Thứ Bảy, 15 tháng 3, 2014


Can thiệp
      Quyền của người dân mỗi quốc gia được pháp luật quốc tế thừa nhận, đó là được tự quyết định vận mệnh dân tộc mình, quốc gia, tổ chức khác không có quyền can thiệp. Cái điều tưởng chừng hiển nhiên đó không phải lúc nào cũng được thừa nhận và thực thi. Việt Nam từng là hậu quả sự can thiệp thô bạo của ngoại bang nên ai cũng hiểu sâu sắc điều đó và trân trọng nền độc lập, tự do.
      Những ngày này điểm nóng Ukraine đang được cả thế giới hướng đến trong lo ngại khi chính thể hợp hiến đã bị lật đổ.
      Trong những ngày cao điểm biểu tình của phe đối lập chống chính phủ ông Victor Yanukovych, các lãnh đạo Phương Tây tấp nập tới đây cổ súy, chỉ dẫn và hứa hẹn cho lực lượng biểu tình. Hành động đó được họ dùng bằng mỹ từ “hỗ trợ nền dân chủ”! Nga đã sớm vạch rõ thực chất hành động này là đang đổ dầu vào lửa và nhiều lần yêu cầu các nước Phương Tây không được can thiệp vào tình hình nội bộ Ukraine. Hoạt động “dân chủ” được cụ thể hóa bằng gạch đá, gậy gộc, bom xăng và cao điểm là bắn tỉa vào chính những người biểu tình! Những kẻ bắn tỉa lại chính là những phần tử phát xít trong lực lượng biểu tình đó. Một vài lãnh tụ Phương Tây đã được biết điều này nhưng họ lặng thinh. Cũng có người không hiểu tại sao chúng lại bắn bào cả người biểu tình và cảnh sát? Thực ra, mục tiêu bắn tỉa chính là người biểu tình, số cảnh sát bị bắn có thể chúng đã nhầm. Các lãnh tụ đối lập biết rằng biểu tình hòa bình rất mất thời gian và chưa chắc đã đi đến đâu. Muốn kích động cao độ hận thù thì phải có đổ máu! Vì mục đích đen tối chúng chẳng tiếc gì sinh mạng những người lương thiện đang bị chúng điều khiển như những con rối. Việc chúng bắn vào cảnh sát cũng có thể là làm lực lượng này không thể mãi giữ được sự kiềm chế, buộc phải cứng rắn hơn. Và đúng như mong đợi, khi máu đã đổ thì bạo lực sẽ nhân lên cao độ, chính phủ khó lòng kiểm soát tình hình. Lòng hận thù của đám đông đã đe dọa cả tính mạng và buộc tổng thống Yanukovych phải rời Ukraine. Sự toan tính và can thiệp của Phương Tây đã bước đầu mang lại kết quả như mong đợi – một chính phủ thân Phương Tây được dựng lên với những thành phần dân tộc cực đoan, bài Nga và cả thành phần phát xít mới!
Tương lai mờ mịt của đất nước Ukraine
      Cái gì cũng có hai mặt của nó. “Đám cháy” do phe đối lập châm ngòi, được Phương Tây đổ thêm dầu đã mang đến một hệ quả không mong muốn: Đất nước Ukraine bắt đầu tan rã! Họ không hiểu rằng hơn nửa dân tộc này đâu muốn ngả theo Phương Tây, nhất là cộng đồng người Nga? Một quốc gia không thể ổn định khi lãnh đạo chỉ mong mang đến lợi ích cho một nhóm người. Sự bất ổn nổi lên tức thì tại các vùng Đông và Nam Ukraine và tâm điểm là bán đảo Krưm. Sâu xa trong lịch sử bán đảo tươi đẹp này là thuộc nước Nga. Trong thời kỳ Liên bang Xô viết nó được cắt sang cho nhà nước thuộc liên bang là Ukraine quản lý, vì vậy đa phần người dân ở đây là người gốc Nga. Khi mà nhà nước mới của Ukraine được dựng lên phi pháp gồm những kẻ bài Nga thì làm sao người dân tại Krưm có thể yên tâm? Việc Quốc hội nhà nước tự trị này quyết định tách Krưm khỏi Ukraine, lấy ý kiến toàn dân để sáp nhập vào Nga là việc làm bắt buộc và theo nguyện vọng của người dân.
      Trước sau như một, các lãnh đạo Liên bang Nga luôn tuyên bố tôn trọng quyền tự quyết của nhân dân Ukraine, không có động thái nào can thiệp vào Ukraine, kể cả trong những ngày phe đối lập biểu tình bạo lực nhất. Dĩ nhiên, Nga cũng tôn trọng quyền tự quyết của nhân dân và Nhà nước CH tự trị Krưm. Hoạt động đồn trú bình thường của hải quân Nga tại Krưm vẫn theo thỏa thuận giữa hai quốc gia, phù hợp luật pháp quốc tế. Truyền thông Phương Tây đã “vẽ” lên một hình ảnh tại Krưm: quân đội, xe tăng, máy bay Nga rầm rập như giữa thời chiến. Những chiến binh bịt mặt luôn lăm lăm trong tay khẩu AK47 như sẵn sàng nhả đạn! Nhưng vài ngày gần đây nhiều phóng viên các hãng truyền thông Phương Tây được phép đến Krưm đã bất ngờ, hẫng hụt và… lúng túng bởi sự thanh bình của bán đảo này! Sự tô vẽ, thổi phồng của truyền thông Phương Tây đã đánh lừa ngay cả những phóng viên của họ. Vậy thì làm sao người dân Phương Tây chẳng có cái nhìn sai lệch về tình hình Ukraine?
      Tình hình tại bán đảo Krưm có lẽ là không thể đảo ngược bởi đó là ý nguyện của người dân. Phương Tây – những kẻ can thiệp, những kẻ “đổ dầu vào lửa” lại đang cuống cuồng đòi Nga phải dập đi “đám cháy” Ukraine!
Đinh Hoàng

Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014

Luận bàn

 Pháp luật bảo vệ cái gì?
      Câu trả lời đương nhiên: Pháp luật bảo vệ cái đúng, lẽ phải, trừng trị điều phi pháp. Điều dễ hiểu này có lẽ trẻ em học sinh tiểu học cũng trả lời được.
      Sẽ là thảm họa nếu pháp luật không trừng trị, thậm chí lại bảo vệ cái sai! Bạn nghĩ sao nếu một ngày kia tên cướp đường chỉ bị phạt bằng tiền là xong, dù số tiền phạt không nhỏ?
      Cái điều tưởng đơn giản, dễ hiểu ấy lại đang được một cơ quan công quyền tham mưu cho Chính phủ theo hướng “phạt cho phép tồn tại” – Đó là quy định về quản lý trật tự xây dựng của Bộ Xây dựng. Nôm na một ví dụ thế này: “Một chủ đầu tư xin phép xây một tòa nhà cao 20 tầng, tuy nhiên theo quy hoạch đô thị khu vực đó chỉ cho xây 15 tầng. Bất chấp không được cấp phép như đề nghị, chủ đầu tư ngang nhiên vẫn xây 20 tầng. Với những lý do tế nhị nào đó (dù rất nhiều tầng lớp quản lý), công trình cứ ngày ngày vươn cao… đủ 20 tầng. Rồi một ngày đẹp trời, đại diện cơ quan công quyền đến trao một tờ quyết định nộp phạt và cho công trình… tồn tại!”
      Rồi đây sẽ có những công trình phạm pháp sẽ vươn cao, cao mãi.
      Rồi đây cơ quan quản lý xây dựng sẽ thu về rất nhiều tiền phạt.
      Nhưng rồi đây bộ mặt đô thị lại ngày thêm… méo mó!
      Cái "lỗ hổng" luật pháp này sẽ là cửa đẹp của những "con chuột tham nhũng"!
Đinh Hoàng

Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014

Chuyện vui:

Sếp ăn gì?
      Ông giám đốc vườn thú nọ một hôm bỗng nảy ra sáng kiến là sẽ huấn luyện cho 100 con khỉ biểu diễn nhằm thu hút khách tham quan. Do không có nhiều khỉ, ông ta giao cho một nhân viên đi lùng sục, mua bằng đủ 100 con khỉ.
      Tất bật hàng tháng trời anh nhân viên cũng chỉ mua gom được đúng 99 con khỉ. Thiếu đúng một con mà không thể tìm được thêm trong khi giám đốc thúc giục hàng ngày. Rồi anh ta cũng nghĩ ra một kế. Anh ta tự nhủ “Giám đốc của mình tuy lãnh đạo vườn thú nhưng ngu dốt, biết quái gì về muông thú đâu, suốt ngày say sưa nhậu nhẹt. Ta mua quách một con chó trà trộn vào đàn khỉ rồi báo cáo đã đủ 100 con là xong”.
      Được báo cáo là đã gom đủ số lượng khỉ theo yêu cầu, giám đốc đến kiểm tra. Nhưng, dù có dốt nát đến đâu ông ta cũng nhận thấy có một con trong đàn không giống những con khác, bèn hỏi:
      - Này cậu, cái con đang lè lưỡi, mõm dài kia là con gì vậy?
      - Dạ thưa anh, đó là con khỉ đấy ạ.
      - Sao tôi thấy nó lại khác thế?
      - Vì nó là sếp của 99 con kia. Sếp bao giờ cũng khác bầy đàn anh ạ.
      Khi thấy người chăm nuôi đem chuối chín, trái thơm đến cho khỉ ăn, thấy con khỉ khác lạ không thèm ăn, giám đốc lại hỏi:
      - Con sếp kia sao nó không ăn? Nó nhường hết cho cấp dưới ăn à?
      - Dạ không phải thế đâu ạ. Nó luôn là kẻ tham ăn nhất nhưng nó không ăn những thứ này.
      - Thế nó ăn gì?
      - Dạ… thưa anh, nó ăn… cứt ạ!
      Mấy ngày sau có lẽ vị giám đốc đã hiểu ra thâm ý tay nhân viên bèn triệu lên gặp và trao tờ quyết định cho thôi việc, nói:
      - Cậu là người rất thông minh, tài giỏi, xem ra làm việc ở cái vườn thú này không phát huy được hết tài năng. Nay tôi quyết định cho cậu đi tìm chỗ làm mới phù hợp. Biết đâu, sau này cậu sẽ trở thành một Sếp to cũng nên!
      (Ai xem chuyện này chớ dại kể cho thủ trưởng của mình. Nếu xảy ra chuyện gì, tác giả hoàn toàn không chịu trách nhiệm).
Đinh Hoàng

Tản văn

Câu chuyện trả lại phong bì
      Mấy năm trước, vào một lần về quê tôi gặp ông chú tuổi đã trên 70 lạch cạch đạp xe trên đường làng, tay cầm một xấp phong bì. Hỏi ra mới biết gia đình vừa tổ chức lễ cúng giỗ bà mẹ thân sinh ra ông, trong buổi đó nhiều người tới dự đã phúng viếng bằng phong bì tiền. Người nhiều thì vài ba trăm, người ít cũng 50 đến 100 ngàn. Hôm ấy ông chú đã mang phong bì đến trả cho những người đã phúng viếng. Tôi biết cái lệ dùng phong bì viếng đám giỗ đã có ở cái làng quê nghèo này cả chục năm nay. Tuy nhiên, cách đây mấy năm một số dòng họ đã ra “nghị quyết” quy định đám giỗ chạp, cải táng… không được viếng bằng phong bì tiền. Có chăng chỉ nải quả, nén hương gọi là để phúng viếng. Tuy vậy, đã thành lệ thì không phải ngay lập tức được thực hiện đúng. Nhiều người vẫn đóng phong bì tiền khi được mời tới dự đám giỗ. Để rồi sau đó gia chủ lại phải vất vả đến từng nhà cám ơn rồi gửi lại phong bì.
      Cái làng thuần nông nghèo quê tôi thu nhập thuộc diện thấp nhất nhì trong huyện. Ngoài những người thoát ly nay nghỉ chế độ có chút thu nhập ổn định, còn lại các gia đình chỉ trông vào hạt lúa, củ khoai. Vào dịp mùa cưới và những tháng cuối năm thì đám xá cứ liên miên. Mỗi khi có đám mời, nhà nào cũng lo ngay ngáy, lại phải bán con gà, yến thóc để có tiền đi ăn cỗ. Có cụ lương hưu chỉ vài ba triệu nhưng trong một tháng được mời tới hơn chục đám cỗ, nhiều khi tiền lương chỉ đủ cho cỗ bàn! Có lẽ cũng do tâm lý “được tài trợ” bởi những chiếc phong bì nên nhà nhà đua nhau làm tiệc lớn. Dòng họ ít người thì cũng phải làm trên chục mâm, dòng họ lớn có khi tới vài ba chục mâm cỗ. Một ngôi làng chưa đầy trăm nóc nhà nên mỗi khi có cỗ là gần như cả làng đi dự. Cái lệ cỗ bàn triền miên khiến làng tôi vốn đã nghèo ngày một nghèo hơn.   
      Có lẽ đã nhận ra điều không ổn trên nên sáng kiến không đi phong bì đám giỗ được ra đời. Từ một vài dòng họ, việc không viếng đám giỗ chạp bằng tiền đã lan rộng ra cả làng. Từng nhà cũng nhận thức được vấn đề, tự giác thu nhỏ quy mô mỗi khi có việc.
      Giá như chuyện này được thực hiện với cả những đám cưới, mừng thọ, tân gia… thì hay biết bao!
Đinh Hoàng

Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2014

 Trước hết trị Bắc Đẩu

      Vừa du xuân về Thiên Đình, Ngọc Hoàng giận lắm cho triệu ngay Bắc Đẩu tới.
      Được gọi chầu giữa ngày nghỉ, Bắc Đẩu biết có điều chẳng lành, thế nào cũng bị quở trách nên rón rén bước vào, bẩm:
      - Dạ, thần đã đến ạ.
      - Năm trước ta đã có chỉ mỗi năm cần giảm 15% biên chế công bộc, ngươi triển khai đến đâu rồi? - Ngọc Hoàng.
      - Bẩm, thần đã triển khai ngay, chỉ đạo các cấp thực hiện với tinh thần rất nghiêm túc ạ.
      - Thế năm qua đã giảm được bao nhiêu % rồi?
      - Bẩm, việc này… việc này đụng chạm nhiều lắm, tế nhị và phức tạp lắm ạ. Tuy rất quyết tâm nhưng mới đạt ở tinh thần là… sẽ giảm thôi ạ, bởi chưa kịp giảm thì năm qua đã tăng thêm đúng 15% rồi ạ.
      - Thế nào là tế nhị, phức tạp?
      - Bẩm, thần ví như anh Thiên Lôi trên này cũng gửi đến vài chục vị trí người nhà, rải khắp nơi. Rồi anh Nam Tào cũng thế, đến đâu thần cũng gặp thân gia, bạn hữu của anh ấy là công bộc nơi hạ giới.
      - Thảo nào! Bây giờ thì ta đã hiểu vì sao có cảnh tranh cướp lộn xộn hôm qua rồi.
      - Bẩm Ngọc Hoàng, ý người là tranh cướp gì ạ?
      - Ấn Chỉ công bộc! Việc tung ra hàng núi Ấn Chỉ như vậy, ta nghĩ nhà ngươi không thể vô can. Năm nay mà ngươi không thực hiện được chỉ lệnh giảm công bộc, người ta giảm biên chế trước tiên chính là ngươi!
Đinh Hoàng

Chủ Nhật, 2 tháng 2, 2014

Dân chủ kiểu tư bản
     
      Dân chủ theo chúng ta và cả thế giới tiến bộ hiểu như một khái niệm chung đó là ý kiến, mong muốn của đại đa số người dân về một vấn đề gì đó liên quan tới quyền lợi chính đáng của họ cần được bảo đảm. Chế độ dân chủ là thể chế do đại đa số dân chúng nhất trí bầu lên để bảo đảm quyền dân chủ của họ được thực thi và bảo đảm. Thể chế đó có thể được mang các hình thức, tên gọi khác nhau như Nghị viện, Quốc hội, Hội đồng… cùng bộ máy chính quyền được thành lập để thừa hành.
      Những thể chế được hình thành một cách dân chủ như vậy lẽ ra nó phải được tôn trọng dù chế độ chính trị của nó là gì, Tư bản, Xã hội chủ nghĩa hay Quân chủ lập hiến…
      Tuy nhiên thực tiễn hiện nay dưới quan niệm của một số nước tư bản thì Nhà nước dân chủ chỉ là những nước thân tín, đồng minh của họ. Quốc hội nước CHXHCN Việt Nam dù được trên 90% người dân cả nước bầu lên nhưng họ (một số nước Tư bản) không coi chính thể tại VN là chế độ dân chủ. Với họ, chỉ có một số “nhà dân chủ” đang chống đối lại Nhà nước ta (ví như Trần Khải Thanh Thủy, Lê Quốc Quân…). Trần Khải Thanh Thủy là một “nhà dân chủ” viết bao điều dối trá, bịa đặt về Nhà nước VN, vu khống nhà nước ta vi phạm nhân quyền cuối cùng cũng tự lộ mặt là viết bài vì được trả công bằng những đồng đô la từ nước ngoài! Lê Quốc Quân - một kẻ tội phạm gian lận, trốn thuế vừa bị tòa án xét xử nhưng lại được một số nước tư bản kêu la, bảo vệ như một “nhà dân chủ” chân chính. “Nhà dân chủ” Lê Quốc Quân được Mỹ ưu ái vì hắn đã được một trung tâm đào tạo lật đổ tại Hoa Kỳ nuôi nấng, “gửi” về VN.
      Những ngày gần đây tình hình thế giới đang nóng lên tại một số điểm như Ucrai-na, Thái Lan… trước làn sóng biểu tình của phe phái đối lập. Cùng một câu chuyện biểu tình chống đối chế độ cầm quyền nhưng các nước tư bản lại có thái độ khác nhau. Tại Thái Lan hầu như họ chẳng tỏ ra ủng hộ bên nào bởi một lý do đơn giản: ai lên nắm quyền thì thể chế tại đây vẫn là đồng minh của Mỹ. Nhưng Ucrai-na hiện nay, chế độ đương quyền lại không thân Mỹ và Phương Tây mà ngả theo Nga. Thể chế chính trị của nước này (Quốc hội, Chính phủ) được hình thành thông qua bầu cử với đa số người dân đồng thuận. Lẽ thường, để ủng hộ một chế độ dân chủ thì họ phải ủng hộ tổng thống và chính phủ Ucrai-na. Tuy nhiên họ đã ủng hộ thiểu số đang được một số lãnh đạo kích động số ít người dân biểu tình chống đối chính phủ vì có đường lối không hợp ý họ. Mỹ và Liên minh châu Âu đang đổ thêm dầu vào lửa, kích động, hậu thuẫn phe đối lập làm những việc phi pháp (chiếm cơ quan chính phủ, gây bạo lực…) như một sự “ủng hộ dân chủ”!
      Và như vậy, ta có thể hiểu thế nào là DÂN CHỦ KIỂU TƯ BẢN!
Đinh Hoàng

Chủ Nhật, 26 tháng 1, 2014

Chuyện vui:

Thưởng Tết khủng

      Buổi chầu cuối năm Ngọc Hoàng chất vấn Bắc Đẩu về tình hình chuẩn bị Tết Giáp Ngọ:
      - Năm qua kinh tế vẫn khó khăn thế, doanh nghiệp đa phần thua lỗ, đóng cửa, phá sản, không hiểu Tết này dân ăn tiêu thế nào?
      - Bẩm Ngọc Hoàng, thần được nghe báo cáo và cũng đã tìm hiểu thực tế thấy năm nay hạ giới lương khủng và thưởng cũng khủng lắm ạ, kể cả thưởng của nhân viên, công nhân lao động. - Bắc Đẩu xoa tay bẩm báo.
      - Sao có chuyện lạ thế nhỉ, lấy đâu ra mà thưởng khủng?
      - Dạ, thưởng khủng chủ yếu đối với các đầy tớ cấp cao, các nhà quản lý doanh nghiệp độc quyền, doanh nghiệp công ích ạ. Cách thức của họ là bóp chỗ thấp cho nó phình chỗ cao, trên cơ sở đó thưởng từ chỗ cao xuống chỗ thấp. Chả thế mà có những đầy tớ lương, thưởng lên con số hàng tỷ ạ.
      - Thế mức thưởng của công nhân, nhân viên thế nào.
      - Cũng rất khủng ạ!
      - Cụ thể là bao nhiêu?
      - Dạ, họ được thưởng nghỉ Tết gần nửa tháng ạ. Như Ngọc Hoàng cũng biết rồi đấy, thời gian là tiền bạc mà!
Đinh Hoàng

Thứ Bảy, 11 tháng 1, 2014

Ai bị thiệt?

      Xin kể một câu chuyện thế này và xin hỏi bạn rằng ai bị thiệt:
      Ông X có một nguồn vốn ODA dư giả, lãi suất thấp (5%) mang cho người con là ông Y (đã ở riêng, sống với con) làm vốn kinh doanh. Ông Y không kinh doanh mà lại cho con mình (tức cháu nội của ông X) vay lại, vẫn với lãi suất 5%. Tuy nhiên do thiếu vốn kinh doanh nên ông Y lại phải đi vay vốn của con mình (tức cháu nội ông X) với lãi suất 9% để làm ăn.
      Như bạn đã biết, năm qua kinh tế chưa thoát khỏi đình đốn, khó khăn, kinh doanh để có lãi 8-9% đã là khó chứ đừng nói lãi hơn để trả nợ 9%. Chuyện ông Y bị lỗ là chuyện dễ hiểu. Riêng thằng cháu nội chẳng cần làm gì cũng có lãi 4%.
      Do thua lỗ, ông Y quay lại xin bố (ông X) khoản ODA khác để bù lỗ cho kinh doanh.
      Cực chẳng đã, ông X lại phải chi tiền cho ông Y bù lỗ.
      Ai là người chịu thiệt?
     (Xin tiết lộ với các bạn một câu chuyện tương tự. Vừa qua Thanh tra Chính phủ đã kết luận thanh tra với Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) trong đó có nội dung: Việc Tập đoàn đem vốn ODA lãi suất thấp cho các Công ty con của Tập đoàn vay, rồi EVN lại vay của Công ty con với lãi suất cao để kinh doanh là không vi phạm pháp luật. Hiện EVN vẫn đang nợ nần hàng chục ngàn tỷ đồng. Thôi thì trông chờ lãi từ tăng giá điện không phải nộp Nhà nước năm tới mà trả nợ dần vậy).
Đinh Hoàng

Thứ Ba, 7 tháng 1, 2014

Dân mình khỏe không?

       Thấy thần dân trần gian kêu ca nhiều quá, dù bận họp hành tối mắt tối mũi, hôm nay Ngọc Hoàng cũng bớt được chút thời gian cùng Bắc Đẩu vi hành hạ giới.
      Do đi sớm chưa kịp ăn uống gì nên vừa tới hạ giới Ngọc Hoàng đã nghĩ tới việc tìm một quán điểm tâm bữa sáng:
      - Ta nghe nói xứ Tràng An này có món phở bò ngon lắm, ngươi tìm một chỗ để kiểm tra xem?
      - Dạ bẩm Ngọc Hoàng, đúng là ngon thì có ngon đấy, nhưng mà… ta không nên ăn đâu a. – Bắc Đẩu khuyên can.
      - Ngươi nói gì lạ vậy? Ngon mà lại không nên ăn?
      - Dạ, bởi mấy cái hóa chất tẩy trắng, làm dẻo dai bánh phở độc hại lắm, có thể gây ung thư đấy ạ! Thôi, ta gắng nhịn một bữa, chẳng sao đâu.
      Nơi đầu tiên Bắc Đẩu đưa Ngọc Hoàng đến là một làng nhỏ ven đô chuyên trồng rau phục vụ dân thị thành. Nhìn cánh đồng rộng mênh mông, rau xanh đủ loại tốt tươi, xanh mướt Ngọc Hoàng tỏ vẻ hài lòng lắm.
      - Bẩm Ngọc Hoàng, ngày nay do khoa học kỹ thuật phát triển nên dân trồng rau cũng nhàn hạ mà thu nhập cũng khá hơn.
      Thấy một lão nông đang dùng chiếc máy đeo trên lưng đang phun mưa phùn xuống ruộng rau cải, Ngọc Hoàng ghé xuống xem và hỏi han:
      - Mưa nhà trời không đạt chuẩn hay sao mà ngươi phải tự làm mưa vậy?
     Nhìn người khách vẻ lạ lẫm, lão nông dân thủng thẳng:
      - Mưa gió khỉ gì, ông tránh ra cho tôi làm việc, muốn ngộ độc thuốc trừ sâu hả?
      - À, thì ra vậy, thảo nào tịnh không thấy bóng dáng một con sâu bọ gì. Thế khoảng bao lâu thì được thu hoạch một lứa rau này? – Ngọc Hoàng hỏi tiếp.
      - Còn tùy vào nhu cầu, giá cả thị trường. Nếu được giá, thị trường thiếu rau thì kích cho nó lên nhanh. Thuốc kích thích tăng trưởng rẻ như bèo ấy mà.
      Thấy bên cạnh có một mảnh ruộng nhỏ cũng trồng mấy loại rau nhưng nhìn có vẻ thiếu chăm sóc, tưới tắm nên rau cằn cỗi, lại còn bị sâu ăn lá, Ngọc Hoàng phàn nàn:
      - Rau cỏ nhà nào mà lười biếng chăm bón thế kia?
      - Của tôi đấy. Đó là trồng để gia đình dùng, không bán.
      - Rau ngon, xanh tốt thế kia chẳng ăn mà lại ăn cái thứ rau cằn này á?
      - Ăn rau đẹp để mà chết à?
      Hiểu ra câu chuyện, Ngọc Hoàng lắc đầu, ngán ngẩm.
      Tiếp theo Bắc Đẩu đã đưa Ngọc Hoàng tới thăm một trại nuôi lợn, một trại nuôi gà và một khu đầm thả cá, nuôi tôm... Nơi nào cũng thấy cảnh làm ăn tấp nập, sản phẩm dồi dào, Ngọc Hoàng tỏ vẻ phấn khởi ra mặt. Đã trưa và cũng ngấm đói, Ngọc Hoàng gợi ý:
      - Ta kiếm chỗ nào ăn trưa đi?
      Ghé vào một quán ăn bình dân, Ngọc Hoàng ngồi đợi Bắc Đẩu chọn món. Sau hồi lâu, Bắc Đẩu quay lại bẩm:
      - Thưa Ngọc Hoàng, không có món gì ăn được đâu ạ?
      - Ta thấy nhiều thức ăn bày bán nhiều món lắm mà? Sao lại không ăn được?
      - Thần kiểm tra kỹ rồi, từ rau đến thịt đều độc hại lắm. Rau thì ở chỗ Ngọc Hoàng đã biết đấy. Thịt lợn thì nhiễm hóa chất tạo nạc, tăng trọng, kháng sinh. Gà thì là thứ phế thải từ phương Bắc tuồn sang cũng đầy kháng sinh, hóa chất… Thôi, đành về Trời ăn sau vậy.
      Vừa đói vừa khát, thầy trò Ngọc Hoàng bải hoải lê bước về Thiên Đình.
      - Thôi thì không ăn gì cả nhưng ngươi cũng phải mua ta chai nước khoáng uống tạm chứ.
      - Bẩm, nước khoáng cũng không thể uống được đâu ạ. Cái thứ nước này họ hút từ mạch ngầm lên chỉ sát khuẩn qua loa, chứa nhiều thạch tín lắm, uống vào ung thư là cái chắc!
      - Ngươi nói lạ thật, từ sáng tới giờ ta thấy chẳng thứ gì ăn uống được, vậy mà thần dân hạ giới vẫn sống được, hạ giới khỏe vậy sao?
      - Dạ bẩm, Ngọc Hoàng muốn biết dân hạ giới khỏe yếu ra sao, dịp sau thần sẽ đưa Người đến một chỗ và sẽ hiểu ngay thôi ạ!

Đinh Hoàng

Thứ Ba, 24 tháng 12, 2013

Cho lên Thiên Đường
      Do có quá nhiều ta thán của dân lành về những Từ Mẫu và ngành Y nơi trần thế, hôm nay Ngọc Hoàng triệu Bắc Đẩu đến để chất vấn chuyên đề đồng thời tìm phương thuốc đặc trị.
      - Ngươi có thể khái quát ta nghe tình hình chăm sóc sức khỏe dân lành hạ giới năm qua ra sao. Đừng nói nhiều thành tích, ta đã rát tai về những lời kêu ca, ai oán rồi. - Ngọc Hoàng mở đầu buổi chất vấn.
      - Dạ bẩm, cũng đôi chỗ có chuyện này, chuyện kia, nhưng về cơ bản thần vẫn thấy tình hình sức khỏe dân tình tạm ổn ạ! - Bắc Đẩu vừa xoa tay vừa bẩm báo…
      Rầm! Ngọc Hoàng bỗng đập mạnh tay xuống mặt bàn rồng đặt tờ sớ:
      - Ngươi có biết đã bao nhiêu hài nhi chết vì cái vắc xin Quimvaxem không?
      - Dạ có… cũng chỉ ngót chục cháu thôi ạ!
      - Ngươi có nghe chuyện một lương y đã nhẫn tâm ném xác khách hàng thẩm mỹ xuống sông sau khi phẫu thuật gây chết người chứ?
      - Dạ thần có nghe ạ…
      - Lại có chuyện chủ nhà thương đi làm kinh tế bằng nhân bản phiếu xét nghiệm?
      - Cũng chỉ xảy ra tại một vài nơi thôi ạ…
      - Mấy hôm rồi ta mới nhòm xuống hạ giới thấy dân tình ốm yếu lắm - chợt Ngọc Hoàng hạ giọng trầm buồn - nhất là người nông dân. Hạt lúa, củ khoai, con lợn họ vất vả một nắng hai sương nuôi trồng nhưng giá cứ rẻ bèo. Thương lái, nhà buôn bóp nặn họ đến trơ xương sườn mà chẳng đoái hoài thương xót. Cả vụ tích cóp chả được là bao, chỉ cần một lần đến bệnh viện là coi chừng bán hết thóc giống cũng chẳng đủ chi tiêu. Mà ta cũng lạ, dân nghèo đến chữa bệnh mà qua cửa nào của bệnh viện cũng phải bôi trơn, từ cô y tá đến ông trưởng khoa! Lương tâm của họ cất kín đâu hết rồi?
      - Dạ… kể ra cũng có những người dân nghèo khổ quá ạ. Thần trộm nghĩ, nhiều người thà được chết đi lại đỡ khổ hơn ạ. Thần xin Ngọc Hoàng cho một cái cơ chế là ai muốn lên Thiên Đường sớm thì đăng ký, thần sẽ xét duyệt hoàn cảnh để trình Ngọc Hoàng đưa vào sổ Nam Tào. - Bắc Đẩu đề xuất giải pháp.
      - Có lẽ cũng đành vậy, cho dân đỡ khổ ải. Ngươi về lập đề án trình ta ký ban hành.
      Bắc Đẩu vừa khấp khởi ra đến cửa, chợt Ngọc Hoàng gọi giật lại:
      - Mà này... Nhưng ngươi tuyệt nhiên không được biến nó thành cái cơ chế xin - cho, để dân lại phải bôi trơn nơi cửa của ngươi là không xong với ta đâu.
      - Dạ thần rõ rồi ạ!
Đinh Hoàng

Thứ Tư, 27 tháng 11, 2013

Luận bàn

Nên rành mạch một khái niệm

      Dự luật sửa đổi Luật đất đai đang được Quốc hội bàn thảo nghe ra chưa thể ngã ngũ. Vẫn còn rất nhiều sự băn khoăn về nội dung “thu hồi đất cho phát triển kinh tế - xã hội”. Cũng vì cái cụm từ “phát triển kinh tế - xã hội” mà lãnh đạo nhiều địa phương đã có điều kiện thỏa mái thu hồi đất đai của dân nghèo trao vào tay chủ doanh nghiệp, đưa họ lên đời “đại gia” bất động sản, đẩy nông dân vào đội quân thất nghiệp.
      “Xã hội” thì không thể là cá nhân, tư nhân cụ thể nào mà đều là chung. Nhưng kinh tế thì có cái vì mục đích công nhưng cũng có cái chỉ đơn thuần vì lợi nhuận. Vậy tại sao trong nội dung dự thảo luật cứ ghép kinh tế với xã hội? Tại sao không quy định riêng: Chỉ thu hồi đất các dự án phục vụ quốc phòng, an ninh, phục vụ lợi ích công cộng (như giao thông, xây dựng cơ sở hạ tầng công cộng…). Các dự án kinh tế (nên bỏ từ phát triển vì các dự án kinh tế đương nhiên đều vì sự phát triển) vì mục tiêu lợi nhuận đều phải thỏa thuận bồi thường theo giá thị trường. Cũng cần hiểu Doanh nghiệp Nhà nước không phải là Nhà nước. Các doanh nghiệp đều có mục tiêu lợi nhuận, không thể cho họ được quyền thu hồi đất như phục vụ lợi ích công. Chúng ta đang khốn khổ vì nhiều doanh nghiệp Nhà nước hưởng đầy ưu đãi nhưng lỗ triền miên, thậm chí thất thoát hàng ngàn tỷ đồng của Nhà nước như Vinalines, Vinashin… Rồi một số doanh nghiệp công ích cũng xà xẻo tiền Nhà nước bằng những mức lương khủng như tại TP HCM vừa qua.
      Chính vì vậy, Luật đất đai sửa đổi cần loại bỏ cụm từ “phát triển kinh tế xã hội” trong nội dung mục đích thu hồi đất. Rành mạch cụm từ này sẽ loại trừ được cơ hội của lợi ích nhóm.
Đinh Hoàng

Thứ Ba, 19 tháng 11, 2013

Quy trình của đồng tiền

      Quy trình là quá trình thực hiện một nội dung công việc gì đó mà người ta đặt ra, phù hợp quy luật nhằm đạt được một mục tiêu, kết quả nhất định. Việc xây dựng quy trình thường được đúc kết từ thực tiễn, bằng trí tuệ tập thể. Chính vì vậy khi ta thực hiện đúng quy trình sẽ mang lại hiệu quả tốt.
      Tuy vậy, thời gian gần đây có nhiều thứ được cho là “thực hiện đúng quy trình” lại không có hiệu quả, thậm chí ngược lại – đưa đến những hậu quả đáng buồn.
      Một cán bộ nọ được bổ nhiệm chức vụ Cục trưởng (đương nhiên là đã thực hiện đúng quy trình công tác cán bộ), nhưng ngồi ghế chưa ấm chỗ đã bị khởi tố vì vi phạm pháp luật từ thời gian trước khi bổ nhiệm. Không những thế, vị Cục trưởng này vì được mật báo đã nhanh chóng “cao chạy xa bay” đúng như cách hành xử của một tên tội phạm! Vị cán bộ này không hiểu đức tài thế nào nhưng chỉ qua một thương vụ mua bán kiểu “chợ trời” đã làm thất thoát mấy trăm tỷ đồng của Nhà nước. Như vậy cái “quy trình” bổ nhiệm cán bộ chắc chắn có vấn đề cần phải xem lại.
      Cũng một cái quy trình nữa được thực hiện nghiêm túc đang mang lại thảm họa khốn cùng cho nhân dân các tỉnh miền Trung – Quy trình xả lũ liên hồ chứa!
      Ai cũng biết với thủy điện, giọt nước là đồng tiền. Việc xả nước chỉ là việc bất đắc dĩ với các ông chủ thủy điện. Chính vì vậy họ phải tính toán, căn ke thời điểm xả lũ sao cho có lợi nhất mà vẫn an toàn hồ đập, còn an toàn cho cư dân hạ du có lẽ phải đứng “thứ nhì”. Chính với tính toán đó, hàng chục đập thủy điện đều đợi chờ cho đến phút chót – lúc đập không thể không xả thì họ mới ra tay. Cái quy trình liên hồ đồng loạt “tung chưởng” đã nhấn chìm bao tài sản, thành quả lao động của người dân, nhất là người nông dân. Nếu thống kê chính xác, đầy đủ thiệt hại của người dân và nền kinh tế trong đợt “lụt xả lũ” này chắc sẽ không nhỏ, có thể lên đến hàng nghìn tỷ đồng. Nhưng cái đau xót nhất là sinh mạng của hàng chục người dân đã cuốn theo dòng lũ!
      Rõ ràng cái quy trình và thực hiện quy trình này đã có vấn đề nghiêm trọng.
      Gần đây một chuyện gây phẫn nộ dư luận đã xảy ra, vì chưa nộp tiền mà một em bé 7 tuổi đã bị đuổi ra cổng trường trong giờ ăn trưa. Trong đôi mắt thất thần, ngơ ngác, buồn tủi của em như chứa đầy sự tăm tối. Em chỉ hiểu một điều đơn giản – bố mẹ chưa nộp tiền nên em không được ăn! Ở đây, người có trách nhiệm chỉ thực hiện quy tắc đơn giản “tiền trao, cháo múc” của chợ búa nhưng ở trong môi trường dạy người. Nó cũng là một quy trình của việc phục vụ - nộp tiền để được phụ vụ.
      Tất cả những ví dụ trên đây về quy trình, hiểu đến ngọn nguồn – đó chính là là quy trình của đồng tiền. Đồng tiền đã chi phối mọi quy trình. Quy trình đã trở thành cái cớ, là phương tiện để họ đạt mục tiêu cuối cùng: Tiền!
Đinh Hoàng

Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

Những hạt thóc thối
    
     Sự kiện Việt Nam được bầu vào Ủy ban nhân quyền Liên Hợp Quốc với số phiếu cao nhất trong 14 nước trúng cử là một sự kiện tự hào của mọi người Việt Nam trong và ngoài nước. Những tràng vỗ tay vang lên ngay sau khi cái tên Việt Nam được xướng lên trước tiên trong lễ công bố kết quả bỏ phiếu tại nghị trường LHQ đã cho thấy sự ghi nhận tuyệt đối của cộng đồng quốc tế dành cho Việt Nam. Rất nhiều nhà ngoại giao, nhiều tổ chức tại LHQ đã tới bắt tay, hôm hôn chúc mừng trưởng đoàn Việt Nam, cùng chia vui với đất nước Việt Nam. Các báo lớn trên thế giới đều đưa tin, bình luận với những lời thiện cảm dành cho Việt Nam.
      Có một sự lạ là một vài tờ báo luôn đặt rất nhiều sự quan tâm về vấn đề nhân quyền Việt Nam như RFI, RFA, BBC tiếng Việt, VOA… bỗng dưng lại im bặt trước sự kiện này tựa như những hạt thóc thối.
      Nhưng “những hạt thóc thối” này lại khá nhạy cảm với bất kỳ việc gì liên quan đến những cá nhân bất mãn, chống đối chế độ tại Việt Nam. Ngay sự kiện gần đây nhất liên quan đến việc xét xử Lê Quốc Quân tội trốn thuế, gian lận thuế cũng được họ cho là Nhà nước ta đàn áp những người bất đồng chính kiến… Tại sao họ lại ưu ái kẻ phạm pháp này như vậy? Đơn giản là Lê Quốc Quân là một “hạt giống” được một tổ chức chuyên huấn luyện lật đổ ở Mỹ đào tạo “gửi” về Việt Nam! Đã có rất nhiều “hạt giống” như vậy được gửi về Việt Nam với mưu toan đen tối nhưng đều bị ung thối trước tinh thần cảnh giác của chính quyền và nhân dân cả nước.
      Những việc trên cho thấy những kẻ xưa nay to mồm chửi bới Đảng, Nhà nước ta thực ra tâm địa của họ chỉ là sự hằn học, định kiến, luôn tức tối trước sự phát triển đi lên của đất nước Việt Nam. Là cơ quan truyền thông đáng lẽ họ phải góp phần nhân lên niềm tin vào sự công bằng và những giá trị tốt đẹp đã được cả thế giới công nhận nhưng họ lại như những hạt thóc thối. Những hạt thóc thối ấy luôn bốc mùi gây ô nhiễm môi trường xã hội.
Đinh Hoàng

Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013

Chuyện vui

Chết dân

   Lâu lắm Ngọc Hoàng mới xuống thăm mấy cơ sở sản xuất hàng tiêu dùng   Thiên Đình. Thấy các nơi công việc tất bật Ngọc Hoàng vui lắm vì nghĩ chắc năm nay kinh tế đã khởi sắc.
   Đã hết giờ làm việc hơn tiếng rồi Ngọc Hoàng mới hồi cung. Nhưng khi qua khu xưởng nội thất vẫn thấy tiếng cưa xẻ ầm ào, đèn sáng trưng như giữa ca sản xuất. “Quan, dân cứ trách nhiệm cao thế này lo nỗi gì kinh tế không tăng trưởng” -Ngọc Hoàng thầm nghĩ và rẽ vào xưởng mộc.
   Giám đốc xưởng mộc đang xăng xái chạy hết chỗ này đến chỗ nọ để đôn đốc, chỉ đạo công nhân. Thấy Ngọc Hoàng vội chạy lại phân trần:
   - Mong Ngọc Hoàng thứ tội, người tới mà thần chẳng biết, công việc bận rộn quá.
   Gật đầu vừa nhìn lướt xưởng mộc, thấy hàng đang được đóng toàn ghế đẹp, gỗ tốt, cũng chẳng kém ngai vàng của Ngọc Hoàng là mấy, hỏi:
   - Sao đóng lắm ghế thế này?
   - Dạ, là do cung cầu thôi ạ. Mấy năm nay bộ máy công bộc của nhà trời tiêu tốn nhiều ghế lắm ạ.
   - Nghĩa là sao? – Ngọc Hoàng vẻ chưa hiểu.
   - Dạ, ý thần muốn nói là cái chỗ ngồi của công bộc ấy ạ. Chẳng hạn như cái Bộ nọ lẽ ra chỉ cần 4 ông cấp phó nhưng do nhu cầu thực tiễn đã tăng lên thành 8, có Bộ còn nhiều hơn nữa. Vì vậy công suất xưởng của thần phải chạy tối đa mới đáp ứng được.
   - Chắc là công việc tăng lên nhiều quá nên mới cần tăng quan chức?
   - Dạ không phải đâu ạ. Việc vẫn thế thôi, nhiều người thì chia bớt ra làm cho nó nhẹ nhàng ạ.
   - Thế quỹ lương của 4 người cũng chia cho 8 người hay sao?
   - Sao lại thế được ạ. Đời sống của đội ngũ công bộc là phải liên tục cải thiện chứ sao để tụt lùi được ạ. Con nghĩ không có chuyện chia lương đâu, có khi còn tăng nữa ấy!
   - À… ra thế. -Trầm tư một lát, bỗng Ngọc Hoàng phẩy tay- Thế này thì chết dân à! Mai ta phải đi thị sát lại mới được, chẳng biết cái khí thế lao động các nơi khác có giống như cái xưởng mộc này không.
Đinh Hoàng

Thứ Tư, 9 tháng 10, 2013

Hai chuyện nhỏ trong lần được gặp Đại tướng
Vào một ngày cuối thu năm 1995 tôi vinh dự được phục vụ đoàn cán bộ Binh chủng Công binh đến làm việc tại nhà riêng của Đại tướng Võ Nguyên Giáp.
Hồi đó Binh chủng Công binh vừa hoàn thành cuốn lịch sử Công Binh, xin phép Đại tướng ghi lời tựa vào cuốn sách. Bộ đội Công binh vốn rất gần gũi Đại tướng vì thường được giao xây dựng công trình cho lãnh đạo Đảng, Nhà nước và Quân đội trong những năm chiến tranh. Căn hầm chỉ huy chiến dịch Điện Biên Phủ tại Mường Phăng, nơi Đại tướng làm việc năm 1954 cũng do Bộ đội Công Binh thiết kế, xây dựng.
Là cán bộ tuyên huấn binh chủng, tôi được đi theo đoàn đến nhà Đại tướng mang theo máy ảnh để ghi tư liệu buổi làm việc.
Không rõ các đoàn khác đến gặp và làm việc thì Đại tướng tiếp ra sao, riêng đoàn Binh chủng Công binh đến làm việc hôm đó tôi thấy phòng làm việc Đại tướng còn bày cả bánh kẹo, hoa quả, nước ngọt… để tiếp khách.
Bắt đầu buổi làm việc, thấy tôi mở máy ảnh định chọn góc chụp bỗng Đại tướng giơ tay ra hiệu dừng chụp ảnh, chỉ vào bàn bánh kẹo, hoa quả và nói:
- Có ghi hình buổi làm việc thì chúng ta hãy tạm cất những thứ này đi đã, lát xong việc thì đưa ra dùng.
Mọi người như đều nhận ra sự tinh tế, nhạy bén trong một việc nhỏ. Nếu hôm đó cứ để hoa quả, bánh kẹo… trên bàn như thế thì khi người khác xem ảnh chỉ thấy đó là một buổi liên hoan nhẹ với Đại tướng chứ chẳng phải buổi làm việc. Những bức ảnh tôi ghi được như vậy cũng chẳng có giá trị tư liệu gì, chỉ như ảnh lưu niệm mà thôi.
Sau khi làm việc xong, đoàn cán bộ Binh chủng Công Binh xin phép Đại tướng ra trước cửa nhà cùng chụp ảnh lưu niệm.
Điều chỉnh đội hình xong tôi chụp liền 4 – 5 kiểu (để cho “chắc ăn”). Khi mọi người định giải tán vì biết chụp thế đã đủ, bỗng Đại tướng ra hiệu mọi người dừng lại và nói:
- Chú Huyên (thư ký riêng của Đại tướng) ra chụp giúp một kiểu để chú chụp ảnh vào đứng cùng mọi người, chụp thêm kiểu nữa. Chú ấy cũng làm việc như mọi người mà.
Sự quan tâm ấy của Đại tướng đã cho tôi có một tấm ảnh lưu niệm quý giá.
Hai chuyện trên chỉ là chuyện rất nhỏ nhưng tôi thấy không phải những người lãnh đạo ai cũng làm được. 

(Ảnh mờ do chụp lại)
Đinh Hoàng

Thứ Ba, 24 tháng 9, 2013

Chuyện vui:
Trận cầu chưa có hồi kết
Hôm nay Bắc Đẩu được Ngọc Hoàng mời vào chầu sớm trong điệu bộ mệt mỏi, ngái ngủ. Đón trước của, Nam Tào nói mát:
- Đêm qua “làm việc quá sức” hay lại thức với ngoại hạng Anh đấy?
- Có thức, thức cả đêm, nhưng không phải giải ngoại hạng Anh mà là giải cấp Bộ của nước Tiểu Rồng.
- Thắng thua thế nào?
- Ôi dào, chẳng bên nào thắng cũng chẳng có thua, họ cứ đưa đi đưa lại, mỏi mắt, đến giờ đã ngã ngũ đâu.
- Lại nhỉ, cùng lắm là 120 phút thi đấu và thêm đá luân lưu chứ sao trận đấu gì mà dài như cái “dây” kinh nghiệm vậy?
- Đây không phải trận cầu. Đây là trận đấu đùn đẩy “quả bóng trách nhiệm” giữa hai Bộ xung quanh hộp sữa ngoại dành cho trẻ em!
- À, tôi hiểu rồi. Thảo nào Ngọc Hoàng cho triệu anh sớm vậy.
- Ý anh là sao?
- Ngọc Hoàng vừa vi hành về thấy dưới hạ giới sao lại vô trách nhiệm với con trẻ như vậy. Sữa ngoại là loại dân sính dùng bỗng dưng biến mất khỏi thị trường. Thử hỏi trẻ em ăn uống gì?
- Ồ. Không phải vậy đâu anh Nam Tào ơi. Họ “làm xiếc” đấy. Sữa ngoại vẫn đầy rẫy, chỉ có điều họ đổi tên khác mà thôi. Tên là sữa thì phải bình ổn giá. Bộ Y đã đổi thành tên "thực phẩm chức năng". Từ đó các doanh nghiệp sữa thoải mái tăng giá, Bộ T chịu bó tay, không quản được. Với cái tên mới, lợi nhuận doanh nghiệp sữa thu về bộn tiền. Dư luận kêu nhiều quá nên hiện hai cái Bộ Y và T cùng quản mặt hàng này đang đá “bóng trách nhiệm” cho nhau. Cái vụ đá bóng tối qua tôi xem là nó đấy. Nghe chừng nếu không có Ngọc Hoàng vào cuộc phân xử hay đề ra luật mới thì chưa biết đến khi nào mới ngã ngũ. Thôi tôi vào giải trình với Ngọc Hoàng đây, kẻo ngài nổi giận.
Đinh Hoàng