đảng phái nhưng chính thể chế đương quyền cũng có thể gọi là một đảng, người đứng đầu đảng là đức Vua. Thời kỳ nào mà “vua sáng”, “tôi hiền” thì thể chế vững mạnh, kinh tế phát triển, dân sinh sung túc, đất nước thái bình, ngoại bang không có cớ ngó nhòm thôn tính. Những khi xuất hiện một lực lượng chính trị đối lập cùng sự tha hóa của thể chế đương thời, đó là sự bắt đầu của những nội chiến, phân tranh, đầu rơi, máu chảy... Đó cũng là cơ hội cho ngoại bang nhảy vào “đè đầu, cưỡi cổ”, dựng nên những thể chế tay sai phục vụ cho việc vơ vét tài nguyên, bóc lột dân lành.
Một số người đang nhầm lẫn, coi hình mẫu Nhà nước tư bản là thể chế đa nguyên mặc dù chính các nước này không hề và chưa bao giờ chấp nhận sự “đa nguyên” đúng nghĩa.
Đảng CSVN trong 83 năm tồn tại, phát triển đã có nhiều giai đoạn phạm phải sai lầm, khuyết điểm. Tuy nhiên, những sai lầm, khuyết điểm đều được nhận ra, kiên quyết sửa chữa, chính vì vậy đã quy tụ được sức mạnh của cả dân tộc, đánh đuổi hết ngoại xâm, đưa đất nước vượt qua khó khăn, phát triển không ngừng. Thành tựu kinh tế, vị thế chính trị của Việt Nam đã và đang được cả thế giới thừa nhận, tôn trọng. Chỉ nhìn vào những thiếu sót, sai lầm của một số chính sách, biện pháp, sai phạm của một số cá nhân cụ thể để quy kết cho Đảng CSVN là một sự thiên kiến khó lấp liếm. Những người này chắc cũng biết, chỉ cần một nhóm mấy trăm người, xưng danh một đảng “đại diện” của dân, dựng lên một ngọn cờ là đủ cớ cho sự can thiệp tương tự như tại Apghanistan, Libya hay Xiry hiện nay. Cùng với sự “đa nguyên” đó, quân đội cũng được vô hiệu hóa khả năng chiến đấu bằng “phi chính trị hóa”, khi đó nòng súng chỉ biết hướng lên trời để bắn “chỉ thiên” cho vui tai.
Đa nguyên chính là cái bẫy dân chủ của Chủ nghĩa tư bản.
Đinh Hoàng

Thứ Ba, 4 tháng 12, 2012

Luận bàn

 Những cái thừa và những cái thiếu

      Bạn có biết tại sao gần đây nhiều chính sách do các Bộ, Ban, ngành tham mưu cho Chính phủ ban hành vừa đưa ra thực hiện đã gây phản ứng gay gắt của người dân, doanh nghiệp? Theo tôi, lý do là bởi đội ngũ “công quyền” của ta đang có những cái thừa và những cái thiếu. Xin kể về một số câu chuyện cụ thể về cái thừa và cái thiếu này.
      Chuyện về Nghị định 71 cùng cái bi hài mang tên “xe chính chủ”. Phải ghi nhận sự nỗ lực cùng ý chí quyết tâm góp phần giải quyết thực trạng vi phạm an toàn giao thông của cơ quan chức năng, đồng thời cũng là để “nâng cao đời sống” cho lực lượng thi hành công vụ (vì tiền phạt chủ yếu giao cho lực lượng này chi dùng). Tóm lại, ý chí là “có thừa”. Tuy nhiên cái ý chí đó đã làm mất đi cái sáng suốt, thông tuệ vốn là yêu cầu trước tiên của người làm “tham mưu”. Chính vì sốt sắng phạt, phạt thật nặng, không thể bỏ sót đối tượng phạt đã đưa lực lượng công an giao thông tham gia vào xử phạt cả lĩnh vực thương mại là mua bán, sang tên đổi chủ phương tiện! Họ quên hoặc không hiểu thực trạng mua bán xe cộ tại Việt Nam ta từ hàng chục năm qua. Thực trạng này đúng là cần chấn chỉnh nhưng nó không thể giải quyết một sớm một chiều bằng một biện pháp hành chính đơn thuần và càng không thể để lực lượng kiểm tra giao thông trên đường giải quyết được. Việc “xe chính chủ” nếu để lực lượng công an giải quyết thì tốt nhất là công an xã, phường, những người nắm vững nhất tình hình tại từng địa bàn thôn, bản, xã, phường. Về cơ bản, lâu dài phải có sự phối hợp giữa các ngành thuế, giao thông, công an cùng sự điều chỉnh phù hợp của chính sách.
      Câu chuyện thứ hai: Quỹ bảo trì đường bộ. Có thể nói ít có Nghị định nào lại gây phản ứng nhiều và gay gắt như Nghị định số 18/2012/NĐ-CP về việc lập, quản lý và sử dụng Quỹ bảo trì đường bộ. Chính vì sự phản ứng đó, thời hạn thực hiện nghị định đáng lẽ thực hiện từ tháng 6 đã phải lui đến đầu năm 2013. Ngày thực hiện đang đến gần và dư luận lại bắt đầu “nóng” trở lại bởi những bất cập, bất hợp lý, không công bằng… trong quy định vẫn chưa được tiếp thu, chỉnh sửa. Bất hợp lý trong việc thu cả với sơ mi rơ moóc là một vấn đề được Hiệp hội vận tải phản ứng khá gay gắt, đề nghỉ bỏ quy định này. Ta có thể ví như “chặt khúc” một đoàn tàu ra để đánh thuế từng toa, kể cả khi toa đó hỏng vứt vào kho. Không thể có chuyện một đầu xe kéo cùng lúc 2-3 sơ mi rơ moóc lưu thông. Thứ nữa là xe ô tô có thể phải đóng phí trước 6 tháng hoặc cả năm mặc dù xe chưa lăn bánh trên đường. Đối với các phương tiện giao thông khác cũng có lắm chuyện. Rất may cho các em học sinh là Thông tư mới ban hành của Bộ Tài chính đã đưa xe đạp điện ra khỏi diện nộp phí. Tuy nhiên, bất cập ở đây là tự dưng sinh ra một lực lượng hùng hậu (và chắc chi phí cũng tốn không ít) huy động cho việc thu phí với hàng triệu mô tô, xe máy. Bất cập trong sự công bằng là một phương tiện lưu thông hàng ngày, thậm chí 24/giờ/ngày cũng đóng phí như phương tiện chỉ một tháng hoặc hơn mới lưu thông trên đường một lần. Bất hợp lý là sẽ có phương tiện phải chịu cảnh phí chồng phí vì hiện có rất nhiều trạm thu phí BOT, trạm thu phí đã bán quyền thu cho tư nhân vẫn hoạt động khi Quỹ bảo trì đường bộ được thực hiện (mà tới đây các trạm này xẽ tăng giá vé tới 1,5 đến 3,5 lần). Có một phương án đơn giản nhất, công bằng nhất nhưng các cơ quan chức năng không biết hay không muốn thực hiện, đó là thu phí qua xăng dầu kết hợp hoàn trả phí cho các máy móc phục vụ sản xuất, phương tiện đánh bắt hải sản… Phải chăng cách này đụng chạm đến lợi ích của “nhóm xăng dầu”? Quyết thực hiện bằng được một quy định có quá nhiều bất cập, bất hợp lý, không công bằng như Quỹ BTĐB, phải chăng “trí tuệ” của cơ quan chức năng “có vấn đề”? Nếu không phải vậy thì người dân có quyền nghi ngờ động cơ tận thu của cơ quan chức năng. Thứ trưởng Bộ Tài chính Nguyễn Thị Minh gần đây còn phát biểu rằng Nghị định đã “đánh đúng đối tượng”! Một khi cơ quan ban hành chính sách đã có quan điểm là “đánh” với dân thì không còn gì để nói!
      Còn nhiều lắm những chính sách đang “đánh” vào người dân, doanh nghiệp như phí dịch vụ y tế mới, nghị định quy định về quản lý thị trường vàng vv và vv… Nguyên nhân của tình hình trên là gì?
      Những năm trước đây cán bộ, công chức trưởng thành, được cất nhắc, bổ nhiệm chủ yếu là năng lực, trình độ được thực tiễn kiểm nghiệm. Hiện nay cơ chế thị trường đã ngấm vào mọi ngõ nghách của cuộc sống. Đồng tiền đã đưa được nhiều người ngồi vào những “chiếc ghế” cao ngất ngưởng so với trí tuệ thấp lùn của họ. Hệ quả là những chính sách “chẳng giống ai” được “đẻ ra”. Hậu quả cuối cùng của nó thì chưa thể lường hết!
Đinh Hoàng

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012


Những ca bệnh lạ

       Hôm nay, lịch thăm khám của bệnh viện Thiên Đình dành cho quốc gia Đại Rồng. Để bảo đảm chất lượng và uy tín của bệnh viện, mỗi phiên khám tại đây chỉ thực hiện với 2 bệnh nhân. Đại Rồng hôm nay được lương y Hải Thượng Lãn Ông khám và chẩn trị. Hai bệnh nhân gồm Tạ Văn Thủ, một công chức quản lý nhà nước và Nguyễn Tri Thức, tiến sỹ khoa học. Xem lướt qua trích ngang, Lãn Ông cho gọi Tạ Văn Thủ vào khám trước.
       Một người đàn ông cao kều, gầy nhom, bụng thắt lại như con ếch đực nhưng đầu tại to quá cỡ, nhìn rất khác thường. Vì thân hình mất cân đối nên anh ta bước đi loạng choạng như thể say rượu. Để Văn Thủ yên vị, Lãn Ông từ tốn hỏi:
      - Bệnh tình ngươi thế nào, trình bày ta nghe?
      - Dạ, tôi bị đau đầu kinh niên đã lâu, nay ngày càng đau dữ dội hơn. Sơn hào hải vị, thuốc bổ đủ loại thượng hạ tôi vẫn ăn uống tốt nhưng đầu cứ to ra và đau không chịu được.
       Sau gần tiếng đồng hồ bắt mạch, soi chiếu, xét nghiệm với đủ thủ thuật của bệnh viện Thiên Đình, Lãn Ông phán đơn thuốc cho Văn Thủ:
      - Bệnh của ngươi là hội chứng đầu to, căn bệnh phổ biến của các quốc gia quan liêu. Ngươi phải điều trị nghiêm phác đồ: Một là tinh giản biên chế bộ máy, hai là chấm dứt đa ngành ôm đồm, ba là sâu sát, gần dân và lắng nghe nhân dân. Trong cái bụng teo tóp của ngươi, ta nghe nhiều tiếng dân oán thán lắm.
       Đến lượt, tiến sỹ Thức bước vào. Hình dạng hắn trái ngược với Văn Thủ, đầu nhỏ tí làm người ta cứ tưởng hắn đầu nhọn, còn bụng thì phình ra như một cái chum đựng thóc. Lãn Ông bắt đầu hỏi bệnh:
      - Ngươi có triệu chứng bệnh thế nào?
      - Tôi vẫn khỏe mạnh bình thường, chỉ đi khám định kỳ để xin ít thuốc bổ thôi, thuốc bổ thần kinh ấy, để cho đầu óc minh mẫn.
      - Ta lại không nghĩ vậy, hình dạng ngươi mất cân đối lắm.
       Sau 30 phút tiến hành các thủ thuật khám bệnh, Lãn Ông phán đơn thuốc:
      - Ngươi mắc chứng lượng quá nhiều, chất quá ít. Làm khoa học cái cốt ở chất chứ không phải lượng. Ta hỏi, thế cái đề tài tiến sỹ của ngươi là về lĩnh vực gì vậy?
      - Đề tài á?… đùng một cái ông hỏi, bố ai nhớ được. Tôi có mang theo sổ tay ghi chép đâu. Khi bảo vệ xong luận án tôi đã ghi cụ thể tên cái đề tài ấy vào sổ công tác rồi. Lâu không sờ đến quên mất!
      - Cách chữa duy nhất với ngươi là sàng lọc khoa học. Có nghĩa là phải mời chuyên gia giỏi đến thẩm định lại cái mác tiến sỹ ấy, nếu không phải là khoa học thì gỡ bớt mác tiến sỹ đi, ngươi sẽ làm đúng việc của mình, khi ấy bụng sẽ nhỏ bớt, đầu sẽ thông minh hơn. Mà ở cái đất nước của ngươi cũng kỳ lạ quá, giáo sư, tiến sỹ thì nhiều nhất khu vực mà cả năm nay chẳng có cái công trình nào tạm gọi là khoa học cả…
       Lãn ông chưa dứt lời thì bỗng có chiếc cáng được khiêng chạy vội vào phòng khám như bị đuổi. Bệnh nhân là một người to béo đẫy đà, bụng trương phình như cái trống, mặt đỏ văng, miệng há ra ngáp liên hồi như sắp tắc thở. Một tên khiêng cáng vừa thở vừa trình bày:
      - Xin Lãn Ông cho vào mổ gấp mới cứu được tên này, hắn bị bội thực nguy lắm. Họ tên hắn là Lê Quan Chức, cũng ở Đại Rồng đưa lên ạ.
      Tuy là ngoại lệ (quá 2 bệnh nhân) nhưng do cấp bách nên Quan Chức được đưa ngay vào buồng phẫu thuật…
       Chưa đầy 15 phút đã thấy Quan Chức bước ra, tay cầm một bọc to, mặt rạng ngời hỉ hả như vừa đi hội về. Chưa kịp hỏi, hắn đã rối rít bắt tay cảm ơn Lãn Ông rồi ngênh ngang ưỡn ngực bước ra. Bác sỹ vừa phẫu thuật cho Quan Chức cũng từ phòng mổ ra bàn giao hồ sơ cho Lãn Ông.
      - Ca bệnh đó thế nào mà ngươi xử lý nhanh vậy? - Lãn Ông hỏi.
      - Ca này đơn giản thôi ạ. Tại cái bệnh tham ăn nên hắn bị bội thực.
      - Hắn ăn gì mà nên nỗi?
      - Dạ, toàn phong bì thôi, của hối lộ dưới hạ giới thời nay đấy ạ. Sản phẩm hậu phẫu con cho hắn bọc túi mang về làm kỷ niệm. Bụng hắn chứa cũng đến vài chục cân, toàn phong bì giấy. Tuy nhiên khi phẫu thuật, thần cũng phát hiện ra một căn bệnh nan y của hắn: Bụng hắn có một khối u, đã di căn, cắt đi là hắn chết ngay. Thần đành “đóng lại”, cho tí thuốc động viên tinh thần để hắn sống vui nốt thời gian còn lại.
      - Thế hắn bị khối u gì vậy?
      - Dạ bẩm, khối u Tham Nhũng ạ!
Đinh Hoàng