Bất cập
Buổi chầu cuối năm nay Bắc Đẩu được Ngọc
Hoàng yêu cầu giải trình nhiều vấn đề bất cập vẫn chưa được giải quyết hiệu
quả, gây bức xúc dư luận thần dân nơi hạ giới. Xin trích một vài nội dung biên
bản làm việc phiên chầu:
Vấn đề thứ nhất, về
giá cước vận tải và tiêu thụ nông sản
- Sao giá xăng đã giảm đến ngót 40% mà cước
tắc xi, vận tải cứ đủng mãi không giảm?
- Bẩm, giá xăng giảm
nhanh và nhiều lần quá làm cho bên doanh nghiệp lúng túng, bối rối chưa biết
xử lý ra sao. Sau mấy tháng trấn tĩnh, các doanh nghiệp vận tải và tắc xi đã
có kế hoạch giảm giá trong thời gian tới rồi ạ. Ngọc Hoàng thông cảm vì sau
khi có kế hoạch, họ phải đi thu hồi vé cũ, khắc con dấu và đặt in vé mới,
nhiều công đoạn lắm. Tắc xi thì phải đi kiểm định công tơ mét tính tiền, cũng
cần in hóa đơn và nhiều thứ khác…
- Sao khi trước kia xăng vừa tăng giá hôm
nay, có doanh nghiệp đã tăng giá ngay hôm sau là thế nào?
- Dạ bẩm, đó là họ đã có kế hoạch tăng giá trước mấy tháng
rồi đấy ạ. Họ kìm lại mãi vì chưa chọn được thời điểm thíc hợp nên khi xăng
tăng giá là họ chớp ngay, cũng hợp lý thôi ạ.
- Giá sữa ở dưới đó đắt nhất hành tinh mà mấy hôm rồi ta
thấy nông dân mang sữa bò đi đổ trắng cả ngoài đường là thế nào?
- Bẩm, một phần cũng tại nông dân thôi ạ. Họ nuôi nhiều bò
quá, nhà máy chế biết không tiêu thụ hết nên đã ấn định mỗi con bò chỉ được
bán 16 lít sữa, dù có vắt được 25 lít. Số sữa dư thừa bà con đem bán ra ngoài
nhưng chết nỗi giá cũng rẻ mạt chẳng kém bán cho nhà máy nên họ đổ đi ạ.
- Ngươi nói sao, sữa có giá rẻ mạt ư? Ngươi có biết phu
nhân ta vừa phải mua hộp sữa trẻ em có 9 lạng mà mất gần triệu bạc không? Đúng
la họ không tăng giá nhưng lại giảm trọng lượng hộp sữa, vậy là sao?
- Dạ bẩm, chắc là hộp sữa phu nhân Ngọc Hoàng mua là loại
mới, có bổ sung vi chất quý hiếm đấy ạ.
Vấn đề biên chế công bộc
- Chuyện giảm biên chế công bộc năm nào ta cũng phải nhắc.
Ngươi hứa từ cách đây mấy năm rằng sẽ giảm 15%, sao cứ mỗi năm không giảm mà
lại tăng tới 25% là sao? Mấy triệu công bộc ăn lương dân nuôi thế thì chết
dân à?
- Bẩm, chuyện này thần quả là gặp rất nhiều khó khăn,
nhiều chuyện tế nhị lắm. Thần đã mạnh tay đuổi bớt, kể cả một số có năng lực,
phẩm chất tốt nhưng cũng đành phải làm bởi vì chưa thoát được cái cơ chế 4C
ạ.
- 4C là cái cơ chế gì vậy?
- Bẩm, đó là viết tắt chữ “con cháu các cụ”
ạ. Đại loại là mỗi công bộc có chức tước đều gửi gắm dăm bảy đến vài chục con
em vào biên chế. Số này là “phần cứng”, giảm ai thì giảm chứ với họ thì không
thể ạ.
- Thảo nào, mỗi khi thanh minh cho việc gì làm chưa tốt
bao giờ ta cũng nghe công bộc mấy câu: lực lượng còn mỏng, năng lực yếu… Yếu,
mỏng nhưng sao bộ máy công bộc lại cồng kềnh như vậy?
…
Vấn đề chống tham nhũng:
- Tham nhũng ngày càng lan rộng, mức độ ngày một nghiêm
trọng, ta rất đau đầu vì thần dân kêu than quá nhiều. Ngươi đã làm được gì
giúp ta chuyện này?
- Thần vẫn rất quyết liệt đấy ạ. Nhưng chỉ
đánh được mấy con chuột tham nhũng cỡ nhỏ và cỡ vừa thôi. Bây giờ tham nhũng
ranh ma, tinh vi lắm ạ. Chúng nó bao che, chống đỡ cho nhau rất kín kẽ nên
rất khó tìm, tìm được cũng rất khó diệt. Mấy con chuột tham nhũng to nó còn
chạy cả lên Thiên Đình ẩn nấp đấy ạ.
- Chúng nó nấp chỗ nào? Thiên Lôi đâu, lôi chúng ra đập
chết hết cho ta!
Nghe lệnh, Thiên Lôi mặt hầm hầm, tay cầm búa tạ hồng hộc
chạy vào. Bắc Đẩu lập bập vội can ngăn:
- Bẩm, bẩm, không đập được đâu ạ, vì nó chui hết vào chiếc
bình sứ mạ vàng của Ngọc Hoàng rồi ạ!
- Hả?! Lại thế nữa cơ à…- Chợt Ngọc Hoàng đổi giọng
chùng hẳn xuống- Mà này Thiên Lôi, ngươi hãy tạm lui ra. Để rồi ta tính cách.
Thôi, bãi chầu !
Đinh Hoàng
|
Thứ Hai, 19 tháng 1, 2015
Chuyện vui:
Thứ Bảy, 10 tháng 1, 2015
Những kẻ phạm tội đang vô can
Trộm chó – thực
trạng nhức nhối
- Ngày 7/6/2010, bức xúc vì nhiều lần bị bắt
trộm chó, người dân xã Hưng Đông, TP Vinh (Nghệ An) đã đánh chết một đối
tượng trong “hiệp hội bắt chó”. Ngay hôm sau, hàng trăm thanh niên (thuộc
hiệp hội trên) đeo kính đen, bịt khẩu trang, đi xe máy “diễu hành” dọc đường
để đe dọa.
- Ngày 29/8 năm 2012 tại thôn Nhĩ Trung (xã
Gio Thành, Gio Linh, Quảng Trị) người dân phát hiện Nguyễn Xuân Triều và
Nguyễn Đăng Cường (cùng ngụ Lệ Thủy, Quảng Bình) đi xe máy đeo biển số giả mang theo
dụng cụ và đồ nghề trộm chó, họ hô hoán nhau rượt đuổi. Triều và Cường bị vây
đánh.
Triều chết tại chỗ, còn Cường bị thương nặng và được người dân đưa đi cấp cứu, nhưng đã chết ngay sau đó.
- Khoảng 22h ngày 8/4/2013, tại xã Hiệp Hòa
(huyện Vĩnh Bảo, TP Hải Phòng), người dân phát hiện một nam thanh niên đi xe
máy đang có hành vi câu trộm chó. Sau tiếng hô hoán, người dân trong xã túa
ra đuổi bắt gã “cẩu tặc”. Tên trộm chó không có đường trốn thoát, bị bắt và
đánh tại trận, sau đó chết trên đường đi cấp cứu.
- Vào khoảng 2h30 ngày 13/8/2014, tại thôn
Lôi Khê, xã Hồng Khê, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương người dân phát hiện
tên trộm chó đã hô hoán và đánh hội đồng. Đối tượng bị đánh chết là Nguyễn
Văn Công (27 tuổi, trú tại xã Cổ Bì, Bình Giang).
- Ngày…
Một "cẩu tặc" bị bắt
Còn rất nhiều những mẩu tin như trên đều đặn
xuất hiện trên các phương tiện truyền thông. Bao người dân bức xúc vì tài sản
của mình không được bảo vệ. Bao gia đình của những “cẩu tặc” gặp họa, tan
hoang. Đã không ít “cẩu tặc” và cả người dân lương thiện bỗng vào vòng lao lý
vì trộm chó và đánh chết trộm chó.
Chính quyền các địa phương đã vào cuộc, tuyên truyền, vận
động bằng nhiều cách…
Cơ quan chức năng đã vào cuộc, xử lý nhiều đối tượng trộm
chó trong đó cả tống vào tù…
Nhưng, trộm chó vẫn tiếp tục hoành hành. Những “cẩu tặc”
vẫn bị người dân tự xử bằng “luật rừng” một cách thảm thương.
Chẳng lẽ các cơ quan công quyền trong hệ thống chính trị bó tay?
Nguyên nhân, giải pháp nào với
vấn nạn “cẩu tặc”?
Có thể coi trộm chó như một “nghề” siêu lợi nhuận. Mỗi con
chó chừng 15kg, trộm được là “cẩu tặc” đã kiếm ngót triệu đồng. Ai làm gì
trong một đêm ra hai, ba triệu hoặc hơn thế?
Mác từng nói đại ý khi lợi nhuận lên 300% thì có
treo cổ lên, tên tư sản vẫn dám làm. Vậy thì “cẩu tặc” chẳng cần đầu tư tư bản vẫn có lợi nhuận khủng có ngán chi cái chết!
Với người dân, của đau con xót, mất của ai chẳng bực tức.
Dù không tham gia đánh, biết có người đánh chết trộm chó họ cũng chẳng bao giờ
tố giác. Thậm chí ở làng nọ sau vụ đập chết “cẩu tặc” cả làng cùng tự thú là
đánh chết người! Chẳng lẽ bỏ tù cả làng!?
Nhưng,
còn “một kẻ” mà cho tới nay chưa được nhiều người và cả cơ quan chức năng
nhắc tới – đó là những gã chủ quán
thịt chó, họ cũng đang hưởng một phần trong cái siêu lợi nhuận của những
tên “cẩu tặc”! Họ đang phạm tội tiêu
thụ tài sản do người khác phạm tội mà có nhưng hầu như vẫn đang vô can!
Điều 250
Bộ luật Hình sự năm 1999 có quy định về Tội chứa chấp hoặc tiêu thụ tài sản
do người khác phạm tội mà có như sau:
“1.
Người nào không hứa hẹn trước mà chứa chấp, tiêu thụ tài sản biết rõ là do
người khác phạm tội mà có, thì bị phạt tiền từ năm triệu đồng đến năm mươi
triệu đồng, phạt cải tạo không giam giữ đến ba năm hoặc phạt tù từ sáu tháng
đến ba năm.
…
5.
Người phạm tội còn có thể bị phạt tiền từ ba triệu đồng đến ba mươi triệu
đồng, tịch thu một phần hoặc toàn bộ tài sản hoặc một trong hai hình phạt
này”…
Nếu
không có những kẻ “thầu chó” từ nguồn trộm cắp thì trộm chó bán cho ai? Chẳng
nhẽ “cẩu tặc” chỉ mang “đồng loại” về ăn thịt?
Như
vậy cái “công đoạn” tiêu thụ chó trộm, một công đoạn cốt yếu đã không được cơ
quan chức năng quan tâm xử lý. Với hình phạt như trên, chỉ cần xử lý vài vụ
làm điểm, chắc những gã “thầu chó” cũng sẽ run tay.
Liệu có quản được “công đoạn” tiêu thụ này? Thiết nghĩ
điều này chẳng quá khó khăn. Chẳng hạn như yêu cầu các chủ quán thịt chó hoặc
người buôn chó khi mua bán phải có hóa đơn hoặc biên nhận rõ ràng. Nếu là
người buôn đi mua thu gom từ người dân thì lấy biên nhận của người nuôi chó
(tất nhiên trong biên nhận phải đủ thông tin để xác minh khi cần như địa chỉ
cư trú, họ tên, số chứng minh thư, điện thoại… của cả người mua và bán). Cơ
quan quản lý thị trường, chính quyền sở tại có thể định kỳ hoặc đột xuất kiểm
tra các quán kinh doanh thịt chó và những người buôn chó. Những ghi chép thu
mua cùng những biên nhận sẽ là căn cứ chứng minh nguồn gốc hợp pháp của những
con chó được buôn bán, tiêu thụ.
***
Chết xuống âm phủ biết có hay
không?
Hầu hết giới mày râu và không ít chị em phái đẹp có
chung món khoái khẩu là thịt chó. Văn hóa ẩm thực Á Đông, nhất là với Việt
RTC (rượu thịt chó) – một câu khẩu ngữ luôn có sức quyến
rũ với những “đệ tử” Lưu Linh.
Có khi nào ngồi trong một “Chó tửu quán”, gắp miếng dồi
chó thơm lựng ta đã tự hỏi: Liệu đây có phải là thịt chó của bọn “cẩu tặc”? Liệu
ta có đang gián tiếp, đang vô tình đồng lõa với những tên trộm chó?
Đinh Hoàng
|
Chủ Nhật, 14 tháng 12, 2014
Luận bàn:
Bài toán “thông minh” của Petrolimex
Một chuyện lạ
vừa xảy ra với một doanh nghiệp Việt
Thật lạ lùng
biết bao! Cũng thật phi thường biết bao! Ai bảo rằng Petrolimex chỉ biết đến
lợi nhuận? Họ quá trách nhiệm trước nguồn thu ngân sách đất nước. Họ hy sinh
quyền lợi, quả cảm biết bao!
Tuy nhiên, đó
chỉ là những cảm giác ban đầu của nhiều người. Các cụ xưa đã dạy, đừng vội
tin con buôn!
Vậy ta thử suy
xét xem tăng thuế xăng dầu 7% lúc này ai được lợi, ai chịu thiệt?
Chúng ta đều
biết giá dầu thô thế giới đã xuống dưới 60USD/thùng, chưa bằng ½ giá lúc đỉnh
điểm. Cũng lúc đỉnh điểm đó, giá xăng trong nước cao nhất lên trên
25.000đ/lít. Một phép tính đơn giản là lẽ ra giá xăng dầu cũng phải giảm giá
½, còn chừng 13.000đ/lít chứ không phải 19.000đ/lít như hiện nay.
Do giá thế
giới vẫn đang giảm tiếp, sức ép giảm giá ngày càng tăng theo đà giá dầu thế
giới sụt giảm. Tại sao Petrolimex không đề xuất giảm giá mà lại đề nghị tăng
thuế? Sự thể là thế này: Đã “xin” tăng thuế để tăng thu ngân sách thì đó
chính là lý do chính đáng để không phải giảm giá xăng dầu. Cái phần tăng thuế 7% của 19.000đ ấy chỉ khoảng gần 1.400đ, chưa bằng số tiền chênh 6.000đ (19.000-13.000 = 6.000đ) này nếu phải giảm giá.
Tiền chênh này là từ túi người sử dụng xăng dầu chứ đâu phải của Pettrolimex.
Cái thứ hai là Quỹ bình ổn (thực ra cũng là quỹ của Petrolimex trích từ túi tiền
người sử mua xăng dầu): Nếu giá xăng dầu giảm xuống thì số tiền trích quỹ bình ổn
cũng sẽ giảm theo tỷ lệ. Nếu giá giữ nguyên thì số tiền trích quỹ sẽ không bị
giảm. Vậy là với giá bán xăng dầu giữ nguyên, lợi nhuận của họ cũng giữ nguyên,
quỹ bình ổn cũng không sụt giảm. Tăng thuế 7% rút cục chẳng ảnh hưởng gì tới
Petrolimex (thậm chí lãi tăng nếu giá thế giới giảm tiếp). Nhà nước bỗng có thêm 7% cho nguồn thu ngân sách, tốt quá còn gì!
Nói tăng thuế
mà không ai chịu ảnh hưởng thì thật phi lý. Lẽ ra cộng đồng
doanh nghiệp và người tiêu dùng có cơ hội hưởng mức giá xăng dầu đúng giá trị
thực của nó. Trong lúc kinh tế suy giảm, kinh doanh khó khăn nếu chi phí đầu
vào giảm sẽ là cơ hội cho doanh nghiệp vượt khó đi lên. Sản xuất của tất cả
doanh nghiệp trong nền kinh tế tăng trưởng mới mang lại nguồn thu to lớn và
bền vững cho ngân sách quốc gia. Nguồn tăng thu 7% của Petrolimex liệu có so
sánh được với nguồn đóng góp của cả cộng đồng doanh nghiệp và mọi người dân?
Petrolimex đã
có một bài toán thật ranh ma. Tuy nhiên bài toán này chỉ đơn thuần là các phép
tính cộng trừ nhân chia, học sinh tiểu học có thể tính được. Nhưng chẳng lẽ
phép tính đơn giản này mà lại “qua mặt” được Bộ Tài chính với hàng trăm bộ óc
siêu việt? Ai cho rằng Bộ Tài chính bị Petrolimex qua mặt thì đó là ý kiến
ngớ ngẩn.
Ai đứng về
phía quyền lợi Petrolimex? Ai vì quyền lợi xã hội và cộng đồng doanh nghiệp?
Trong một nền
kinh tế thị trường pha trộn độc quyền, mọi thứ rất dễ bị lẫn lộn trong chằng
chịt những lợi ích nhóm!
Đinh Hoàng
|
Thứ Ba, 9 tháng 9, 2014
Chuyện vui
Tắc
đường Thiên Đình
Nghe cư dân Thiên Đình phàn nàn về tình hình ách tắc đường hàng không,
nhất là tuyến bay đi, tới đất Nam Việt, Ngọc Hoàng triệu Bắc Đẩu đến chất
vấn:
- Giữa lúc kinh tế suy thoái, đình đốn, đời sống dân tình khó khăn,
vậy mà sao đường hàng không đến Nam Việt quốc lại quá tải như vậy?
Xoa tay khúm núm với điệu bộ xun xoe quen thuộc, Bắc Đẩu thanh minh:
- Dạ bẩm Ngọc Hoàng, việc này có 2 nguyên nhân chính ạ. Cái thứ nhất
là vài năm gần đây các quan chức, chủ doanh nghiệp cứ đua nhau đến Nam Việt
để học tập ạ.
- Hừ! Học cái sự giáo dục của Nam Việt ư?- Ngọc Hoàng ngắt lời,- Ta
thấy họ đang rối như tơ vò cái sự “đổi mới giáo dục”, tranh luận, cãi vã nhau
hàng năm chưa đi đến đâu thì học được họ cái gì?
- Bẩm, đúng là không thể học họ cái tư duy giáo dục ạ, có chăng
chỉ học cái kết quả giáo dục thôi. Nhưng mà đó không phải là động lực lớn để
các nước họ đến học Nam Việt, họ học nhiều cái khác ạ! Thần xin đơn cử một
vài ví dụ: Cái nước Singapo văn minh hiện đại, đời sống dân cao ngất ngưởng
thế mà quan chức vẫn cắp sách sang học tập Nam Việt. Nước này họ khát khao có
được thành tích về sự hài lòng của người dân với chỉ số 80% của Nam Việt quốc
như vừa thông báo. Với Singapo, chỉ cần đạt 70% là họ đã mừng lắm rồi! Hay
trường hợp thứ 2 là nước Đức cũng lũ lượt cắp cặp sang Nam Việt học cách đào
tạo, rèn dũa đội ngũ công vụ. Mục tiêu của họ là cố gắng có được đội ngũ công
chức với 95% hoàn thành nhiệm vụ, còn mức 99% như của Nam Việt đạt được năm
qua chỉ là ước mơ xa của họ mà thôi, lúc này chưa dám nghĩ đến. Một trường
hợp nữa là nước Mỹ, quan chức từ các quận, bang và toàn hợp chủng quốc cũng
kéo đến Nam Việt với hy vọng đưa tỷ lệ thất nghiệp địa hạt mình quản lý từ
8-9% hiện nay xuống khoảng 4-5%, nhưng họ cũng không dám mơ tới con số tỷ lệ
thất nghiệp 1,84% mà Nam Việt vừa công bố…
- Thôi, thế là ta hiểu rồi, âu cũng là chuyện vui của nước Nam Việt.
Vậy cái chiều ách tắc giao thông đường không từ Nam Việt đi các nước khác là
sao vậy?- Ngọc Hoàng.
- Bẩm Ngọc Hoàng, cái nước Nam Việt này kỳ lạ lắm, họ vẫn nhập siêu đủ
thứ hàng hóa từ que tăm tới máy bay nhưng lại xuất siêu nhiều hàng độc: Họ
sản xuất nghị quyết rất giỏi, họ viết báo cáo thành tích thì hay đến… thôi
rồi. Những con số đẹp như trên cũng nằm trong chuỗi sản xuất cả đấy ạ. Tuy
nhiên, đời sống dân tình thì vẫn còn khó khăn lắm, mới vừa thoát nghèo thôi,
cho nên dân tình vẫn chưa hết cảnh kéo nhau sang nước khác tìm kiếm cơ hội
đổi đời. Người tài giỏi thì đi bán chất xám, người không có trình độ thì đi
bán sức, làm phu lao động tay chân, thậm chí phụ nữ thì đi… lấy chồng ngoại
quốc…
- Thôi, thôi, ta hiểu cả rồi! Thật bế tắc chứ không phải tắc đường-
Ngọc Hoàng phẩy tay cho Bắc Đẩu lui mà gương mặt buồn rười rượi.
Đinh
Hoàng
|
Thứ Hai, 21 tháng 7, 2014
Luận bàn
|
Công cụ và mục tiêu
Ta đang xây dựng nền kinh tế thị trường định hướng XHCN
theo chủ trương của Đảng. Đúng là phải có nền kinh tế XHCN mới mang lại sự no
ấm, bình đẳng cho con người. Để một nền kinh tế thị trường sơ khai nằm trong
quỹ đạo định hướng XHCN thì cần có các thực thể kinh tế giữ vai trò bà đỡ,
chủ đạo và định hướng. Chính vì lý do đó Nhà nước đã trao cho một số doanh
nghiệp thuộc các lĩnh vực then chốt, án ngữ đầu vào của nền kinh tế như điện
lực, xăng dầu… trách nhiệm làm “trụ đỡ”, dẫn dắt, định hướng cho các doanh
nghiệp và dân doanh, bảo đảm sự ổn định vĩ mô của nền kinh tế.
Mục tiêu và trách nhiệm lớn lao là vậy, nhưng nhìn vào
thực tiễn những “trụ đỡ” này đã làm được những gì cho nền kinh tế trong nhiều
năm qua? Khi nền kinh tế lâm vào suy thoái, đình đốn và xuống tận đáy, các
doanh nghiệp phá sản, dừng hoạt động hàng loạt do chi phí đầu vào tăng cao,
sản phẩm không thể tiêu thụ thì các Ông Xăng dầu, Điện lực liên tục bồi thêm
những cú đòn chí mạng mang tên tăng
giá. Những “ngón đòn” đó đã góp phần đưa nhiều doanh nghiệp nhanh chóng phơi
mình nơi tử huyệt. Lý do đơn giản là phải tăng giá mới bảo đảm lợi nhuận cho
các Ông ấy. Quả thực, dù kinh tế xuống đáy, các Ông ấy chưa bao giờ bị lỗ (dù
lúc này, lúc khác, nhất là trước khi tăng giá họ có kêu lỗ). Gần đây người
dân mới biết rằng trong 1 lít xăng mình mua đã gánh hơn 8000 đồng phí, thuế,
quỹ… trong đó. Nguồn thu thuế cho ngân sách từ mấy Ông độc quyền quả là quan
trọng. Nhưng, số thu ấy so với thu được từ hàng trăm ngàn doanh nghiệp và dân
doanh khác của cả nền kinh tế có đáng là bao? Những bộ óc Vĩ Mô sẽ tính ra
rất nhanh cái lợi và hại. Chắc chắn tiền thuế của vài Ông độc quyền đóng cho
Nhà nước không thể bằng hàng chục ngàn doanh nghiệp nếu họ không phải ngừng
hoạt động. Tuy nhiên, cái lợi chung cho nền kinh tế, cho Nhà nước thường rất
khó đong đếm. Cái dễ đong đếm nhất là những đồng tiền luồn lách chui vào túi
của những người có quyền quyết định sự lỗ lãi của doanh nghiệp. Những đồng
tiền đen đó vô hình chung đã trở thành động lực của Chính sách! Một khi chính
sách lệch hướng thì khác chi một trận đánh xác định sai đối thủ, sự thất bại
là khó tránh khỏi!
Mới đây, khi sự kiện giàn khoan 981 của Trung Quốc hạ đặt
trái phép trên thềm lục địa Việt Nam, lực lượng giữ gìn biển đảo và ngư dân
được quan tâm đặc biệt, đó là điều tất yếu. Vui mừng hơn nữa là một Nghị định
của Chính phủ về hỗ trợ vốn cho ngư dân được nhanh chóng ban hành. Đây là một
Nghị định đạt kỷ lục về thời gian từ khi có chủ trương đến khi được ban hành
(trong vòng chưa đầy 2 tháng). Cũng có một Nghị định đang đạt kỷ lục về thời
gian từ khi có chủ trương đến khi hoàn thiện để sửa đổi, đó là Nghị định 84 về
quản lý và kinh doanh xăng dầu. Sau 3 năm sửa đi đổi lại, đến nay Nghị định
này vẫn ở giai đoạn “sắp hoàn thành”. Nghị định này cần sửa đổi vì có nhiều
điểm bất cập, có lợi cho doanh nghiệp xăng dầu, bất lợi cho các doanh nghiệp
khác và người sử dụng xăng dầu. Nhiều người từng chỉ rõ lợi ích nhóm là cản trở chính cho việc sửa đổi Nghị định 84.
Người vô tư nhất cũng phải đặt câu hỏi: Vì sao sửa Nghị định này lại khó đến như
thế?
CNXH là mục tiêu mà cả dân tộc ta đã tin tưởng theo Đảng,
phấn đấu không ngừng nghỉ hàng chục năm qua.
Mục tiêu ấy đến bao giờ mới thành hiện thực khi mà chính
những công cụ thực hiện mục tiêu lại đang cản trở trên con đường đi tới?
Đinh
Hoàng
|
Thứ Sáu, 30 tháng 5, 2014
Luận bàn:
|
Sinh ra con… nợ
Tại một xã thuộc huyện Hậu Lộc, Thanh Hóa tất cả chị em có chửa đẻ
là sinh ra con… nợ!
Đó là chuyện có thật chứ chẳng phải tiếu lâm. Những con nợ “non”
này vừa nhìn thấy mặt trời là phải nợ bố mẹ chúng 50.000 đồng một năm và kéo dài đến khi chúng lớn lên
có thể kiếm tiền để trả nợ! Nguyên do xuất phát quy định của chính quyền xã
là tất cả nhân khẩu từ 1 đến 60 tuổi phải đóng mỗi năm 50.000 đồng khoản tiền
phí “xây dựng trường”. Tất nhiên các em chưa đi học nhưng sau này chắc cũng
phải đi học nên phải đóng là đúng rồi. Trẻ thơ phải đóng phí khi mà chúng chưa kiếm được
tiền thì nghiễm nhiên chúng phải vay bố mẹ, người thân đóng giùm và trở thành
con nợ bất đắc dĩ.
Cùng với khoản “phí xây dựng trường”, địa phương này còn thu hàng
chục loại phí khác khiến nhiều gia đình lâm cảnh nợ nần, cuộc sống lao đao.
Những người chậm, nợ tiền phí với xã, khi con em đến xin xác nhận hồ sơ, lý
lịch... sẽ được “quan” xã xác nhận một câu xanh rờn “Bản khai lí lịch của anh,
chị… là đúng. Gia đình chưa chấp hành nghiêm chính sách, quy định của địa phương”!
Và hệ quả tất yếu xảy ra: Chẳng có cơ quan, doanh nghiệp nào dám nhận những
người có bản lý lịch với xác nhận như thế. Vậy là cái vòng luẩn quẩn tiếp
diễn – không nghề nghiệp, công ăn việc làm (trừ ở tại quê làm nông nghiệp) –
thêm đói kém – không thể có tiền đóng phí cho xã.
Thanh Hóa là quê hương của cố nhà văn Phùng Gia Lộc, tác giả của
câu chuyện “Cái đêm hôm đó, đêm gì” từng gây xôn xao dư luận cả nước một
thời. Đó là câu chuyện người dân tại xã Phú Yên, huyện Thọ Xuân chịu cảnh
sống như những năm 30 của thế kỷ trước. Nửa đêm trống dục trống dồn, dân quân
đi thu phí, thuế làm náo động làng quê nghèo. Người dân nai lưng đóng góp hàng
chục loại phí làm cuộc sống vô cùng khốn đốn. Những tưởng từ bài học Thọ Xuân,
Thanh Hóa đã có những bài học quý giá để không lặp lại, nhưng xem ra chuyện
cũ đang tái diễn ở cấp độ còn thâm thúy và cay đắng hơn!
Được biết ngôi trường mà xã trên xây từ tiền đóng góp của dân là hơn 1 tỷ đồng. Đến nay xã đã thu dân được hơn 2 tỷ đồng nhưng chưa có dấu hiệu ngừng thu. Chắc địa phương vẫn cần ngân sách để sau này ngôi trường đó xuống cấp sẽ có tiền sửa chữa!
Mong những gia đình kinh tế khó khăn tại địa phương trên đừng dại
mà đẻ ra những con nợ!
Đinh Hoàng
|
Thứ Sáu, 9 tháng 5, 2014
Luận bàn:
Hát già, thầy trẻ
Châm ngôn xưa của các cụ ta có câu “Thầy
già, con hát trẻ” ngụ ý những người làm thầy thì càng lâu năm kinh nghiệm
càng tài năng và đức độ là vốn quý của xã hội, được trọng vọng.
Tuy nhiên, nay ở huyện Yên Phong, tỉnh Bắc Ninh các công bộc ở đây đã
có tư duy mới, trái ngược với các
cụ xưa kia. Họ đang thẳng tay loại đi hàng trăm giáo viên đã gắn bó với giảng
đường và học trò, người ít thì năm, sáu năm, người nhiều đã làm thầy 13 năm
trời, trong đó có nhiều giáo viên giỏi. Thay vào những người thầy đã tâm
huyết bao năm cho sự nghiệp giáo dục huyện nhà là những tân sinh viên, nói
cách khác là những Thầy Trẻ. Cuộc “tỷ thí” thi công chức để thay máu cho
ngành giáo dục huyện nhà đưa đến kết cục đáng buồn: các Thầy Già đã thua các
Thầy Trẻ! Lý do là đề thi đã được kết cấu trọng tâm vào các luật lệ, quy định
chứ không phải những kinh nghiệm và kỹ năng cốt yếu của người thầy. Có lẽ các
Công Bộc huyện nhà cũng đoán trước được kết quả này.
Vì sao lại có cơ sự này cho
những người thầy? Trước hết xin khảng định đó hoàn toàn không phải lỗi của
các giáo viên. Cũng giống nhiều chuyện khác, lỗi là do các Công Bộc. Đã có
quy định từ lâu chuyện thi công chức nhưng có lẽ các công bộc huyện nhà vì bận quá
nhiều việc nên chưa làm được? hay do lãng quên nay sực nhớ ra? hay còn những lý
do tế nhị khác!? Ròng rã 6 – 7 năm
qua ngành giáo dục ở đây không cần thi công chức, thoải mái xét tuyển và ký
hợp đồng lao động với giáo viên. Ai cũng biết thi tuyển dù sao cũng minh bạch
và công bằng hơn (tất nhiên đối tượng dự thi cũng phải xuất phát giống nhau
chứ không thể như nói ở trên). Còn việc xét tuyển có ai bảo đảm rằng không có
tiêu cực hoặc theo ý chí chủ quan của người tuyển dụng?
Đáng buồn hơn là trong những năm gần đây việc thi công chức đã dần mất
đi sự công tâm, minh bạch, xuất hiện việc chạy chọt, mua bán với những cái “giá
ghế” không rẻ. Vậy nên việc huyện nhà sốt sắng thi công chức một cách “tổng
động viên” như vừa qua cũng không tránh khỏi nghi ngại của dư luận rằng có
người trục lợi trong chuyện bán “ghế”.
Yên Phong là một huyện có rất nhiều làng quan họ cổ với nhiều nghệ
nhân dân gian quan họ cao tuổi, họ là những hạt ngọc quý giá của quê nhà, dù
họ đã là những “… hát già” (xin lỗi không thể nói các cụ là “con hát”). Việc
trọng dụng “hát già” là việc cần làm và những năm qua địa phương đã thực hiện tích cực, nó khác hẳn với việc ồ ạt tuyển các
Thầy Trẻ như hiện nay!
Đinh Hoàng
(Vừa qua tại huyện Yên Phong có 300
giáo viên thâm niên từ 5-13 năm đang đứng lớp bị cho thôi việc sau vụ thi
công chức của huyện- theo VTV1.)
|
Chủ Nhật, 13 tháng 4, 2014
Luận bàn
Vẽ ra là để… chiêm ngưỡng!
Cuối cùng thì dư luận cũng nhận được phản hồi từ lãnh đạo Thanh
tra Chính phủ về một số chuyện “lùm xùm” liên quan đến những tài sản khủng và
việc “bổ nhiệm cấp tập” của một số lãnh đạo cơ quan chống tham nhũng này.
Tuy nhiên, dư luận có vẻ thất vọng còn hơn là không có câu trả
lời. Có thể vắn tắt kết quả giải trình thế này: Việc bổ nhiệm thực hiện đúng quy trình, đúng quy
định và là chuyện… bình thường, (toàn TTCP có 600 công chức, trong mấy tháng
bổ nhiệm 60 chức danh, có những trường hợp được ký bổ nhiệm trước khi ông
Tổng TTCP rời nghế về hưu); về tài sản khủng của Tổng TTCP và một Phó tổng
TTCP cũng là chuyện bình thường. Theo lãnh đạo TTCP thì tài sản đã được kê
khai minh bạch, không có quy định nào là phải giải trình số tài sản, đất đai
ấy cả. Thêm nữa ông cho rằng tài sản đó là của cả gia đình vợ con, nhất là
khi họ có kinh doanh thì giàu có là chuyện bình thường!
Chuyện chạy chức, chạy quyền đang là vấn nạn gây bức xúc trong
người dân, cho nên ông Tổng TTCP ký bổ nhiệm “tới tấp” trước lúc nghỉ hưu
không thể tránh khỏi nghi ngờ về động cơ phía sau của việc này. Chuyện chạy
án, chạy tội cũng là vấn nạn mà cơ quan thanh tra đang là người “cầm trịch”
để chống lại thì việc lãnh đạo thanh tra và gia đình “giàu sụ” sao tránh khỏi
nghi vấn của dư luận?
Cái chi tiết “tài sản đó là của vợ, con do kinh doanh mà có” có
thể đã hé mở như một “sáng kiến” cho những công chức giàu có hiện chưa biết
để khối tài sản vào đâu cho hợp lý.
Và cuối cùng thì mọi người mới ngã ngửa ra khi biết rằng cái quy
định kê khai tài sản (minh bạch thu nhập) chỉ như một bức tranh vẽ ra để…
chiêm ngưỡng! Thôi thì đành chiêm ngưỡng và hy vọng vào cuộc chiến chống tham
nhũng.
Đinh Hoàng
|
Thứ Bảy, 15 tháng 3, 2014
Can thiệp
Quyền của người dân mỗi quốc gia được
pháp luật quốc tế thừa nhận, đó là được tự quyết định vận mệnh dân tộc mình,
quốc gia, tổ chức khác không có quyền can thiệp. Cái điều tưởng chừng hiển
nhiên đó không phải lúc nào cũng được thừa nhận và thực thi. Việt
Những ngày này điểm nóng
Trong những ngày cao điểm biểu tình của
phe đối lập chống chính phủ ông Victor Yanukovych, các lãnh
đạo Phương Tây tấp nập tới đây cổ súy, chỉ dẫn và hứa hẹn cho lực lượng biểu
tình. Hành động đó được họ dùng bằng mỹ từ “hỗ trợ nền dân chủ”! Nga đã sớm
vạch rõ thực chất hành động này là đang đổ dầu vào lửa và nhiều lần yêu cầu
các nước Phương Tây không được can thiệp vào tình hình nội bộ
Tương lai mờ mịt của đất nước Ukraine
Cái gì cũng có hai mặt của nó. “Đám
cháy” do phe đối lập châm ngòi, được Phương Tây đổ thêm dầu đã mang đến một
hệ quả không mong muốn: Đất nước
Trước sau như một, các lãnh đạo Liên
bang Nga luôn tuyên bố tôn trọng quyền tự quyết của nhân dân
Tình hình tại bán đảo Krưm có lẽ là
không thể đảo ngược bởi đó là ý nguyện của người dân. Phương Tây – những kẻ
can thiệp, những kẻ “đổ dầu vào lửa” lại đang cuống cuồng đòi Nga phải dập đi
“đám cháy” Ukraine!
Đinh Hoàng
|
Thứ Sáu, 28 tháng 2, 2014
Luận bàn
|
Pháp luật bảo vệ
cái gì?
Câu trả lời đương nhiên: Pháp luật bảo
vệ cái đúng, lẽ phải, trừng trị điều phi pháp. Điều dễ hiểu này có lẽ trẻ em
học sinh tiểu học cũng trả lời được.
Sẽ là thảm họa nếu pháp luật không
trừng trị, thậm chí lại bảo vệ cái sai! Bạn nghĩ sao nếu một ngày kia tên
cướp đường chỉ bị phạt bằng tiền là xong, dù số tiền phạt không nhỏ?
Cái điều tưởng đơn giản, dễ hiểu ấy lại
đang được một cơ quan công quyền tham mưu cho Chính phủ theo hướng “phạt cho
phép tồn tại” – Đó là quy định về quản lý trật tự xây dựng của Bộ Xây dựng.
Nôm na một ví dụ thế này: “Một chủ đầu tư xin phép xây một tòa nhà cao 20
tầng, tuy nhiên theo quy hoạch đô thị khu vực đó chỉ cho xây 15 tầng. Bất
chấp không được cấp phép như đề nghị, chủ đầu tư ngang nhiên vẫn xây 20 tầng.
Với những lý do tế nhị nào đó (dù rất nhiều tầng lớp quản lý), công trình cứ
ngày ngày vươn cao… đủ 20 tầng. Rồi một ngày đẹp trời, đại diện cơ quan công
quyền đến trao một tờ quyết định nộp phạt và cho công trình… tồn tại!”
Rồi đây sẽ có những công trình phạm
pháp sẽ vươn cao, cao mãi.
Rồi đây cơ quan quản lý xây dựng sẽ thu
về rất nhiều tiền phạt.
Nhưng rồi đây bộ mặt đô thị lại ngày
thêm… méo mó!
Cái "lỗ hổng" luật pháp này sẽ là cửa đẹp của những "con chuột tham nhũng"!
Đinh Hoàng
|
Thứ Sáu, 21 tháng 2, 2014
Chuyện vui:
Sếp ăn gì?
Ông giám đốc vườn thú
nọ một hôm bỗng nảy ra sáng kiến là sẽ huấn luyện cho 100 con khỉ biểu diễn
nhằm thu hút khách tham quan. Do không có nhiều khỉ, ông ta giao cho một nhân
viên đi lùng sục, mua bằng đủ 100 con khỉ.
Tất bật hàng tháng
trời anh nhân viên cũng chỉ mua gom được đúng 99 con khỉ. Thiếu đúng một con
mà không thể tìm được thêm trong khi giám đốc thúc giục hàng ngày. Rồi anh ta
cũng nghĩ ra một kế. Anh ta tự nhủ “Giám đốc của mình tuy lãnh đạo vườn thú
nhưng ngu dốt, biết quái gì về muông thú đâu, suốt ngày say sưa nhậu nhẹt. Ta
mua quách một con chó trà trộn vào đàn khỉ rồi báo cáo đã đủ 100 con là
xong”.
Được báo cáo là đã
gom đủ số lượng khỉ theo yêu cầu, giám đốc đến kiểm tra. Nhưng, dù có dốt nát
đến đâu ông ta cũng nhận thấy có một con trong đàn không giống những con
khác, bèn hỏi:
- Này cậu, cái con
đang lè lưỡi, mõm dài kia là con gì vậy?
- Dạ thưa anh, đó là
con khỉ đấy ạ.
- Sao tôi thấy nó lại
khác thế?
- Vì nó là sếp của 99
con kia. Sếp bao giờ cũng khác bầy đàn anh ạ.
Khi thấy người chăm
nuôi đem chuối chín, trái thơm đến cho khỉ ăn, thấy con khỉ khác lạ không thèm
ăn, giám đốc lại hỏi:
- Con sếp kia sao nó
không ăn? Nó nhường hết cho cấp dưới ăn à?
- Dạ không phải thế
đâu ạ. Nó luôn là kẻ tham ăn nhất nhưng nó không ăn những thứ này.
- Thế nó ăn gì?
- Dạ… thưa anh, nó
ăn… cứt ạ!
Mấy ngày sau có lẽ vị giám đốc đã hiểu ra thâm ý tay nhân viên bèn triệu lên gặp và trao tờ quyết định cho thôi việc, nói:
- Cậu là người rất thông minh, tài giỏi, xem ra làm việc ở cái vườn thú này không phát huy được hết tài năng. Nay tôi quyết định cho cậu đi tìm chỗ làm mới phù hợp. Biết đâu, sau này cậu sẽ trở thành một Sếp to cũng nên! (Ai xem chuyện này chớ dại kể cho thủ trưởng của mình. Nếu xảy ra chuyện gì, tác giả hoàn toàn không chịu trách nhiệm).
Đinh Hoàng
|
Tản văn
|
Câu chuyện trả lại phong bì
Mấy năm trước, vào một lần về quê tôi gặp ông chú tuổi đã trên 70 lạch
cạch đạp xe trên đường làng, tay cầm một xấp phong bì. Hỏi ra mới biết gia
đình vừa tổ chức lễ cúng giỗ bà mẹ thân sinh ra ông, trong buổi đó nhiều người
tới dự đã phúng viếng bằng phong bì tiền. Người nhiều thì vài ba trăm, người
ít cũng 50 đến 100 ngàn. Hôm ấy ông chú đã mang phong bì đến trả cho những
người đã phúng viếng. Tôi biết cái lệ dùng phong bì viếng đám giỗ đã có ở cái
làng quê nghèo này cả chục năm nay. Tuy nhiên, cách đây mấy năm một số dòng
họ đã ra “nghị quyết” quy định đám giỗ chạp, cải táng… không được viếng bằng
phong bì tiền. Có chăng chỉ nải quả, nén hương gọi là để phúng viếng. Tuy
vậy, đã thành lệ thì không phải ngay lập tức được thực hiện đúng. Nhiều người
vẫn đóng phong bì tiền khi được mời tới dự đám giỗ. Để rồi sau đó gia chủ lại
phải vất vả đến từng nhà cám ơn rồi gửi lại phong bì.
Cái làng thuần nông nghèo quê tôi thu nhập thuộc diện thấp nhất nhì
trong huyện. Ngoài những người thoát ly nay nghỉ chế độ có chút thu nhập ổn
định, còn lại các gia đình chỉ trông vào hạt lúa, củ khoai. Vào dịp mùa cưới
và những tháng cuối năm thì đám xá cứ liên miên. Mỗi khi có đám mời, nhà nào
cũng lo ngay ngáy, lại phải bán con gà, yến thóc để có tiền đi ăn cỗ. Có cụ
lương hưu chỉ vài ba triệu nhưng trong một tháng được mời tới hơn chục đám
cỗ, nhiều khi tiền lương chỉ đủ cho cỗ bàn! Có lẽ cũng do tâm lý “được tài
trợ” bởi những chiếc phong bì nên nhà nhà đua nhau làm tiệc lớn. Dòng họ ít
người thì cũng phải làm trên chục mâm, dòng họ lớn có khi tới vài ba chục mâm
cỗ. Một ngôi làng chưa đầy trăm nóc nhà nên mỗi khi có cỗ là gần như cả làng
đi dự. Cái lệ cỗ bàn triền miên khiến làng tôi vốn đã nghèo ngày một nghèo
hơn.
Có lẽ đã nhận ra điều không ổn trên nên sáng kiến không đi phong bì
đám giỗ được ra đời. Từ một vài dòng họ, việc không viếng đám giỗ chạp bằng
tiền đã lan rộng ra cả làng. Từng nhà cũng nhận thức được vấn đề, tự giác thu
nhỏ quy mô mỗi khi có việc.
Giá như chuyện này được thực hiện với cả những đám cưới, mừng thọ, tân
gia… thì hay biết bao!
Đinh
Hoàng
|
Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2014
|
Trước hết trị Bắc Đẩu
Vừa du xuân về
Thiên Đình, Ngọc Hoàng giận lắm cho triệu ngay Bắc Đẩu tới.
Được gọi chầu giữa ngày
nghỉ, Bắc Đẩu biết có điều chẳng lành, thế nào cũng bị quở trách nên rón rén
bước vào, bẩm:
- Dạ, thần đã đến ạ.
- Năm trước ta đã có chỉ
mỗi năm cần giảm 15% biên chế công bộc, ngươi triển khai đến đâu rồi? - Ngọc
Hoàng.
- Bẩm, thần đã triển khai
ngay, chỉ đạo các cấp thực hiện với tinh thần rất nghiêm túc ạ.
- Thế năm qua đã giảm được bao nhiêu % rồi?
- Bẩm, việc này… việc này
đụng chạm nhiều lắm, tế nhị và phức tạp lắm ạ. Tuy rất quyết tâm nhưng mới
đạt ở tinh thần là… sẽ giảm thôi ạ, bởi chưa kịp giảm thì năm qua đã tăng
thêm đúng 15% rồi ạ.
- Thế nào là tế nhị, phức
tạp?
- Bẩm, thần ví như anh
Thiên Lôi trên này cũng gửi đến vài chục vị trí người nhà, rải khắp nơi. Rồi
anh Nam Tào cũng thế, đến đâu thần cũng gặp thân gia, bạn hữu của anh ấy là
công bộc nơi hạ giới.
- Thảo nào! Bây giờ thì ta
đã hiểu vì sao có cảnh tranh cướp lộn xộn hôm qua rồi.
- Bẩm Ngọc Hoàng, ý người
là tranh cướp gì ạ?
- Ấn Chỉ công bộc! Việc
tung ra hàng núi Ấn Chỉ như vậy, ta nghĩ nhà ngươi không thể vô can. Năm nay
mà ngươi không thực hiện được chỉ lệnh giảm công bộc, người ta giảm biên chế
trước tiên chính là ngươi!
Đinh Hoàng
|
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)


