Thứ Năm, 22 tháng 2, 2024

Hệ quả của mua bán chụp giật

 

Thị trường văn minh

Nền kinh tế thị trường của ta đã trải qua quãng thời gian đủ để hình thành một thị trường văn minh, có nghĩa là cung cầu ngày càng tiệm cận nhau, bảo đảm cho người bán hàng luôn kinh doanh có lãi cùng với việc người mua có được sản phẩm hợp lí giữa giá cả và chất lượng. Tuy nhiên, với tư duy ảnh hưởng của nền sản xuất nhỏ, đây đó vẫn còn những tiểu thương buôn bán kiểu chụp giật, bất cần uy tín, thương hiệu.

Hôm trước Tết Nguyên đán, do nhà không trồng được khoai tây tôi đã ra trục đường quốc lộ, nơi thường xuyên có bà con nông dân địa phương dỡ khoai đóng gói bán bên đường cho người qua lại. Một bà bán hàng nói giá 15.000/kg, không nghi ngờ chuyện nói thách tôi liền mua một túi 15kg hết  225.000đ. Về đến nhà đứa em hỏi, khi biết giá vậy đã phán luôn chắc nịch là tôi mua quá đắt vì tại chợ giá cũng chỉ 8.000đ-10.000đ/kg thôi. Chỉ một chuyện như vậy đã khiến tôi tự nhủ sẽ không bao giờ mua bên đường như thế, dù rất muốn ủng hộ bà con nông dân tiêu thụ nông sản.


Thực ra chuyện mặc cả mua bán hiện nay đã ít xuất hiện, khi mà thông tin thị trường đều dễ dàng nắm bắt. Tuy nhiên những dịp Tết khi cung cấp hàng hóa cho kì nghỉ dài ngày vẫn thường xuyên xảy ra hiện tượng thách giá quá cao, nhất là thị trường cây cảnh như đào, quất, lan… Người bán với suy nghĩ số khách hàng mua sắm sớm thường có điều kiện kinh tế, ít quan tâm giá cả và thời gian bán hang còn dài nên chưa lo lắng chuyện tiêu thụ. Thế nhưng hầu hết người dân nay đã biết mức giá hợp lí cho mỗi sản phẩm thông qua kinh nghiệm hằng năm và thực tiễn giá cả trong năm nên khi người bán thách giá cao thì chỉ hỏi giá và xem, ít người mua. Người mua cũng có tư duy chờ đến cận Tết giá cả hạ thấp sẽ mua, không hạ thì thôi bởi kinh tế thu nhập trong năm còn khó khăn. Hệ quả của những tư duy trên gặp nhau là kết cục hàng bị tồn, phá giá, có bán cũng lỗ. Vì giá hạ quá thấp vẫn lèo tèo khách mua nên năm nào cũng có chuyện thương nhân trút sự bất bình bằng việc chặt, đập bỏ những chậu cây cảnh, thành quả lao động vất vả cả năm của mình. Nếu như ngay từ đầu hàng hóa được đưa ra mức giá cả hợp lí, bảo đảm có lãi song vẫn phù hợp với thu nhập, túi tiền của đa số khách hàng thì chắc chắn không bị ế quá nhiều như vẫn thường xảy ra. Thực tế như vậy song có thể chưa nhiều thương nhân nhận ra, chính cách kinh doanh chưa văn minh của mình đã khiến hàng hóa bị phá giá.

Đã sang kỉ nguyên 4.0, thị trường khó chấp nhận phong cách buôn bán sơ khai, lạc hậu. Văn minh trong kinh doanh chính là nền tảng cho sự phát triển thị trường lành mạnh và bền vững./.

Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày  21/02/2024

Thói quen xấu đang lấn át

 

Hãy định hướng thói quen lành mạnh

Trong cuộc sống, con người thường có những thói quen. Có thói quen tốt và cũng có những thói quen không tốt. Thói quen tốt sẽ đem lại những điều tốt đẹp, hạn chế tiêu cực, tác hại và có thể mang đến những cơ hội. Thói quen xấu thì ngược lại.

Hồi còn nhỏ, vào những năm 60 thế kỉ trước, bọn trẻ trâu chúng tôi có may mắn khi những buổi chiều thả trâu trên đê làng được một người anh học cấp 3 cùng thả trâu ngồi đọc nhiều truyện cho nghe. Từ chuyện Dế mèn phiêu lưu kí, Chị Dậu, Lão Hạc… của nhà văn Việt Nam cho đến truyện Tam quốc diễn nghĩa, Đông Chu liệt quốc, truyện ngắn Sê Khốp, tiểu thuyết Sông Đông êm đềm… của nước ngoài. Cuốn truyện nào cũng được bọn trẻ bâu quanh nghe rất say sưa. Việc đó đã hình thành thói quen ham thích đọc sách của nhiều đứa trẻ chúng tôi sau này. Có lần tôi mượn được cuốn tiểu thuyết Thép đã tôi thế đây, do mải mê đọc suốt buổi sáng đến trưa quên cả nấu cơm, mẹ đi làm về thấy vậy đã cho một trận đòn nhớ đời. Có lẽ cũng nhờ thói quen đọc sách một thời đã đưa tôi đến với nghiệp báo chí và theo được nghề đến nay…

Ai cũng biết thói quen đọc sách là vô cùng hữu ích khi nó mang tới cho ta tri thức, kĩ năng trong công việc và cuộc sống. Thật tiếc là thói quen hữu ích này đang bị những công nghệ tiện dụng thời 4.0 lấn át, tạo ra những thói quen mới dù nó cũng có điểm tốt nhưng tác hại không ít. Ngày nay chiếc điện thoại thông minh đã chiếm một khoảng thời gian không nhỏ trong ngày của mỗi cá nhân. Thời gian bị “chiếm dụng” đó sẽ lấy đi thời giờ của công việc, học hành, nghiên cứu, đọc sách và cả thời gian người thân dành cho nhau. Đến quãng thời gian quý báu là bữa cơm gia đình, cơ hội để quan tâm, chia sẻ tình cảm giữa các thành viên cũng bị chiếc điện thoại, chiếc tivi “đánh cắp”. Buổi tối, trước khi đi ngủ là quãng thời gian tốt có thể đọc sách báo song việc lướt Facebook, chơi games, xem tivi, video Tiktok… vẫn là thứ hấp dẫn hơn dù nó ít mang lại giá trị về tri thức. Vô tình công nghệ tiện dụng ngày nay đang định hình cho đa số chúng ta những thói quen không lành mạnh, nhất là với trẻ em, người đang tuổi học hành cần tu tích tri thức, năng lực và kĩ năng cho cuộc sống tương lai.


Người trưởng thành có thể bằng lí trí xây dựng, định hướng được thói quen lành mạnh cho bản thân và từ bỏ thói quen xấu. Với trẻ em, ở độ tuổi càng nhỏ càng cần được xây dựng và định hướng những thói quen có lợi. Hiện không ít phụ huynh chiều chuộng con em sử dụng công nghệ đang tạo nên những thói quen xấu, nhất là các trò chơi trên chiếc điện thoại thông minh. Dành thời gian cho những trò tiêu khiển vô bổ sẽ khiến trẻ chểnh mảng học hành, thiếu tiếp xúc các trải nghiệm cuộc sống phong phú và nguy hại hơn, chứng nghiện games còn tác động đến sự phát triển bình thường của hệ thần kinh./.

Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày  20/02/2024

Thứ Tư, 31 tháng 1, 2024

Một quy định sẽ khó khả thi

 

Pháp luật cần dựa trên nền tảng khoa học và thực tiễn cuộc sống

Dự thảo Luật trật tự an toàn giao thông đường bộ đang được soạn thảo có nội dung cấm tuyệt đối nồng độ cồn trong máu với người điều khiển phương tiện giao thông.    

Điều này có nghĩa bất kì ai muốn sử dụng phương tiện giao thông thì tuyệt đối không được sử dụng rượu bia, dù chỉ một ngụm nhỏ loại rượu nhẹ như vang, sâm banh. Thực tiễn hiện nay với người trưởng thành, người có sức khỏe bình thường hầu hết đều sử dụng phương tiện giao thông cá nhân hằng ngày. Quy định như trên chẳng khác nào với đa số người, rượu bia là thứ bị cấm!


Rượu bia là một loại hàng hóa được phép kinh doanh và người trưởng thành được phép sử dụng. Rượu bia đã xuất hiện, cùng song hành với cuộc sống con người như một nét văn hóa ẩm thực từ hàng nghìn năm qua. Sử dụng một liều lượng nhất định, rượu bia còn có lợi cho sức khỏe con người. Rượu bia là thứ không thể thiếu trong các bữa tiệc từ tập thể cơ quan, đơn vị, doanh nghiệp đến đám hiếu hỉ hay tại gia đình những ngày tết cổ truyền. Ngay tại các buổi lễ thết đãi ngoại giao cấp Nhà nước, rượu nhẹ vẫn được sử dụng như một nét văn hóa kết nối tình hữu nghị. Tóm lại rượu bia không phải là thứ xấu xa, chỉ có con người lạm dụng khiến nó gây hệ quả và mang tiếng xấu mà thôi.

Khoa học đã xác định được rượu bia gây tác động xấu cho sức khỏe khi con người lạm dụng, uống nhiều khiến nồng độ cồn trong máu tăng cao và đến một mức độ nhất định gây mất kiểm soát hành vi. Pháp luật hiện hành quy định người có nồng độ cồn ở mức 3 (trên 0,4 mg/lít khí thở hoặc quá 80 mg/100 ml máu) sẽ bị xử lí hành chính khi tham gia điều khiển phương tiện giao thông. Nếu gây hậu quả nghiêm trọng có thể bị xử lí hình sự. 

Việc xử phạt nặng với hành vi vi phạm pháp luật giao thông liên quan đến rượu bia là rất cần thiết. Việc tăng cường kiểm tra xử lí lỗi này thời gian qua đã có tác động tốt tới ý thức mọi người. Nay ngồi tại bữa tiệc hiếu hỉ, chỉ cần người được mời rượu nói phải lái ô tô, xe máy sau bữa ăn là chẳng ai ép uống như trước đây.

Đưa vào điều khoản pháp luật chỉ cần có nồng độ cồn trong khí thở sẽ xử phạt là quá nghiêm khắc và chưa thực sự phù hợp với văn hóa, phong tục, tập quán của một bộ phận người dân Việt Nam.

Các cơ quan tham gia soạn thảo luật cần phối hợp với các ngành y tế, khoa học để đưa ra những quy chuẩn, hàm lượng, nồng độ cồn phù hợp nhất bảo đảm ở một mức độ tối thiểu cho phép con người sử dụng mà vẫn an toàn. Bên cạnh đó cũng cần tham khảo kinh nghiệm quốc tế về lĩnh vực này./.  

Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày  31/01/2024  

Thứ Năm, 25 tháng 1, 2024

Tăng trưởng xanh

 

 Không gian cho tăng trưởng xanh

 Cuối tháng 12/2023, tỉnh Bình Định đã hoàn tất việc chuyển toàn bộ hơn 43,4 tỉ đồng tiền bồi thường, hỗ trợ tài sản cho Bộ tư lệnh Binh đoàn 15 do thu hồi đất của khách sạn Bình Dương trả lại bờ biển cho cộng đồng (tại số 493 An Dương Vương phường Nguyễn Văn Cừ, TP Quy Nhơn).

Được biết, Bình Dương là khách sạn đầu tiên được UBND tỉnh Bình Định thực hiện bồi thường trong 3 khách sạn sát biển Quy Nhơn buộc phải di dời gồm Bình Dương, Hải Âu và Hoàng Yến. Đây là những khách sạn lớn, đang kinh doanh tốt, đóng góp lớn cho ngân sách địa phương. Việc di dời các khách sạn nhằm xây dựng công viên, trả lại không gian biển cộng đồng, tạo thông thoáng cho bờ vịnh Quy Nhơn. Đây là một tư duy và tầm nhìn đáng khen ngợi, phù hợp trong xu thế tăng trưởng xanh hiện nay. Tính toán về thiệt hại kinh tế trước mắt chắc chắn địa phương này phải bỏ ra một khoản ngân sách và quỹ đất không nhỏ để đánh đổi cho sự phát triển bền vững, lâu dài.

Cũng cùng mục tiêu sử dụng không gian cho phát triển kinh tế, từ 1/1/2024, TP Hồ Chí Minh chính thức thu phí sử dụng tạm lòng đường, vỉa hè. Chủ trương này được giải thích với mục tiêu giúp công tác quản lí trật tự lòng đường, vỉa hè quy củ, nền nếp hơn, đồng thời có được nguồn thu để duy tu, bảo trì hạ tầng... Việc làm này khả năng sẽ mang lại cho ngân sách thành phố một khoản thu không nhỏ bởi chỉ tính riêng quận 1 đã có khoảng 54 tuyến đường mà vỉa hè đủ điều kiện tổ chức dùng tạm một phần cho việc kinh doanh dịch vụ, buôn bán. Quan điểm phát triển của lãnh đạo địa phương này rõ ràng khác hẳn với câu chuyện trả lại mặt tiền biển cho cộng đồng của tỉnh Bình Định, bởi nó sẽ thu hẹp không gian công cộng đô thị vốn đã quá chật hẹp.


Vỉa hè tại TP HCM sẽ được bán?

Quản lí vỉa hè của TP Hồ Chí Minh và Hà Nội là câu chuyện dài kì nhiều năm qua chưa có giải pháp quản lí hữu hiệu, nhiều lần ra quân lập lại trật tự đều như “bắt cóc bỏ đĩa”. Lấn chiếm vỉa hè kinh doanh khiến bộ mặt đô thị luôn nhếch nhác và cản trở giao thông. Nay khi người kinh doanh đã bỏ tiền thuê vỉa hè thì khác chi họ đã sở hữu riêng, sao dễ đưa vào nền nếp, quy củ như mong đợi của nhà quản lí? Cách làm này như một sáng kiến chỉ phù hợp cho hiện trạng “không quản được thì bán”!

Mặt khác, về pháp lí thì lòng đường, hè phố thuộc tài sản kết cấu hạ tầng giao thông đường bộ. Hiện tại phương thức khai thác sử dụng tạm thời lòng đường, hè phố chưa được quy định tại Luật Quản lí, sử dụng tài sản công và Nghị định số 33/2019/NĐ-CP của Chính phủ quy định việc quản lí, sử dụng và khai thác tài sản kết cấu hạ tầng giao thông đường bộ.

Xây dựng đô thị xanh, văn minh rất cần những không gian thông thoáng cho cộng đồng. Tận dụng mọi không gian nhằm tăng thu ngân sách chắc chắn sẽ chỉ mang lại đôi chút lợi ích trước mắt, không phù hợp xu hướng tăng trưởng xanh hiện nay./. 

Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày  25/1/2024

Kiểm định một triết lí

 

Khi giấc mơ tan…

Vào ngày 27/2/2023, Liên đoàn bóng đá Việt Nam (VFF) đã chính thức công bố hợp đồng với HLV Troussier, một nhà cầm quân người Pháp. Ông sẽ dẫn dắt đội tuyển Việt Nam và U23 Việt Nam trong 3 năm. Trong buổi lễ, đại diện VFF đã giải thích lí do kí hợp đồng 3 năm, dài hơn so với các hợp đồng trước (1 hay 2 năm) để hướng tới mục tiêu dài là World Cup 2026.

HLV Troussier, người kế nhiệm HLV Park Hang Seo đã chọn triết lí với lối chơi kiểm soát bóng. Các đội tuyển Việt Nam dưới thời HLV Park Hang Seo có triết lí chơi bóng phòng ngự phản công. Lối chơi này đã mang lại thành quả suốt gần 5 năm, đưa bóng đá Việt Nam lên tầm cao khiến nhiều quốc gia châu Á khen ngợi.

Cho đến nay, chỉ còn hơn 1 tháng nữa là tròn 1 năm HLV Troussier dẫn dắt đội tuyển bóng đá Việt Nam, cũng có nghĩa chỉ còn 2 năm cho mục tiêu World Cup 2026. Vậy triết lí kiểm soát bóng sau một năm (không phải là ngắn) đã mang lại thành quả cụ thể thế nào, bởi muốn nói gì thì nói, kết quả trên thực địa mới là mục tiêu và sự kiểm chứng của mọi triết lí.


Đội tuyển Việt Nam bị loại sau trận thua Indonesia

Sau không ít trận giao đấu với cả các đội trong nước và nước ngoài cho đến tận trước ngày tham dự Asian Cup, triết lí của HLV người Pháp ngày càng gieo nghi ngờ cho cả chuyên gia và người hâm mộ vì chưa thấy hiệu quả. Tuy nhiên một số người ủng hộ ông vẫn khuyên cần kiên trì cho mục tiêu dài hạn của nền bóng đá Việt Nam. Với triết lí riêng, ông Troussier ít trọng dụng những ngôi sao từng mang lại thành công những năm qua của các đội tuyển Việt Nam. Không kế thừa di sản có lẽ là cách để HLV mới muốn chứng minh khả năng của mình.   

Trận ra quân Asian Cup gặp đội tuyển hàng đầu khu vực là Nhật Bản đã gieo niềm hi vong cho CĐV và những người ủng hộ HLV Troussier. Song ngay sau trận đấu bùng nổ đó cũng đã có chuyên gia nhận định rằng các tình huống cố định mang lại hai bàn thắng chưa phản ánh thực chất lối chơi vẫn bế tắc (chỉ kiểm soát bóng khu vực sân nhà do đội bạn nhường thế trận, không thể kiểm soát được phía sân đối phương). Và sang trận gặp đội Indonesia với lối chơi tấn công giàu sức mạnh và tốc độ, mục tiêu kiểm soát bóng của đội tuyển Việt Nam đã phá sản. Trong buổi họp báo sau trận thua Indonesia tối 19/1, HLV Troussier chia sẻ: “Đây là trận đấu có chất lượng cao và kết quả được định đoạt bởi một tình huống penalty, một sai sót nhỏ trong vòng cấm. Một chi tiết nhỏ đã ảnh hưởng đến toàn đội...”. Tuy nhiên nhiều nhận định của chuyên gia, đây là trận đấu chất lượng không tốt của tuyển Việt Nam và không nên đổ lỗi cho cầu thủ khi HLV đã tin dùng họ.

Có lẽ một năm đã đủ để kiểm định một triết lí và khả năng phù hợp của một HLV với đội tuyển bóng đá quốc gia. Nếu VFF vẫn muốn kiên trì chờ đợi điều gì đó thì giấc mơ tham dự vòng chung kết World Cup 2026 sẽ dừng lại ở giấc mơ. Khi giấc mơ tan, tỉnh dậy có thể nhận ra, bóng đá Việt Nam chỉ đứng thứ ba hay thứ tư trong khu vực Đông Nam Á mà thôi!/.

 Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày  24/01/2024

Thứ Năm, 18 tháng 1, 2024

Xe không biết vi phạm

 

Giam giữ vật vô tri

Theo quy định của pháp luật hiện hành (Luật Giao thông đường bộ và Luật Xử lí vi phạm hành chính) thì khi xảy ra tai nạn giao thông hoặc người điều khiển phương tiện giao thông vi phạm, cơ quan chức năng có thể tạm giữ phương tiện có thời hạn để xử lí và xử phạt.

Không nói tới việc giữ phương tiện phục vụ cho việc điều tra vụ tai nạn, các phương tiện do người điều khiển vi phạm phải xử lí trong một số trường hợp, nhất là vi phạm nồng độ cồn thì phương tiện cũng bị tạm giữ. Đây là một quy định xử lí có vẻ cứng nhắc đang gây ra những bất cập và hệ quả không đáng có cho cả cơ quan quản lí và người sở hữu phương tiện.


Xe vi phạm tạm giữ nằm chất đống hư hỏng tại một bãi của TP Hồ Chí Minh

Về phía quản lí, các địa phương hiện đang lúng túng hướng xử lí trước thực trạng rất nhiều kho bãi tạm giữ phương tiện (đặc biệt là xe máy) ngày một quá tải. Chỉ riêng tại TP Hồ Chí Minh hiện đã có 31.511 xe vi phạm bị tạm giữ, tịch thu, (34 ô tô, 1.252 xe ba bánh, 30.219 xe máy và 6 xe đạp). Trong các đợt cao điểm xử lí vi phạm giao thông gần đây, mỗi ngày lực lượng cảnh sát giao thông TP. Hồ Chí Minh tạm giữ gần 500 xe vi phạm. Tại Hà Nội chưa có con số thống kê chính xác song có lẽ số lượng cũng chẳng kém so với TP. Hồ Chí Minh. Nếu thống kê số lượng phương tiện tạm giữ của 63 tỉnh, thành phố sẽ là một con số rất lớn. Chưa nói thiệt hại về phương tiện bị hư hại, xuống cấp vì phơi mưa nắng, chỉ riêng chi phí mặt bằng và trông giữ cũng là con số không nhỏ. Còn với người sở hữu phương tiện, khi vi phạm thì các giấy tờ như bằng lái, đăng kí xe… đã bị thu giữ, họ đâu có thể tự ý lấy phương tiện để lưu thông? Nếu cố tình vi phạm thì dù không còn xe họ vẫn có thể mượn của người khác để sử dụng, do đó việc giam giữ xe đâu mấy tác dụng? Mặt khác với nhiều gia đình, chiếc xe còn là phương tiện mưu sinh dùng chung, khi chiếc xe bị giam giữ cũng có nghĩa mất đi phương tiện làm ăn.

Phương tiện giao thông là một vật vô tri, không bao giờ có chuyện chiếc xe vi phạm mà chỉ có con người sử dụng vi phạm pháp luật. Tạm giam phương tiện thực chất là giam giữ một vật vô tri và nó không có tác dụng ngăn ngừa vi phạm.

Đã đến lúc cơ quan quản lí cần nghiên cứu, tham mưu cấp thẩm quyền điều chỉnh quy định của pháp luật cho phù hợp với thực tiễn cuộc sống./.

 Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày  18/01/2024

Thứ Tư, 17 tháng 1, 2024

Văn minh và pháp lí thương mại

 

Sao trì hoãn văn minh thương mại?

Tôi nhớ mãi một câu chuyện từ những năm 80 thế kỉ trước. Trong chuyến đi công tác, trên đường về cơ quan, tiện tuyến đường đi qua gần nhà nên cậu lái xe mời tôi và một cán bộ khác ghé thăm gia đình. Tới chợ phố huyện cậu lái xe vào mua con gà để tiếp khách vì nhà không nuôi được. Giữa lúc khách và chủ đang rôm rả bữa cơm chiều thì thấy nhà hàng xóm nháo nhác ngoài cổng tìm con gà bị mất. Có người còn nói đổng như cố để người trong gia đình cậu lái xe nghe được: “Hình như ban nãy thấy có nhà nào   băm chặt gì đấy, hay là thịt gà?”. Dù biết rõ không có chuyện bắt trộm gà hàng xóm song cả chủ và khách bỗng chùng xuống, mất đi không khí vui vẻ. Dù ngay tình song nếu hàng xóm biết nhà này vừa thịt gà trong khi không nuôi được thì cũng chẳng có gì minh chứng cho sự trong sạch.


Hóa đơn mua hàng vẫn xa lạ với chợ truyền thống

Nay đã bước sang thế kỉ 21, thời đại khoa học công nghệ 4.0 nên mọi chuyện đều có thể minh bạch và kiểm chứng, nhất là trong lĩnh vực thương mại. Minh bạch thương mại thông qua tờ hóa đơn mang lại lợi ích cho nhiều phía từ Nhà nước đến doanh nghiệp và người tiêu dùng. Nhà nước kiểm soát được doanh thu và quản lí nghĩa vụ thuế của bên bán hàng; doanh nghiệp, cá nhân kinh doanh giám sát và quản lí tốt việc kinh doanh; người tiêu dùng được sử dụng hàng hóa có xuất xứ rõ ràng và sự bảo đảm về chất lượng. Ví như câu chuyện mua con gà kể trên nếu thời đó cũng có tờ hóa đơn mua hàng thì chẳng có chuyện gì đáng lo.

Dù đã bước vào thời mà công nghệ thông minh đã khá phổ biến song hiện nay văn minh thương mại của ta cũng vẫn như thời sơ khai, hầu hết hộ kinh doanh nhỏ lẻ, thậm chí cả một số doanh nghiệp vẫn chưa quan tâm nhiều tới chuyện xuất hóa đơn trong kinh doanh. Với người mua hàng thì cũng chưa có thói quen đòi hỏi hóa đơn bán hàng, dù đó là một quyền lợi, nhất là khi xảy ra tranh chấp thương mại.

Cách đây hơn 3 năm Chính phủ đã ban hành Nghị định 123/2020/NĐ-CP quy định về hóa đơn, chứng từ có hiệu lực từ ngày 1/7/2022 trong đó có điều khoản yêu cầu các cửa hàng kinh doanh xăng dầu phải xuất hóa đơn điện tử theo từng lần bán. Thực hiện Nghị định, đã có một số địa phương, doanh nghiệp nghiêm túc triển khai thực hiện, dù ban đầu phải bỏ ra một số chi phí cho thiết bị đầu cuối kết nối mạng, in xuất hóa đơn. Tuy nhiên còn khá nhiều doanh nghiệp đang viện lí do khó khăn, nhất là chi phí để trì hoãn thực hiện một chủ trương đúng đắn của Nhà nước.

Thời gian qua đã xảy ra nhiều vụ tiêu cực tại các doanh nghiệp kinh doanh xăng dầu trong đó nổi lên vấn đề gian lận, trốn lậu thuế bị phát hiện và xử lí.

Nguồn lợi thu được từ chuyện không minh bạch doanh thu, gian lận nghĩa vụ thuế chắc chắn không phải nhỏ nên lí do về chi phí thực hiện xuất hóa đơn điện tử phải chăng chỉ là… lí do?/.

 Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày  17/01/2024

Thứ Tư, 10 tháng 1, 2024

Vấn nạn cổng trường

 

Cần xóa nạn bán hàng rong cổng trường

Là một phụ huynh đưa đón con cháu đi học nhiều năm tại Hà Nội tôi luôn phải có những “đối sách” để ngăn sự thèm muốn của con cháu trước những món quà được bày bán tại cổng trường học. Khi trẻ còn ở tuổi mầm non thì dọa “thứ đó ăn vào đau bụng đấy”, hoặc “hết tiền, không có tiền mua đâu”; lớn hơn một chút, khi chúng đã có chút nhận thức thì bảo “thứ đó rất bẩn do bụi đường bay vào”,v.v. Dù vậy trước cảnh những đứa trẻ khác vẫn được bố mẹ cưng chiều mua cho, chúng luôn tỏ ra thèm thuồng, tiếc nuối.

Tại nhiều cổng trường mầm non, trường tiểu học ở Hà Nội hàng bán rong vẫn được bày bán công khai với các loại đa dạng như bim bim, kem, nước ngọt, trà sữa, chả xiên, xúc xích… đủ màu sắc bắt mắt. Hàng hóa phơi giữa không khí bụi bặm không đượ

c che đậy tiềm ẩn nguy cơ cao về mất vệ sinh an toàn thực phẩm. Lo ngại nhất là các mặt hàng này dù dành co các em nhỏ nhưng đều không có nguồn gốc, xuất xứ, chủ yếu từ sự gia công chế biến của người bán, một số nhập từ nước ngoài. Những loại thực phẩm này luôn thu hút đối với học sinh bởi chúng có giá thành rẻ, hương vị, hình thức hấp dẫn.

 


Việc sử dụng thực phẩm không rõ nguồn gốc, xuất xứ trong thời gian dài, tích lũy dần trong cơ thể sẽ gây nhiều bệnh như tim mạch, béo phì, dạ dày, ngộ độc cấp tính hoặc mãn tính. Mặt khác, việc này có thể dẫn tới tình trạng mất cân bằng về dinh dưỡng nếu trẻ ăn thường xuyên các món chiên xào, chứa nhiều muối, đường, chất béo. Ngoài ra, người bán hàng rong trước cổng trường thường không có kiến thức về an toàn thực phẩm, không nắm bắt được các quy định về nhãn mác thực phẩm, quy định về điều kiện kinh doanh… Ngoài sự nguy hại về an toàn thực phẩm thì nay còn một mối nguy hiểm khôn lường nếu các đối tượng xấu trà trộn chất gây nghiện vào đồ ăn vặt bán rong!

Từ năm 2007 Chính phủ đã có Nghị định số 39/2007/ NĐ-CP; năm 2009 UBND thành phố Hà Nội cũng ban hành Quyết định số 46/2009/QĐ-UBND về quản lí hoạt động bán hàng rong trong đó có điều khoản nêu rõ việc cấm bán hàng tại khu vực trường học. Tuy nhiên hàng chục năm qua những quy định của pháp luật như không tồn tại với những người kinh doanh hàng rong cổng trường và chính quyền sở tại cũng có vẻ “quên” sự tồn tại của những văn bản đã được ban hành.

Đã đến lúc các cơ quan quản lí, nhất là tại cấp phường, xã cần nhận thức rõ những hiểm họa từ việc kinh doanh hàng rong tại cổng trường, quyết liệt vào cuộc xóa bỏ hẳn tập quán kinh doanh này, trả lại môi trường lành mạnh, an toàn cho trẻ em./.

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày  10/01/2024

Thứ Sáu, 5 tháng 1, 2024

Cúng giỗ cần thiết thực

 

Không giỗ… người sống!

Ngày giỗ còn gọi là húy nhật hay kị nhật, tổ chức vào ngày mất của một người tính theo âm lịch. Đây là dịp để hằng năm con cháu và người thân tổ chức cúng cơm tưởng nhớ đến người đã khuất.

Cúng giỗ là một truyền thống văn hóa đẹp của người Việt, không có ở nhiều nước khác, thể hiện đạo lí uống nước nhớ nguồn, tấm lòng kính trọng, nhớ ơn của người đang sống với người đã khuất.


Tuy nhiên thời nay “phú quý sinh lễ nghĩa”, việc cúng giỗ đôi khi không còn đúng với nét đẹp truyền thống. Tại một số địa phương vẫn còn tập tục giỗ lớn, giỗ nhỏ đều mời hết họ hàng gần xa, thậm chí cả khách có các mối quan hệ khác (không phải họ hàng). Khách được mời dự cỗ giỗ đều phúng lễ phong bì chẳng khác nào góp tiền ăn cỗ. Vì thế không ít người dù ứng xử với ông bà cha mẹ khi còn sống chưa tròn đạo hiếu, thậm chí bất hiếu song khi người thân mất đi lại luôn tổ chức giỗ chạp linh đình, mâm cao cỗ đầy và mời hết cả thân sơ, xa gần nhằm trục lợi hoặc quảng bá lòng hiếu thảo.  

Do hiện nay hầu hết người lao động, lớp trẻ đều vào làm công nhân trong các khu công nghiệp không dễ được nghỉ ngày làm việc nên tại quê tôi hình thành lệ ngày Chủ nhật, thứ bảy trở thành những ngày làm đám giỗ. Nếu ngày kị nhật rơi vào ngày làm việc thì Chủ nhật trước đó sẽ làm giỗ để con cháu, họ hàng có mặt đông đủ. Nhiều người nói vui việc giỗ chạp nay chủ yếu là giỗ… người sống bởi người mất chắc gì biết là con cháu cúng lệch ngày!  

Cách đây từ hơn chục năm tại quê tôi các dòng họ đã đề ra quy ước là các ngày giỗ sơ không được đi lễ và nhận nhận phong bì tiền. Chính vì vậy việc làm cỗ to, mời rộng trong ngày giỗ thường hằng năm đã dần được hạn chế về quy mô.

Người quá cố, nhất là đã đi xa hàng mấy chục năm thì việc giỗ chạp chỉ có ý nghĩa với con cháu trong gia đình, họ hàng thật gần gũi vì đó là dịp để nhắc nhớ con cháu tri ân, không quên tổ tiên. Muốn đạt được mục đích như vậy thì ngoài cỗ bàn đầy đặn cũng cần có việc người lớn, người cao tuổi dành thời gian kể những câu chuyện hay, nhất là về thành tựu, công lao mà đấng sinh thành đã đạt được khi còn sống để cháu con biết, từ đó thêm tự hào và noi gương.

Ngày giỗ mà chỉ chú tâm cỗ bàn thịnh soạn rồi thi nhau nhậu nhẹt say xỉn thì chẳng còn ý nghĩa gì thiết thực ngoài sự lãng phí tiền bạc và thời gian./.  

  Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày  04/01/2024

Chủ Nhật, 31 tháng 12, 2023

Tăng phí chỉ đạt mục tiêu tăng thu

 

Mục tiêu kiểm soát hay tăng thu?

Bộ Tài chính đang dự thảo tờ trình Nghị định về thu phí bảo vệ môi trường đối với khí thải và cho biết, một loạt tỉnh đề nghị thu phí đối với ô tô và xe máy. Tuy nhiên Bộ Tài chính nêu quan điểm chưa đồng tình việc thu loại phí này trong điều kiện hiện nay. Vậy lí do thực sự là gì để các tỉnh sốt sắng đề xuất thu loại phí này, có thực sự xuất phát từ thực trạng ô nhiễm khí thải của phương tiện xe máy, ô tô với từng địa phương?

Cứ giả sử nhiều địa phương đang rất sốt sắng vấn đề môi trường liên quan đến phương tiện giao thông. Như vậy thì cách nhanh nhất, trực tiếp nhất giúp giảm thiểu ô nhiễm phải là kiểm soát khí thải của các phương tiện ô tô, xe máy. Để giúp giảm ô nhiễm thì trước tiên cần tổ chức tốt việc đo kiểm khí thải phương tiện, trên cơ sở đó dừng hoạt động với các phương tiện giao thông không đảm bảo tiêu chuẩn, gây ô nhiễm; cùng với đó là có giải pháp hỗ trợ người dân trong duy tu, bảo dưỡng phương tiện để đạt tiêu chuẩn khí thải. Mọi người đều biết, với phương tiện dù cũ nhưng được bảo dưỡng, duy tu đúng thì vẫn có thể đạt chuẩn khí thải theo quy định.


Dù tăng thu phí thì vẫn rất khó hạn chế phương tiện

Lại nói về phương án nếu được thu phí khí thải thì liệu có giúp giảm thiểu nhanh chóng ô nhiễm môi trường hay không? Dù có thu phí thì tin rằng đa số người dân, doanh nghiệp đang sở hữu phương tiện phục vụ nhu cầu đi lại hằng ngày hoặc dùng làm phương tiện mưu sinh sẽ không vì mất thêm chi phí khí thải mà không dùng phương tiện nữa, có chăng một tỉ lệ ít ỏi nào đó sẽ hạn chế sử dụng mà thôi. Và như vậy hiệu quả hạn chế ô nhiễm khí thải ô tô, xe máy rất khó có thể giảm xuống. Điều mang lại hiểu quả nhanh và dễ nhận ra nhất, đó là nguồn thu về ngân sách địa phương từ việc phí khí thải với ô tô, xe máy.

Hiện nay phí môi trường đã được thu ngay khi người dân mua xăng dầu với mức không thấp, dù đã được Quốc hội cho phép hạ bớt. Thu phí bảo vệ môi trường qua xăng dầu là trực tiếp, đúng đắn nhất và bình đẳng khi sử dụng cho giao thông hay sản xuất kinh doanh. Mặt khác nếu thu phí khí thải ô tô, xe máy tức là thêm một lần thu phí môi trường với xăng dầu, là phí chồng phí, trái với nguyên tắc thu thuế, phí mà Quốc hội đã đề ra.

Có lẽ nhận ra điều này nên dù nhiều địa phương đề xuất thu phí khí thải ô tô, xe máy song Bộ Tài chính đã không đồng tình. Đây là quan điểm đúng đắn, phù hợp trong tình hình hiện nay, dù Bộ Tài chính là cơ quan quản lí luôn muốn có thêm nguồn thu cho ngân sách Nhà nước./.

Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày 30/12/2023

Thứ Bảy, 30 tháng 12, 2023

Cần thay đổi chính sách quản lí vàng

 

 Bất thường chuyện “quản” vàng

Cách đây 11 năm Chính phủ ban hành Nghị định số 24/2012/NĐ-CP về quản lí hoạt động kinh doanh vàng. Điểm nhấn trong Nghị định là việc dừng nhập khẩu vàng với các doanh nghiệp, Nhà nước độc quyền nhập và kinh doanh bằng thương hiệu vàng miếng SJC.

Nhiều năm qua cơ bản không còn những cơn sốt giá vàng, dù thị trường này có lúc tăng giảm song không còn trào lưu đua nhau mua bán vàng. Có thể thấy Nghị định 24 đã hoàn thành sứ mệnh, loại bỏ một thị trường bất ổn đầy may rủi với cá nhân đầu tư theo phong trào.


Tuy nhiên việc “khóa van” lưu thông vàng với thị trường thế giới ngày càng bộc lộ những bất cập cả về giá cả và kinh doanh. Giá vàng trong nước đã không vận hành theo giá quốc tế và luôn neo ở mức chênh lệch quá cao, nhất là thương hiệu SJC (thường cao hơn đến 7-8 triệu đồng mỗi lượng, có lúc lên đến trên 20 triệu đồng/lượng). Mấy ngày qua giá vàng SJC đã lên hơn 77 triệu động/lượng. Sự chênh lệch lớn này có sức hút mạnh mẽ với động cơ kinh doanh vàng qua đường nhập lậu. Thời gian qua đã phát hiện không ít vụ buôn lậu vàng có giá trị rất lớn. Ví dụ năm 2022 Cơ quan cảnh sát điều tra của Bộ Công an đã phát hiện đường dây buôn lậu vàng từ Lào về Việt Nam tại Quảng Trị với trên 3 tấn vàng, tổng trị giá khoảng 5.000 tỉ đồng.

Liệu đã có bao nhiêu tấn vàng lậu từng “chui” được vào thị trường nội địa hàng chục năm qua? Thị trường, địa chỉ tiêu thụ vàng lậu ở đâu? Liệu hàng tấn vàng chui có thể biến hóa thành thương hiệu uy tín và lưu thông? Chỉ một vụ buôn lậu trên đã làm thiệt hại hơn 1,6 nghìn tỉ tiền thuế song có thể vẫn rất nhỏ so với nhiều nghìn tỉ rơi vào túi gian thương từ độ chênh hàng chục triệu đồng trên mỗi cây vàng.

Cùng với những bất ổn trên là chuyện lạ về kết quả kinh doanh của doanh nghiệp được giao độc quyền vàng miếng SJC. Cứ ngỡ độc quyền thương hiệu sẽ giúp doanh nghiệp này hưởng lợi thế kinh doanh và sẽ lãi khủng. Tuy nhiên, tưởng vậy mà không phải vậy. Trong năm 2022, theo báo cáo kiểm toán, doanh nghiệp SJC ghi nhận tổng doanh thu là 27.154 tỉ đồng nhưng chỉ đạt lợi nhuận vỏn vẹn gần 48,6 tỉ đồng. Trong khi đó, Công ty Cổ phần vàng bạc đá quý Phú Nhuận (PNJ) có tổng doanh thu hơn 32.211 tỉ đồng đã đạt lợi nhuận sau thuế cùng năm đó là 1.811 tỉ đồng. Hiện SJC chưa có báo cáo 6 và 9 tháng năm 2023, trong khi PNJ báo lợi nhuận sau thuế trong 9 tháng năm 2023 là gần 1.340 tỉ đồng trên doanh thu 23.617 tỉ đồng. Các năm 2020 và 2021 khi so sánh giữa hai doanh nghiệp trên cũng đều có chênh lệch khá xa, có thể ví như gã khổng lồ đứng cạnh chú bé tí hon, mà phần “bé tí” luôn là doanh nghiệp SJC!

Tại các kì họp Quốc hội đã qua, một số đại biểu từng nêu ý kiến về việc xem xét bãi bỏ hoặc sửa đổi Nghị định số 24/2012/NĐ-CP vì xảy ra những bất cập không nhỏ.

Chính sách quản lí cần linh hoạt để theo kịp thực tiễn cuộc sống. Một chính sách “bất biến” cả thập kỉ trong một thị trường đầy biến động có thể coi là một sự bất thường. Vậy ai hưởng lợi, ai thiệt hại với hiện tượng giá vàng dẫn đầu thế giới hiện nay?

Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày 29/12/2023

Thứ Ba, 26 tháng 12, 2023

Bó tay với "đinh tặc"?

 

“Đinh tặc” có phải “bệnh nan y”?

Gần đây báo chí nêu gương về việc một nhóm thiện nguyện tại TP Hồ Chí Minh có sáng kiến chế tạo ra chiếc máy hút đinh trên quốc lộ mang lại hiệu quả cao, chỉ vài tiếng đã hút được hàng cân đinh (loại được “chế thức” rải ra đường để bẫy phương tiện giao thông, nhất là xe máy).

Trước đó báo chí từng nêu gương một số cá nhân tại các tỉnh Đồng Nai, Bình Dương đã tự chế tạo máy hút đinh và hằng ngày tự đi hút đinh trên đường giúp mọi người không bị rơi vào tay “đinh tặc” với dịch vụ chặt chém vô lương tâm. 


Một trong những sáng kiến máy hút đinh tại TP Hồ Chí Minh

Cách đây cũng khá lâu, chuyện đinh tặc từng xảy ra tại Hà Nội và một vài tỉnh phía Bắc. Sau khi một số vụ việc rải đinh xảy ra, báo chí phản ánh, các lực lượng chức năng đã sử dụng biện pháp nghiệp vụ và bắt quả tang các nghi phạm, xử lí kiên quyết, mạnh tay. Chính vì vậy, những năm gần đây hầu như không còn tái hiễn nạn “đinh tặc” tại nhiều địa phương phía Bắc. Điều đó chứng tỏ nạn “đinh tặc” không phải là vấn đề quá nan giải khiến cơ quan quản lí an ninh trật tự phải bó tay.

Liệu những kinh nghiệm triệt “đinh tặc” của các đơn vị chức năng phía Bắc có áp dụng được ở những địa phương khác, nhất là tại một vài tỉnh thành phía Nam?

Những năm qua các vụ cướp giật, nhất là cướp tiệm vàng, ngân hàng đều được lực lượng chức năng tìm ra, bắt được thủ phạm trong thời gian ngắn chứng tỏ trình độ nghiệp vụ hiện khá tốt khiến tội phạm dạng này chùn tay.

Những sáng kiến, những tấm gương thiện nguyện vì cộng đồng khắc phục hệ quả nạn “đinh tặc” là đáng trân trọng và cần biểu dương. Tuy nhiên việc tạo ra những chiếc đinh và rải bẫy là quá dễ dàng, rẻ mạt so với lợi nhuận thu được khiến tội phạm phát triển. Điều đó khiến những việc làm tốt như trên chẳng khác nào công dã tràng xe cát Biển Đông!

Ai là kẻ rải những chiếc đinh trên đường? Theo một logic thông thường thì mọi người đều biết chắc chắn đó là một trong những chủ quán dịch vụ sửa chữa xe máy. Nghi phạm hoặc kẻ “hưởng lợi” từ hoạn nạn của người khác có thể khoanh vùng. Bằng biện pháp nghiệp vụ chuyên ngành có lẽ không khó để tìm ra thủ phạm “đinh tặc”, vấn đề là lực lượng chức năng đã quan tâm và quyết tâm chống tội phạm đến cùng hay chưa. Bên cạnh đó chính quyền địa phương nơi thường xảy ra vấn nạn này cũng cần tích cực tuyên truyền vận động các cơ sở dịch vụ sửa chữa xe máy chấp hành nghiêm pháp luật, xây dựng uy tín bằng chất lượng và đạo đức kinh doanh.

Dẹp nạn “đinh tặc” cần phối hợp các lực lượng, đồng bộ các giải pháp để triệt từ gốc chứ không thể mãi trông vào những hành động nghĩa hiệp bất đắc dĩ./.

 Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày 26/12/2023

Thứ Tư, 20 tháng 12, 2023

Bất ổn trường học

 

Băn khoăn phía sau cổng trường

Ở mọi quốc gia, ngôi trường là nơi ươm mầm cho tương lai. Trong quốc sách hàng đầu thì ngôi trường, học sinh và người thầy là những thành tố quyết định và quan trọng nhất. Phía sau cổng trường, những mầm ươm tương lai đang ngày ngày được chăm bẵm, vun trồng để mang về những cây đời xanh tương về nhân cách, tri thức. Như vậy, nơi đây phải là một môi trường lí tưởng nhất, nơi hội tụ những nhân cách, trí tuệ và tình yêu thương con người.

Tuy nhiên, gần đây liên tục phát lộ những chuyện không vui phía sau cổng trường khiến cả xã hội băn khoăn, đó là các vụ bạo hành. Điều đáng nói, những vụ việc buồn chỉ được biết khi nó được học sinh tung lên mạng xã hội. Đơn cử một vài vụ việc:

Ngày 29/9 xuất hiện clip phát tán hình ảnh một học sinh Trường THPT Đa Phúc, huyện Sóc Sơn, TP Hà Nội quỳ khóc trước cửa lớp, sau đó được cô giáo chủ nhiệm túm áo lôi vào lớp.

Ngày 30/10, lan truyền đoạn video khoảng 15 giây quay lại cảnh một nam sinh vừa chửi thề vừa tát và đấm tới tấp vào mặt nam sinh khác trong lớp học. Đó là sự việc xảy ra tại phòng học của Trường THCS Đống Đa (quận Bình Thạnh, TP Hồ Chí Minh).


Nhóm HS Trường THCS Văn Phú khóa cửa, chửi bới và ném dép vào người cô giáo.

Còn tại Trường THCS Văn Phú, huyện Sơn Dương, tỉnh Tuyên Quang thì xảy ra việc nhiều học sinh trong một lớp có hành vi rất vô lễ với giáo viên. Sau tiết dạy âm nhạc, cô giáo đã bị nhóm học sinh lớp 7 liên tục chửi bậy, ném giấy rác vào người rồi chốt cửa lớp, không cho ra ngoài. Việc này cũng chỉ được biết khi xuất hiện đoạn video phát tán ngày 29/11, v.v.

Từ những sự việc như trên, dư luận không khỏi đặt sự nghi vấn, liệu còn bao nhiêu vụ tương tự tại nhà trường chưa bị phát lộ? Môi trường giáo dục liệu đang có những vấn đề gì?

Theo quy định tại Điều 226 Bộ luật Hình sự về tội “đưa hoặc sử dụng trái phép thông tin trên mạng máy tính, mạng viễn thông, mạng Internet” thì người thực hiện hành vi phát tán những thông tin trái với quy định của pháp luật sẽ bị xử phạt. Hành vi phát tán clip bạo lực học đường được coi có thể gây ảnh hưởng xấu đến dư luận xã hội, trái với thuần phong, mĩ tục, về nguyên tắc có thể truy cứu trách nhiệm hình sự đối với học sinh đã đưa video clip lên mạng. Song, ở khía cạnh khác, nếu những thông tin đó không được công khai rồi cơ quan chức năng liên quan vào cuộc xử lí thì hệ quả sẽ thế nào?

Dư luận đang có những ý kiến trái chiều về việc nên hay không nên xử lí nặng với học sinh phát tán clip lên mạng, tựa ý kiến tranh luận lâu nay về hành vi tố cáo nặc danh nhưng là tố cáo đúng.

Dân chủ, công khai, minh bạch là nền tảng quản lí xã hội hiệu quả nhất trong thời đại bùng nổ thông tin. Pháp luật đang đòi hỏi có định chế, phương thức hiệu quả để tiếp nhận, xác minh và bảo vệ người cung cấp thông tin, kể cả khi họ dấu tên, nếu đó là thông tin có cơ sở. Trong nhà trường cũng vậy, cần có kênh phù hợp, khả dĩ để các em không e ngại hoặc lo sợ khi tố giác những chuyện tiêu cực phía sau cổng trường./.

 Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày 20/12/2023

Thứ Hai, 11 tháng 12, 2023

Cán bộ rất giàu

 

Chuyện cán bộ chơi golf

Môn thể thao golf được du nhập vào Việt Nam và phát triển nhanh cùng sự tăng tốc của nền kinh tế. Tuy nhiên với chi phí cao nên rất ít người có điều kiện để tham gia môn thể thao này. Khách chơi chủ yếu là chủ doanh nghiệp, khách du lịch nước ngoài…

Không riêng ở ta, với nhiều nước trên thế giới, golf được coi là môn thể thao “quý tộc” bởi mức chi phí quá cao. Phí chơi gôn được chia làm 3 loại: Với hội viên mức phí dao động khoảng 15-27 đôla cho mỗi lần chơi. Khách mời của hội viên khoảng 60-80 đôla. Phí cho khách vãng lai trên dưới 100 đôla. Để sở hữu một chiếc thẻ hội viên, người chơi golf phải trả chừng 30.000 USD - 130.000 USD tùy sân (khoảng 1,5 đến 3,15 tỉ đồng). Mỗi năm, phí thường niên dao động khoảng trên dưới 1.000 USD - 2.000 USD. Bộ đồ nghề cho mỗi tay chơi gồm một bộ gậy, túi, găng tay, giày. Trong đó, đắt nhất là bộ gậy, gồm đủ các loại từ gậy gỗ, sắt và loại chuyên biệt với giá dao động quanh mức 1.700 - 2.000 USD và cao hơn. Hội viên được miễn lệ phí sân khi chơi nhưng phải trả tiền “boa” cho người phục vụ khoảng 10-15 đôla. Để trở thành một tay golf chơi được phải tập luyện hàng năm trời, chi phí ban đầu cho thầy dạy cũng lên tới 50 đôla cho mỗi buổi tập/1 giờ…

Như vậy, để có điều kiện chơi golf phải là người có thu nhập cao, thậm chí rất cao.


Golf được coi là môn thể thao cho người giàu

Những ngày gần đây dư luận đang quan tâm đến chuyện một lãnh đạo Sở Nông nghiệp & Phát triển Nông thôn tỉnh Bắc Ninh trong một tuần làm việc “bận” tới 3 ngày đi… chơi golf!

Chuyện đúng sai của việc cán bộ chơi golf trong giờ hành chính rồi sẽ được làm sáng tỏ và mong lãnh đạo tỉnh này xử lí nghiêm nếu có vi phạm. Tuy nhiên điều đáng nói lại ở khía cạnh khác, đằng sau của câu chuyện cán bộ chơi golf. Với mức lương của một giám đốc Sở hiện chưa đến 20 triệu/tháng, trừ chi phí sinh hoạt tối thiểu cũng khó có thể đủ để tham gia môn thể thao quý tộc này. Vậy thì số chi phí không nhỏ chơi golf hằng tuần đó sẽ lấy từ đâu?

Nhiều người biết sân golf ở Việt Nam ta cũng là nơi không ít chủ doanh nghiệp lấy làm địa chỉ “tiếp khách” là công chức có quyền lực ở địa phương. Chủ doanh nghiệp không phải ai cũng thư thả, nhiều thời gian cho việc du hí, song sân golf lại là nơi thuận lợi để kết nối quan hệ, nơi có thể mang lại lợi thế và lợi ích cho chuyện làm ăn. Việc doanh nghiệp mời một cán bộ nào đó chơi golf, thậm chí bao trọn gói để họ trở thành hội viên sân golf sẽ tốn không ít tiền bạc, nhưng cũng rất khó để tìm ra dấu hiệu cụ thể của hành vi đưa và nhận hối lộ. Dân gian có câu “thóc đâu mà đãi gà rừng”, một đồng tiền của doanh nghiệp bỏ ra phải mang lại rất nhiều hơn thế thì họ mới “đầu tư”.

Khi một cán bộ công khai lối sống quá cao so với khả năng thu nhập của mình sẽ để lại cho cấp dưới, người dân nhiều câu hỏi, tâm tư, dù ít ai dám hỏi. Song niềm tin vào lãnh đạo cũng xói mòn và mất dần từ những “tấm gương” như thế./.

Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày 09/12/2023

Thứ Hai, 4 tháng 12, 2023

Cần có chính sách phát triển xe điện

 

Hậu cần cho xe điện

Với xu hướng chuyển đổi xanh, giảm phát thải khí nhà kính, việc sử dụng phương tiện giao thông sử dụng điện đang “bứt tốc”, từng bước thay thế xe nhiên liệu hóa thạch tại nước ta.

Hạ tầng giao thông ngoài hệ thống đường sá còn một thiết chế dịch vụ hậu cần không thể thiếu đó là các trạm bán xăng dầu. Hệ thống trạm xăng dầu hiện nay ngày càng được phủ rộng, trên các tuyến quốc lộ chỉ mươi cây số đã có một điểm, nhiều nơi chỉ cách vài cây số đã có mấy trạm cạnh tranh nhau. Tuy nhiên, nếu ai đã có ô tô điện khi đi trên đường thì không dễ để tìm thấy một trạm sạc điện - loại “nhiên liệu” của phương tiện này.

Là một doanh nghiệp sản xuất xe điện lớn nhất tại Việt Nam, hiện mới chỉ có hãng VinFast là đã đầu tư xây dựng hệ thống trạm sạc điện sử dụng riêng. Dù đã bắt đầu phủ sóng trạm sạc cho xe điện ở nhiều tỉnh, thành phố song hãng này đang quy định chỉ có khách hàng sử dụng xe VinFast mới được phép sạc tại trạm sạc VinFast, đồng nghĩa xe điện thương hiệu khác chưa được dùng trụ sạc của hãng. Điều này cũng dễ hiểu bởi doanh nghiệp đã bỏ ra một khoản chi phí lớn cung ứng dịch vụ cho phát triển hàng hóa của mình trên một thị trường cạnh tranh.


                           Một trạm sạc của 
VinFast 

Với xu thế phát triển phương tiện giao thông xanh hóa hiện nay, có thể một thời gian không lâu xe ô tô, xe máy điện sẽ trở thành loại phương tiện phổ biến. Đây cũng là một xu thế tích cực hỗ trợ cho mục tiêu giải pháp giảm phát thải ròng bằng 0 vào năm 2050 mà Thủ tướng đã cam kết trong khuôn khổ Tuần lễ Cấp cao Đại hội đồng Liên Hợp Quốc khóa 78. Tuy nhiên để tiến trình này tăng trưởng tốt trước hết cần có một hạ tầng cung ứng dịch vụ tiện lợi là hệ thống trạm sạc điện.

Được biết, với chế độ sạc tiêu chuẩn thì thời gian sạc xe ô tô điện khoảng từ 8 tiếng - 12 tiếng cho 1 lần sạc đầy. Nếu ứng dụng chế độ sạc nhanh thì thời gian đầy pin cũng mất khoảng 1 tiếng. Rất khó để có thể thuyết phục tất cả các hãng sản xuất xe điện đều đầu tư xây dựng trạm sạc riêng bởi chi phí về trang thiết bị, đất đai là không nhỏ. Và khi không có hệ thống hậu cần tiện lợi thì khó kích thich được người dân sử dụng xe điện. Để giải bài toán cho loại hạ tầng cung ứng dịch vụ này rất cần đến sự điều tiết của Nhà nước bằng những cơ chế chính sách ưu đãi. Ví như chính sách giá mua bán điện tái tạo hấp dẫn của Chính phủ đã từng tạo ra sự bùng nổ phát triển hệ thống năng lượng gió, mặt trời tại nhiều tỉnh miền Trung, Tây Nguyên… Và khi có chính sách tốt cũng sẽ khuyến khích được cả các doanh nghiệp đã xây dựng hạ tầng loại này đưa vào kinh doanh chia sẻ.

Tin rằng, nếu có chính sách phù hợp thì sẽ không thiếu nguồn đầu tư vào loại hạ tầng dịch vụ là trạm sạc xe điện./.

 Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày 02/12/2023

Thứ Hai, 27 tháng 11, 2023

Chính sách không bảo vệ lợi ích nhóm nhỏ

 

Chung riêng trong một lợi ích

Quy định thu hồi đất phục vụ phát triển kinh tế-xã hội, lợi ích quốc gia, công cộng trong bộ Luật Đất đai hiện hành đang có nhiều ý kiến trái chiều. Cụ từ phát triển kinh tế-xã hội bao hàm quá rộng khiến nhiều công trình, dự án được hưởng lợi, gây thiệt thòi cho người sở hữu đất, trong khi đó chỉ là những công trình dự án kinh doanh, thương mại.

Nhằm khắc phục những bất cập của Luật Đất đai 2013, Dự thảo Luật Đất đai mới đang trình Quốc hội tại kì họp này đã cụ thể hóa việc thu hồi đất phục vụ phát triển kinh tế-xã hội, lợi ích quốc gia, công cộng với 30 trường hợp (Điều 79). Tuy nhiên có một số đại biểu Quốc hội cho rằng phát triển du lịch, dịch vụ cũng là phát triển kinh tế vì lợi ích quốc gia, vì thế đề nghị đưa đất phát triển khu du lịch vào trong “trường hợp” phải thu hồi đất.

Thử tìm hiểu cụm từ du lịch hoặc cụ thể hơn là khu du lịch trong luật pháp: Theo khoản 6 Điều 3 Luật Du lịch 2017, khu du lịch là khu vực có ưu thế về tài nguyên du lịch, được quy hoạch, đầu tư phát triển nhằm đáp ứng nhu cầu đa dạng của khách du lịch.  

Để được công nhận một khu du lịch cấp tỉnh thì khu du lịch đó cần phải đáp ứng các điều kiện: Có tài nguyên du lịch với ưu thế về cảnh quan thiên nhiên hoặc giá trị văn hóa, có ranh giới xác định; Có kết cấu hạ tầng, cơ sở vật chất kĩ thuật, dịch vụ đáp ứng nhu cầu lưu trú, ăn uống và các nhu cầu khác của khách du lịch; Có kết nối với hệ thống hạ tầng giao thông, viễn thông quốc gia; Đáp ứng điều kiện về an ninh, trật tự, an toàn xã hội, bảo vệ môi trường...


Một quần thể khách sạn tại khu du lịch Phú Quốc

Như vậy du lịch và khu du lịch là khái niệm bao hàm rất rộng chứ không phải là “trường hợp” cụ thể, chẳng hạn điều kiện “có dịch vụ đáp ứng nhu cầu lưu trú, ăn uống và các nhu cầu khác của khách du lịch”. Để đáp ứng nhu cầu lưu trú thì cần hệ thống khách sạn, nhà nghỉ; để đáp ứng nhu cầu ăn uống thì cần có nhà hàng, quán ăn v.v. Và theo đó việc xây dựng khách sạn, nhà nghỉ, nhà hàng kinh doanh du lịch cũng cần được Nhà nước thu hồi đất. Như thế liệu có bình đẳng với các dự án khách sạn, nhà hàng ngoài khu du lịch trong khi họ vẫn đang phục vụ du lịch?

Ai nghiên cứu lí luận môn triết học biện chứng mà không từng mung lung, khó hiểu trước khái niệm cái chung và cái riêng: Giữa cái riêng và cái chung luôn có mối quan hệ gắn bó chặt chẽ với nhau. Cái chung tồn tại bên trong cái riêng, thông qua cái riêng để thể hiện sự tồn tại của mình; còn cái riêng tồn tại trong mối liên hệ dẫn đến cái chung.

Theo các ý kiến đề xuất của một số đại biểu như nêu trên thì bất kể ngành nghề, lĩnh vực nào trong nền kinh tế cũng có thể minh chứng được là cần đưa vào danh mục Nhà nước thu hồi đất.

Nền kinh tế thị trường rất cần bàn tay vô hình là thị trường để điều tiết những lợi ích mang tính thị trường. Nhà nước càng can thiệp sâu thì đương nhiên tính thị trường càng giảm đi, tạo nên những bất bình đẳng, méo mó trên thị trường./. 

 Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày 25/11/2023