Thứ Năm, 1 tháng 2, 2018

Tận bán!

Ông nọ làm một quán ăn sang trọng giữa hồ. Do không có đường ra quán, ông nhờ đất của chủ hồ làm chiếc cầu nhỏ để khách ra nhà hàng.
Thế rồi với lí do phải chi tiền làm cầu nên ông dựng trạm barie bán vé cho khách qua cầu. Việc làm trên có hợp lí, hợp tình và đúng pháp luật?
          Với câu hỏi này, tôi tin 100% người trả lời không. Bởi nếu không ra quán ăn hàng chẳng ai cần đi trên chiếc cầu đó để mất tiền vô ích. Đây là cách tận bán để tận thu!

Xe đưa khách vào cửa nhà ga dừng 5 phút mất 30.000 đồng

Thực ra chuyện trên chỉ là giả định, một ví dụ vui. Tuy nhiên, thực tiễn lại đang diễn ra câu chuyện y hệt, đó là việc thu phí dịch vụ xe ô tô đưa khách vào cửa ga đi máy bay tại các cảng hàng không của ta. Vừa qua, Thanh tra Chính phủ đã chỉ ra nhiều sai phạm của Tổng công ty Cảng hàng không Việt Nam (ACV) trong công tác quản lí, sử dụng vốn, đất đai, tài sản… ACV đã thu phí một số dịch vụ phi hàng không không đúng quy định. 21 cảng hàng không trên cả nước đang thu tiền dịch vụ đường dẫn vào nhà ga với ô tô đưa, đón khách (không sử dụng dịch vụ trông, giữ xe; chỉ tạm dừng dưới 5 phút) với mức giá vé lượt từ 7.000 - 30.000 đồng và vé tháng từ 600.000 - 1.650.000 đồng.
Ai cũng biết dịch vụ hàng không đắt đỏ, trừ một số vé máy bay được bán giá rẻ nhằm kích thích sử dụng dịch vụ. Nguyên nhân vì đây là loại dịch vụ có suất đầu tư lớn. Nhưng nhiều dịch vụ khác đang “ăn theo” cái đắt đỏ của hàng không. Chẳng hạn ở khu chờ bay tại sân bay quốc tế Nội Bài một bát phở bình thường cũng có giá 100.000 đồng trong khi ở nội thành Hà Nội chỉ 30.000-40.000 đồng; chiếc bánh mì kẹp bán 60.000 đồng khi nơi khác chỉ 15.000-20.000 đồng v.v.
Tưởng chuyện sai là quá rõ. Tiếc rằng cả doanh nghiệp lẫn bộ chủ quản lại không cho là vậy. ACV chỉ đề nghị tạm dừng và đang rất “nỗ lực” để việc bán vé đường bộ này được duy trì. Họ cho rằng tuy đất được giao không phải nộp tiền thuê đất nhưng đã bỏ tiền đầu tư vào đây, thu phí là hợp lí. Phải chăng ACV coi đây giống đường BOT, đã đầu tư thì được thu phí hoàn vốn? BOT 70km mới có một trạm thu giá, xe 4-7 chỗ vé chừng 35.000 đồng. Vậy với đoạn đường dẫn vào ga chừng mấy trăm mét mà thu đến 30.000 đồng thì theo quy định nào?
Nếu ai từng vào một số siêu thị như Metro, BigC tại Hà Nội sẽ thấy họ cũng có không gian dành cho khách hàng rất thoải mái từ đường vào, bãi giữ xe rộng mênh mông miễn phí dù gửi xe cả ngày. Mục tiêu của các doanh nghiệp này là tận tụy phục vụ khách hàng tiện lợi để nâng cao uy tín, thu hút khách chứ không tận bán. Dù hạ tầng có thể tận dụng thu được tiền song họ đã không làm như ACV.
Được biết bộ chủ quản đang “hoàn thiện cơ sở pháp lí”, trình Thủ tướng cho phép được tiếp tục bán vé xe đưa khách vào ga hàng không. Một nguồn thu có thể coi là nhỏ nhưng chắc chắn sẽ mất đi cái không nhỏ, đó là uy tín trước du khách cả trong và ngoài nước nếu vẫn giữ tư duy tận bán!/.
 Đinh Hoàng
Bài bình luận đăng Báo Người cao tuổi ngày 1 tháng 2 năm 2018

Thứ Năm, 25 tháng 1, 2018

"Con đâu theo" 

Không phải là người đầu tư bất động sản (BĐS) nhưng lâu nay nghe quảng cáo nhiều về hình thức đầu tư BĐS du lịch condotel nên tôi cũng tò mò tìm hiểu xem nó là cái gì.
Coldotel, một từ chẳng rõ tiếng nước nào nhưng nghe như âm “con đâu theo” của tiếng Việt. Theo thông tin tìm hiểu được thì đây là loại hình căn hộ khách sạn được “bán đứt” cho nhà đầu tư thứ cấp. Chủ đầu tư kêu gọi các nhà đầu tư thứ cấp mua căn hộ với hứa hẹn hấp dẫn như sẽ có sổ đỏ sở hữu vĩnh viễn, hằng năm hưởng lãi suất cao (dao động 9-15% tùy từng dự án), khi cần có thể đến nghỉ như ngôi nhà của mình.

Căn hộ condotel nở rộ ở Nha Trang

Dù hằng ngày vẫn thấy quảng cáo khá nhiều trên đài truyền hình nhưng tại Nha Trang đã xảy ra tranh chấp về việc kinh doanh và sở hữu căn hộ condotel. Tại một số dự án chủ đầu tư đã không thực hiện như cam kết về trả lãi, người mua nhà có muốn cũng không thể đến ở căn hộ của mình và đành phản ứng bằng khóa trái căn hộ…
Từ những gì đang diễn ra, có vẻ người đầu tư vào condotel còn rủi ro hơn cho vay nặng lãi dù lãi chẳng nặng. Với căn hộ trị giá hàng tỉ đồng nếu số tiền đó gửi tiết kiệm ngân hàng ngay lập tức đã có lãi suất (hiện khoảng từ 6-8% năm tùy ngân hàng và thời hạn). Đầu tư condotel nộp tiền từ khi dự án bắt đầu đến khi xong căn hộ bắt đầu kinh doanh mới được tính lãi suất (nhanh cũng vài ba năm hoặc lâu hơn nếu bị vướng về thủ tục xây dựng). Nói là lãi suất 9-15% nhưng nếu trừ lạm phát chừng 4-5%/ năm thì chỉ còn 5-10%. Hơn nữa khi đã đầu tư mua căn hộ thì đồng tiền đã bị “chôn chặt”, không thể muốn rút ra lúc nào tùy ý như gửi ngân hàng.
Đó là mới nói về chuyện thiệt hơn lãi suất. Về mặt pháp lí, hiện nay luật pháp chưa có quy định cụ thể về loại hình BĐS này. Vậy mà đã có địa phương cấp sổ đỏ cho nhà đầu tư thứ cấp. Theo các chuyên gia, việc cấp sổ đỏ cho cá nhân loại BĐS này là không đúng quy định của pháp luật. Sở hữu căn hộ phải theo Luật Kinh doanh bất động sản, Luật Nhà ở, trong khi khách sạn không phải là nhà chung cư, không có ban quản lí và người mua nhà cũng không được cư trú lâu dài. Nhà đầu tư khó có thể bán căn hộ khi mà về pháp lí chưa rõ ràng hoặc đang tranh chấp… Vậy là nhà đầu tư muốn cũng không thể “thoái vốn” dễ dàng như gửi tiền tại ngân hàng.
Khi mời gọi, chủ đầu tư thường đưa ra cam kết nghe rất “ngon ăn” nhưng nếu thực tiễn kinh doanh không được như kì vọng sẽ khó bảo đảm quyền lợi cho nhà đầu tư thứ cấp. Đó là chưa nói đến việc chủ đầu tư thế chấp toàn bộ dự án để vay tiền ngân hàng dùng vốn kinh doanh dự án khác. Chuyện này, theo nhiều chuyên gia kinh tế là khá phổ biến trong kinh doanh BĐS hiện nay. Một nhà môi giới BĐS tại Nha Trang cho rằng có hơn 60% dự án condotel của tỉnh này đang thế chấp vay ngân hàng nhưng không công khai rộng rãi. Khi dự án được mang thế chấp vay vốn, căn hộ condotel lúc đó thuộc về ngân hàng.
Nếu xảy ra tình thế như vậy thì lúc này nhà đầu tư thứ cấp condotel… còn gì đâu mà theo?
Đinh Hoàng
Bài bình luận đăng Báo Người cao tuổi ngày 25 tháng 1 năm 2018  

Thứ Năm, 18 tháng 1, 2018

Câu chuyện minh bạch

Minh bạch là nền tảng căn bản của mọi thể chế dân chủ.
Minh bạch bảo đảm cho sự giám sát rộng rãi, để công bằng, chân lí được phơi bày. Một khi sự minh bạch bị phớt lờ thì đằng sau nó sẽ tồn tại sự khuất tất.
Vừa qua, dư luận bất ngờ và bức xúc khi trong kì công bố giá xăng dầu, cơ quan quản lí “lờ đi” giá xăng RON 95 dù nó được tăng tới 810 đồng/lít, khi mà giá thế giới biến động không nhiều. Liên ngành Công Thương-Tài chính cho rằng chỉ công bố giá các loại xăng dầu phổ biến, cũng có nghĩa là xăng RON 95 không phải là phổ biến? Chẳng rõ hai bộ này đã thống kê, nghiên cứu tỉ lệ người dùng từng loại xăng dầu hay chưa mà đã có khẳng định trên trong khi thực tế do chưa thật tin xăng E5, nhiều người đổ xô sang dùng xăng RON 95? Sự biện minh này chưa đủ sức thuyết phục dư luận.
Do minh bạch, công khai trong cổ phần hóa, thoái vốn tại Tổng công ty Bia - Rượu - Nước giải khát Sài Gòn (Sabeco) vừa qua đã mang lại hàng tỉ đô la cho Nhà nước. Nếu không minh bạch về giá trị doanh nghiệp, thương hiệu, tình hình kinh doanh, tiềm năng phát triển… của Sabeco thì doanh nghiệp nước ngoài không thể bỏ ra số tiền lớn như vậy đầu tư vào doanh nghiệp này.

Minh bạch cổ phần hóa Sabeco mang lại cho Nhà nước hàng tỉ đô la

Chuyện thoái vốn tại Công ty cổ phần bóng đèn Điện Quang trước đây, cũng do sự minh bạch bị bỏ qua mà tiến trình thực hiện bị chìm trong khuất tất. Người lao động không thể biết doanh nghiệp lãi thật hay lỗ giả, giá trị thương hiệu là bao... Năm 2014 có 3,9 triệu cổ phiếu Điện Quang được thoái theo hình thức thỏa thuận, không tổ chức bán đấu giá công khai. Một doanh nghiệp làm ăn bình thường nhưng vẫn bị thua lỗ và giá trị doanh nghiệp tụt thấp. Số cổ phiếu trên đã được em trai của một lãnh đạo doanh nghiệp này mua. Thế rồi sau khi cổ phần hóa doanh nghiệp như được “tiêm chất kích thích”, tăng trưởng “như gió”. Chỉ có điều, giá trị tăng lên lúc này đã rơi vào túi của một số người trong đó có lãnh đạo công ty và người thân chứ không phải đa số người lao động. Nhiều chuyên gia đã chỉ ra khi cổ phần hóa, những người trong cuộc nắm rõ thông tin, có thể thao túng để mua cổ phần với giá thấp.

Quản lí kinh doanh xăng dầu còn nhiều điều chưa minh bạch

Năm 2018 Chính phủ sẽ tiếp tục tiến trình cổ phần hóa tại nhiều doanh nghiệp. Để việc thoái vốn mang lại hiệu quả, không làm thất thoát tài sản Nhà nước đòi hỏi công khai, minh bạch phải là tiêu chí hàng đầu.
          Hiện nay tồn tại sự bất cập là một số bộ ngành quản lí nhà nước đồng thời sở hữu doanh nghiệp. Đã có nhiều ý kiến đề xuất tách doanh nghiệp khỏi cơ quan quản lí bởi ta đang nỗ lực xây dựng một nền kinh tế thị trường định hướng XHCN. Với mục tiêu, chức năng kiến tạo thì cơ quan quản lí nhà nước cần sự vô tư, công bằng trong điều hành và tham mưu đề ra chính sách. Nếu vì lợi ích cụ bộ thì môi trường kinh doanh sẽ méo mó, triệt tiêu sự cạnh tranh lành mạnh, bình đẳng.
          Chuyện “lờ đi” thông tin giá xăng RON 95 đợt tăng giá vừa qua, rồi chuyện “tù mù” Quỹ bình ổn giá xăng dầu, phải chăng thấp thoáng đâu đó vẫn tồn tại lợi ích cục bộ?
Đinh Hoàng
Bài bình luận đăng Báo Người cao tuổi ngày 18 tháng 01 năm 2018  

Thứ Năm, 11 tháng 1, 2018

Của lo, có ai biết… lo?

“Của biếu là của lo…”, lời tiền nhân trong truyện cổ tích cho đến nay vẫn luôn nóng hổi tính thời sự mỗi khi Tết đến, Xuân về.
Cứ đến tháng cận Tết âm lịch, mọi ngả đường như cùng hướng về Thủ đô khiến Hà thành vốn đã đông đúc càng thêm ngột ngạt vì giao thông ách tắc.
          Trong dòng người, xe hối hả việc mua sắm chuẩn bị Tết không ít người mang những “của lo” để gửi gắm tới những địa chỉ có thể… lo giùm.

Từ chối quà tặng "khủng" cần có dũng khí

          Dân gian thật tinh khi gắn 2 từ “biếu” với “xén” thành cụm động từ “biếu xén”. Đã biếu thì phải xén, không xén thì sao có để biếu. Với mỗi cán bộ, công chức chỉ trông vào nguồn thu nhập chân chính, muốn tặng quà người thân, họ hàng thì biếu chỗ nọ cũng phải xén chỗ kia. Nếu muốn biếu cấp trên một món quà giá trị liệu chỉ xén từ đồng lương ít ỏi là đủ?  
          Cha mẹ khi được con cháu có biếu chút quà mọn, nhận rồi cũng không khỏi tâm lí cần làm cái gì đó đáp lại với suy nghĩ “có đi có lại mới toại lòng nhau”. Vậy thì khi một người có chức, có quyền nhận món quà từ cấp dưới, người chịu sự ảnh hưởng bởi những quyết định của mình liệu có thoát khỏi tâm lí phải làm điều gì đó cho “toại lòng”, nhất là với món quà giá trị rất… không bình thường? “Quà biếu” như trong vụ án Trịnh Xuân Thanh với chiếc va li chứa hàng chục tỉ đồng thì không thể coi là món quà mà đó chính là đồng tiền tham ô dùng để hối lộ!
          Của biếu không bình thường khó có được từ nguồn thu nhập bình thường và rất dễ là những thứ “không sạch”. Người nhận món quà không sạch thì bàn tay khó giữ được sạch sẽ mà hệ quả trước tiên là dễ chấp nhận sự sai phạm rồi đến trực tiếp vi phạm. Phát biểu tại hội nghị T.Ư 6 (khóa XII), Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng đã nhắc: “Đề nghị từng Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương và mọi cán bộ, đảng viên, công chức cần thường xuyên tu dưỡng, rèn luyện, thường xuyên tự soi, tự sửa, tự răn mình, tránh xa những cám dỗ vật chất, tham vọng, tránh đi vào vết xe đổ…”.
Trong hàng loạt cán bộ cao cấp vi phạm pháp luật, bị truy tố đã và đang được xét xử hiện nay thì một số đã vi phạm từ khá lâu, trong thời gian dài nhưng vẫn bình an và thăng tiến. Phải chăng sự sai trái đã được dung túng bởi cấp trên của họ cũng có những bàn tay “dính chàm”?
Để bàn tay không “dính chàm”, mỗi cán bộ, công chức cần có dũng khí vượt qua cám giỗ vật chất và biết trọng nhân cách hơn tiền bạc. Trong cuộc đời một con người, thứ để lại quý giá nhất là danh thơm, tệ nhất là tai tiếng lưu truyền và tiền của cũng chẳng thể mang theo./.
Đinh Hoàng
Bài bình luận đăng Báo Người cao tuổi ngày 11 tháng 01 năm 2018

Thứ Ba, 9 tháng 1, 2018

Chuyện buồn những “quả đấm”

Từ lâu có ai đó đã ví von các tập đoàn kinh tế lớn của Nhà nước là những “quả đấm thép”.
Những ai từng nghiên cứu chủ nghĩa Mác-Lê nin không thể quên công thức nổi tiếng của Lê nin “Chính quyền Xô viết + Điện khí hóa = Chủ nghĩa cộng sản”. Định hướng đúng đắn, thiên tài của Lê nin đã giúp đưa nước Nga từ một quốc gia nghèo nàn lạc hậu nhanh chóng vươn lên có một nền công nghiệp hùng mạnh để hơn 20 năm sau đương đầu và chiến thắng phát xít Đức.
Điện khí hóa chiếm vị trí vô cùng quan trọng trong nền kinh tế kể từ cuộc cách mạng công nghiệp lần thứ 2 cho đến hiện nay. Đây có thể coi như trụ đỡ, là “xương sống” của nền kinh tế. Chính vì vậy, hầu hết các quốc gia luôn nắm chắc tiềm lực này để điều chỉnh, dẫn dắt nền kinh tế tăng trưởng.

Với nền kinh tế Việt Nam, điện lực, dầu khí có vị trí vô cùng quan trọng. Những năm trước, khi giá dầu thế giới lên hơn 100 đô la/thùng thì dầu khí chiếm tỉ trọng lớn trong nguồn thu ngân sách Nhà nước. Tuy nhiên, việc quản lí nguồn tiềm lực có hạn này đã xảy ra những lỗ hổng lớn khiến nhà nước mất đi hàng triệu đô la và quan trọng hơn là mất đi nhiều cán bộ cùng niềm tin của Nhân dân mà hiện đang phải khắc phục. Có thể ví “quả đấm thép dầu khí” đã giáng một “đòn đau” cho nền kinh tế!
Kết quả hình ảnh cho tăng giá điện

Đầu tháng 12 vừa qua khi Chính phủ cho phép Tập đoàn điện lực Việt Nam (EVN) tăng giá bán lẻ điện bình quân lên 6,08%, tâm trạng dù không vui nhưng cộng đồng doanh nghiệp và người dân cũng thông cảm, chia sẻ cùng doanh nghiệp này khi mà năm qua được biết EVN vẫn lỗ hàng trăm tỉ đồng. Nhưng thật bất ngờ qua thanh tra, Thanh tra Bộ Tài chính vừa chỉ ra EVN đã hạch toán sai hơn 1.341 tỉ đồng và lờ đi 4.847 tỉ đồng lãi chênh lệch tỉ giá trong khi vẫn “treo” khoản nợ do tỉ giá 9.500 tỉ đồng từ trước? Vì hạch toán sai nên “đã giúp" EVN giảm lợi nhuận năm 2015 là 1.341 tỉ đồng. Kết quả kinh doanh chung năm 2016 ghi nhận lãi trên 2.658 tỉ đồng chứ không lỗ. Có chuyên gia kinh tế đã chỉ ra: “Việc công bố báo cáo tài chính với kết quả kinh doanh xấu đi là không trung thực. Nếu kết quả kinh doanh tốt thì việc tăng giá điện vừa qua cũng ít chịu áp lực hơn, giảm đi gánh nặng cho người dân”. Mặc dù phía EVN đã lập tức đưa ra những giải trình nhưng dự luận và người dân không thể không tin cơ quan của Chính phủ là Bộ Tài chính!

Kết quả hình ảnh cho tăng giá điện
Cộng đồng doanh nghiệp và người dân luôn chia sẻ khó khăn của ngành điện

Chính phủ đang nỗ lực để có một thị trường điện lực cạnh tranh nhưng không thể phủ nhận thực tế là đang có rất nhiều người bán điện nhưng chỉ một người được mua và hàng triệu người mua điện nhưng chỉ có một người được bán, một người đó có tên EVN!
Mong rằng “quả đấm” EVN không xảy ra câu chuyện buồn như tại Tập đoàn dầu khí quốc gia Việt Nam./.
Đinh Hoàng
Bài bình luận đăng Báo Người cao tuổi ngày 09 tháng 01 năm 2018   

Thứ Năm, 4 tháng 1, 2018

Bằng cấp và năng lực

Nay đã rời khỏi quân ngũ nhưng tôi vẫn có cảm giác nhớ và tiếc một trường hợp cán bộ dưới quyền phải rời quân đội khi mà năng lực, sức khỏe của anh rất tốt. Lí do đơn giản vì anh chỉ tốt nghiệp lớp 7/10 hệ phổ thông và mới qua đào tạo sĩ quan ngắn hạn. Theo quy định của Luật Sĩ quan thì cứ đến độ tuổi tương ứng cấp hàm sẽ được nghỉ chế độ. Nếu có tấm bằng cấp 3 (10/10) thì anh còn phục vụ được thêm 5 năm hoặc có bằng đại học thì có thêm 10 năm cống hiến cho quân đội. Trong khi đó có người bằng cấp “xịn” năng lực lại yếu nhưng đơn vị cũng không thể cho nghỉ hưu sớm khi họ chưa có nguyện vọng.

          Tuy chỉ với bằng cấp, học hành hạn hẹp như vậy nhưng anh này lại có năng lực công tác hơn hẳn một số sĩ quan đào tạo cơ bản khác. Lí do đơn giản là quá trình công tác anh luôn tự tìm tòi học hỏi từ sách báo và tích lũy kinh nghiệm thực tiễn. Tuy không có bằng cấp nhưng anh thực sự là một kĩ sư thực hành loại giỏi, đáp ứng tốt mọi yêu cầu nhiệm vụ đơn vị.
Nói câu chuyện trên vì hiện Bộ Giáo dục & Đào tạo đang lấy ý kiến vào dự thảo Luật Giáo dục đại học sửa đổi, theo đó hình thức đào tạo sẽ không được ghi lên văn bằng như quy định hiện tại trên cơ sở cùng một chuẩn chương trình, chuẩn giáo viên và chuẩn đầu ra của 2 hình thức đào tạo tập trung và không tập trung. Dự thảo đã gây dư luận với 2 luồng ý kiến trái chiều. Một số người có bằng đào tạo tập trung thì cho như vậy là đánh đồng giữa các loại bằng đại học chính quy và không chính quy. Nhưng đa số các chuyên gia đều cho rằng khi đã bảo đảm chuẩn chương trình, giáo viên và đầu ra một cách nghiêm túc, minh bạch thì hình thức, nội dung ghi trên tấm bằng không mấy quan trọng.
Có lẽ cách tuyển dụng coi trọng bằng cấp ở khu vực công vẫn còn nặng nề trong tư duy của không ít lãnh đạo. Tại khu vực tư, các doanh nghiệp tuyển dụng thì lại khác, họ coi trọng năng lực thực tiễn cùng tư chất của ứng viên. Trong cuộc phỏng vấn tuyển dụng có khi họ còn chẳng để ý tới ứng viên có bằng cấp gì, “vẻ đẹp” tấm bằng cũng là thừa. Chính vì vậy mà nhiều sinh viên tốt nghiệp đại học loại khá giỏi vẫn không qua được vòng tuyển dụng. Trong số khoảng 200 nghìn cử nhân, kĩ sư đang thất nghiệp hiện nay không ít trong số đó xuất phát từ lí do năng lực thực tiễn và kĩ năng nghề chưa đáp ứng nhu cầu.
Cách sắp xếp, sử dụng con người trên cơ sở tiêu chuẩn bằng cấp luôn có tính 2 mặt. Bằng cấp là nền tảng ban đầu nhưng không phải là tất cả. Trong các cơ quan hành chính nhà nước tại nhiều địa phương hiện có không ít những người bằng cấp “hoành tráng” nhưng năng lực lại nhạt nhòa, công việc hằng ngày chủ yếu “sáng cắp ô đi, chiều cấp ô về”.
Đã đến lúc cần xem lại tiêu chí bằng cấp trong tuyển dụng công chức, viên chức. Bằng cấp chỉ nên xem là yếu tố cần chứ không phải đủ. Vấn đề quan trọng là sự năng động, sáng tạo vận dụng kiến thức vào thực tiễn của mỗi cá nhân. Phẩm chất nỗ lực tự học hỏi, tư duy sáng tạo mới là những nhân lực tiềm năng trong tương lai./.  
Đinh Hoàng
Bài bình luận đăng Báo Người cao tuổi ngày 04 tháng 01 năm 2018  

Thứ Năm, 28 tháng 12, 2017

Ngăn chặn “tham nhũng kế thừa”

Thời phong kiến, quyền lực như được ấn định “con vua thì lại làm vua, con sãi ở chùa lại quét lá đa”. Định chế cha truyền con nối khiến phận dân thường rất khó “ngóc đầu lên” ở vị thế cao trong xã hội.
Ông Nguyễn Xuân Anh
Dưới chế độ dân chủ, tàn dư xã hội cũ dần được loại trừ đã giúp những tài năng con em bình dân có cơ hội đóng góp trí tuệ cùng vị trí xứng đáng.  
Tuy nhiên, những năm gần đây nhiều trường hợp sinh viên đại học tốt nghiệp loại giỏi, kể cả “thủ khoa” nhưng vô cùng chật vật mới có một “chân” trong biên chế để thể hiện tài năng sau những năm đèn sách. Trong khi đó, con em của nhiều cán bộ lãnh đạo với học lực bình thường, thậm chí “chắp vá” lại nhanh chóng có chỗ đứng trong cơ quan công quyền rồi vươn lên ở chức vụ cao một cách… “siêu tốc”!
Cách đây hơn chục năm khi về quê, tôi từng được nghe chuyện một lãnh đạo huyện nhà với quyền lực trong tay đã làm nhiều chuyện vô lí tựa “bắt phong trần phải phong trần, cho thanh cao mới được phần thanh cao”. Nhân viên nọ đang làm việc bình thường tại cơ quan huyện bỗng một hôm vị lãnh đạo đó xuống chỉ thẳng vào mặt, ném một câu: “Thằng này từ ngày mai nghỉ việc”. Thế là anh nhân viên đó lập tức bị sa thải. Thế chân vào chỗ ấy là một người họ hàng của vị lãnh đạo trên. Vị cán bộ này còn tham nhũng rất nhiều đất đai, nhưng cả bộ máy tổ chức Đảng ở đây dường như bất lực cho đến khi những tố giác của người dân được cơ quan chức năng phanh phui. Cuối cùng, một hình thức kỉ luật với vị này cũng được thực hiện. Tuy nhiên “di sản” đất đai, tài sản, kể cả những “hậu duệ” của ông ta thì ít suy suyển.
Ông Lê Phước Hoài Bảo
Tham nhũng quyền lực có thể coi là đỉnh cao của tệ tham nhũng. Khi quyền lực như được ban phát thì người hưởng ân huệ sẽ “khai thác” quyền mà họ nhận được để hàm ơn và vụ lợi, tìm mọi cách để thu về giá trị vật chất một cách bất minh.
Với sự vào cuộc nghiêm minh của Ủy ban Kiểm tra Trung ương, chuyện “hậu duệ” với những cá nhân “tuổi trẻ tài cao” dần phát lộ thực chất. “Tấm áo” quy trình nhiều nơi đã bị biến màu, trở thành “vải thưa” che mắt dư luận được lột bỏ. Vụ ông Nguyễn Xuân Anh của Đà Nẵng rồi đến Lê Phước Hoài Bảo của Quảng Nam… đã được xử lí nghiêm. Mới đây dư luận tiếp tục rộ lên việc con nguyên Bí thư Tỉnh ủy Hậu Giang, 2 con trai Chủ tịch UBND tỉnh Quảng Nam cũng có quan lộ như “diều gặp gió”… cần được làm rõ. Việc xử lí nghiêm minh sai phạm trong công tác cán bộ sẽ củng cố niềm tin trong Nhân dân về quyết tâm chống tham nhũng của Đảng ta.
Chủ trương của Đảng luôn khuyến khích con em lãnh đạo phát huy truyền thống tốt đẹp của gia đình, dòng tộc để đóng góp cho đất nước. Nhưng nếu người lãnh đạo coi vị trí trong cơ quan công quyền như một nơi lợi lộc, không vì lợi ích chung thì con em họ khi được kế thừa sẽ noi theo động cơ trục lợi. Như vậy, chẳng khác gì tham nhũng được “kế thừa”, duy trì mối họa cho đất nước./.
 Đinh Hoàng
Bài bình luận đăng Báo Người cao tuổi ngày 28 tháng 12 năm 2017

Thứ Tư, 27 tháng 12, 2017

Bình luận: Kinh tế chia sẻ

Kinh tế chia sẻ, sẻ chia kinh tế

Có lẽ từ thực tiễn nhu cầu chia sẻ phương tiện giao thông cá nhân để tiết kiệm chi phí đã ra đời các hãng cung cấp phần mềm gọi xe qua điện thoại thông minh Uber, Grab.
Sự xuất hiện loại hình doanh nghiệp với cách điều hành mới lạ, tiện ích đã khiến làng taxi toàn cầu lao đao. Từ vụ kiện của Hiệp hội tài xế taxi chuyên nghiệp ở Barcelona (Tây Ban Nha), tòa án cấp cao nhất của Liên minh châu Âu (EU) vừa qua đã phán quyết Uber cần được phân loại là một dịch vụ vận tải và chịu sự điều tiết như các hãng taxi khác.


Mới được thí điểm 2 năm nhưng sự đổ bộ của 2 hãng Uber, Grab đã khiến các doanh nghiệp taxi tại Việt Nam điêu đứng vì sụt giảm doanh thu cùng sự giảm sút nguồn thuế của Nhà nước. Ưu thế công nghệ vượt trội, không bị ràng buộc nhiều điều kiện của xe taxi, nhưng Uber, Grab có đúng là loại hình kinh tế chia sẻ, tận dụng lái xe nhàn rỗi?
Ai cũng biết, sở hữu một chiếc ô tô hầu hết là người khá giả hoặc thu nhập tương đối cao và có việc làm ổn định. Không có người thu nhập thấp lại đi vay tiền mua xe rồi để nhàn rỗi, chờ chia sẻ. Người khá giả, người có công việc ổn định thì mấy ai chấp nhận sự điều hành của hãng công nghệ bất kể lúc nào chỉ nhằm kiếm thêm mấy đồng bạc lẻ? Nhiều nhà quản lí vận tải khẳng định 100% các xe Uber, Grab do người lái xe đầu tư (kể cả vay trả góp) để kinh doanh.
Các hãng Uber, Grab đang minh chứng mình chỉ là bên cung ứng dịch vụ phần mềm gọi xe, không phải là công ty vận tải. Nhưng thực tế họ là người trực tiếp thu tiền của hành khách, quyết định giá cước (thậm chí theo giờ) và trả tiền thuê lái xe. Mọi khâu quan trọng nhất trong dây chuyền kinh doanh đều do hãng công nghệ đảm nhận. Người lái xe trực tiếp cầm vô lăng đưa đón khách và nhận tiền thù lao! Vậy thì Uber, Grab đâu phải loại hình kinh tế chia sẻ?
Ban đầu giá cước của Uber, Grab khá cạnh tranh nhưng đến nay giá cả đã tương đồng với taxi truyền thống, thậm chí giờ trọng điểm còn cao hơn. Sự bất bình đẳng ai cũng nhận thấy giữa 2 loại hình vận tải này: Thuế GTGT của taxi truyền thống 10%; Uber, Grab 3%. Taxi truyền thống phải đóng các loại bảo hiểm cho người lao động, hành khách đi xe cùng hàng loạt điều kiện về lưu thông trên đường, tiêu chuẩn bắt buộc của lái xe... trong khi Uber, Grab không bị ràng buộc. Người lái xe cho hãng taxi công nghệ liệu có biết mình đang bị tước đi quyền lợi khi chỉ nhận chút thù lao trên mỗi cây số đường? Nếu xảy ra tai nạn, hành khách rất khó đòi hỏi sự bồi thường từ những người tài xế vốn chẳng khá giả, còn hãng công nghệ thì như vô can!
Dù nắm mọi mắt xích quan trọng trong kinh doanh nhưng Uber, Grab nói họ chỉ được hưởng 20% doanh thu vận tải, 80% doanh thu vận tải còn lại được chia cho tổ chức, cá nhân hợp tác. Với danh xưng cung ứng phần mềm gọi xe, các hãng taxi công nghệ như đang “núp” sau tấm lưng gầy của người lái xe để hưởng lợi. Với 20% doanh thu tự nhận và 3% đóng góp thuế GTGT, hết trách nhiệm sau khi thanh toán tiền công cho lái xe, vậy thì họ đã “sẻ chia” được bao nhiêu cho cộng đồng xã hội và nền kinh tế?./.
 Đinh Hoàng
Bài bình luận đăng Báo Người cao tuổi ngày 27 tháng 12 năm 2017

Thứ Sáu, 15 tháng 12, 2017

Bình luận: Khuyến khích dân đi máy bay?

Khuyến khích dân đi máy bay?

Do chi phí đầu tư cao nên giao thông hàng không chủ yếu dành cho người có thu nhập khá trở lên. Ngay công chức thừa hành công vụ cũng chỉ người có tiêu chuẩn và tiêu chí nhất định mới được bảo đảm chi phí mua vé. Việc khuyến khích sử dụng phương tiện giao thông thường áp dụng với xe buýt công cộng. Ngay các nước phát triển trên thế giới cũng chưa thấy nước nào có chính sách “xa xỉ” là khuyến khích, hỗ trợ sử dụng giao thông hàng không.
Vậy mà hiện nay Việt Nam ta đã có địa phương chủ trương khuyến khích người dân đi máy bay! Vừa qua, UBND thành phố Cần Thơ đề xuất phương án dùng ngân sách hỗ trợ số tiền tương đương 30% giá vé máy bay trên mỗi chuyến bay cho các hãng hàng không mở đường bay mới đến Cần Thơ bị lỗ.

“Phong trào” xây dựng sân bay cấp tỉnh nở rộ nhiều năm qua, đến nay cả nước đã có 22 cảng hàng không, sân bay. Theo quy hoạch đến năm 2020 sẽ có 81 dự án về sân bay được triển khai. Một đất nước phát triển như Singapore nhưng họ cũng chỉ có 8 cảng hàng không và hoạt động rất hiệu quả. Số lượng sân bay của Việt Nam không còn là ít song hiệu quả kinh doanh thì ngày càng “tụt dốc”. Hầu hết sân bay nhỏ tại các tỉnh hiệu suất khai thác quá thấp, chỉ đạt 8-15%, cao nhất cũng chưa đạt 40% công suất thiết kế. Sân bay Cà Mau đầu tư nhà ga, sân đậu, đường lăn với mức trên 500 tỉ đồng nhưng chỉ sử dụng 2 giờ/ngày. Cần Thơ khá hơn nhưng cũng chỉ đạt khoảng 20% công suất. Hiệu suất khai thác như vậy thì thua lỗ là điều khó tránh. 
Hỗ trợ giá vé cho hành khách, phải chăng Cần Thơ chủ trương hỗ trợ cho người có thu nhập cao? Nói là vậy, thực ra bản chất là bù lỗ cho doanh nghiệp hàng không để sân bay không bị đóng cửa! Trong nền kinh tế thị trường, bất kì doanh nghiệp nào cũng phải chấp nhận “lời ăn, lỗ chịu”, khi kinh doanh không có lợi nhuận, thua lỗ kéo dài thì nên cho phá sản. Quy luật đó giúp cho nền kinh tế phát triển lành mạnh. Nếu doanh nghiệp vì chủ trương kinh doanh sai, quản lí yếu kém dẫn đến làm ăn “bết bát” nhưng lại được đỡ đầu sẽ để lại nhiều hệ quả xấu. Trước hết, nó triệt tiêu động lực phát triển của nền kinh tế vì doanh nghiệp không cần nỗ lực, sáng tạo. Thứ hai, là gây ra sự bất bình đẳng giữa các doanh nghiệp, triệt tiêu cạnh tranh. Thứ ba, là xâm phạm nguồn lực của dân vì ngân sách thực ra là tiền thuế của người dân đóng góp, không thể sử dụng hỗ trợ cá nhân hay doanh nghiệp nào, trừ phi là doanh nghiệp công ích.
Một số chuyên gia đã khuyến cáo chủ trương đầu tư lĩnh vực giao thông vận tải của ta đang mất cân đối lớn. Đường bộ cao tốc và cảng hàng không chiếm khá nhiều nguồn lực trong khi đường sắt, đường thủy như bị “ghẻ lạnh”, lãng quên. Cơ quan  tham mưu rất cần có sự đánh giá, rà soát tổng thể giúp Chính phủ định hướng đúng đắn cho sự phát triển các loại hình giao thông. Đừng để nguồn lực đất nước phải chi phí giải cứu cho những doanh nghiệp thua lỗ./.
Đinh Hoàng
Bài bình luận đăng Báo Người cao tuổi ngày 15 tháng 12 năm 2017

Thứ Ba, 12 tháng 12, 2017

Suy ngẫm:



Đại gia lãnh đạo



Trong xã hội Nho giáo xưa, mối quan hệ tam cương ngũ thường là chuẩn mực đạo đức để mọi người rèn dũa. Nhiều chuẩn mực trong xã hội phong kiến nay không còn phù hợp. Tuy nhiên, vẫn có những điểm còn nguyên giá trị, trong đó có mối quan hệ giữa lãnh đạo với Nhân dân, giữa cấp trên và cấp dưới, giữa công chức với cá nhân…

Nhà giáo lỗi lạc Chu Văn An nổi tiếng là một người cương trực, sửa mình trong sạch, giữ tiết tháo, không cầu danh lợi. Trong quan hệ với học trò ông luôn nghiêm khắc đến khắt khe song lại rất quý mến những học trò giữ được phẩm giá, liêm sỉ. Với học trò cũ, dù đã làm quan nhưng nếu không có liêm sỉ, ưa tham lại nếu muốn đến thăm thầy cũ ông cũng quyết không tiếp. Còn những học trò thành tài và giữ được phẩm giá trở lại thăm, với ông đó là món quà quý giá. Ông cũng tuyệt nhiên không nhận quà biếu vật chất. Ngay cả vua tặng lụa là ông cũng chỉ nhận cho đúng phép vua tôi rồi mang tặng lại người già, kẻ thiếu chứ không dùng thứ không phải do lao động của mình mà có.




Người lãnh đạo không phải là nhà giáo nhưng về mặt nào đó, phẩm chất đạo đức, mối quan hệ, ứng xử cũng chính là tấm gương giáo dục và là niềm tin đối với  người dân. Hiện có tình trạng nhiều cán bộ chức quyền quan hệ khá dễ dãi, thân thiết với doanh nhân, người giàu (sau khi họ là lãnh đạo, không kể bạn cũ, họ hàng). Tất nhiên, luật pháp không cấm người lãnh đạo có mối quan hệ ngoài công việc vì đó là quyền của mỗi người.

Một người khi có quyền lực trong tay cũng giống như họ đang được giữ một "kho tài sản" của công. Chức tước càng to thì cái "kho" ấy càng lớn. Nếu nhận thức bản chất chuyện này thì người giữ "kho" phải luôn cảnh giác trước các mối quan hệ, nhất là quan hệ mới. Đơn giản, xuề xòa thì cái "kho" sẽ bị kẻ gian tìm hiểu và đột nhập bất kì lúc nào mỗi khi sơ hở. Còn khi người giữ "kho" cố ý quan hệ với những người không đáng tin thì đằng sau mối quan hệ đó chính là sự  không đáng tin.

Cái "trục" lãnh đạo - đại gia - đại ca đã được đại biểu Quốc hội nhắc tới. Mở rộng đấu tranh chống tham nhũng sang khu vực kinh tế tư nhân cũng đã được Quốc hội bàn thảo vì thực tiễn đã có những "cánh hẩu", trục lợi từ quan hệ. Có không ít dự án kinh tế tư nhân đã được chính quyền địa phương "vô tình" làm lợi cho doanh nghiệp, xâm phạm thô bạo quyền lợi hợp pháp, chính đáng của người dân, nhất là trong lĩnh vực đất đai…

Trong xã hội thông tin kết nối dễ dàng ngày nay, mọi mối quan hệ đều dễ kết nối. Cách ứng xử của nhà giáo Chu Văn An rất đáng để người cán bộ lãnh đạo muốn giữ được mình trong sạch và liêm sỉ noi theo. Một chính quyền kiến tạo trước tiên phải liêm chính. Chính quyền liêm chính chỉ có được khi trong đó bao gồm những con người liêm chính, trọng liêm sỉ hơn vật chất./.

Đinh Hoàng

Bài mục suy ngẫm, đăng Báo Người cao tuổi ngày 12 tháng 12 năm 2017

Thứ Tư, 6 tháng 12, 2017

Phức tạp “con cháu" của Luật

Hệ thống văn bản quy phạm pháp luật nước ta có lẽ khác so với các nước tiên tiến trên thế giới, đó là ngoài Hiến pháp và các Luật ra còn có các tầng nấc khác như Pháp lệnh, Nghị định, Thông tư, Hướng dẫn… để cụ thể hóa từng bộ luật.
Lẽ thường, mỗi luật được ban hành cần cụ thể, rõ ràng, dễ hiểu, thuận tiện khi triển khai và thực hiện được ngay. Tuy nhiên, thực tiễn hầu hết các luật sau khi ban hành đều phải chờ thêm việc cụ thể hóa bằng nghị định, thông tư. Vì vậy đã xảy ra chuyện có khi Thông tư "to" hơn Nghị định, Nghị định "to" hơn luật… Ví dụ việc một số bộ, ngành ban hành quy chế bổ nhiệm hàm, chức danh không có trong luật nào và thế là nhiều vụ trưởng, vụ phó "không vụ" được "sinh ra", Nhà nước phải “chạy theo” bảo đảm chế độ, chính sách cho những chức danh mới...
Việc Bộ Tài nguyên và Môi trường ban hành Thông tư số 33/2017 quy định chi tiết một số điều Nghị định 01/2017/NĐ-CP của Chính phủ trong đó sửa đổi, bổ sung quy định ghi họ tên, năm sinh, tên và số giấy tờ nhân thân của chủ hộ gia đình có chung quyền sử dụng đất, quyền sở hữu tài sản gắn liền với đất… đã gây nhiều ý kiến trái chiều. Theo cơ quan ban hành, mục đích của việc này nhằm bảo đảm quyền lợi cho các thành viên có chung quyền sở hữu, hạn chế tranh chấp…


Theo Khoản 2, Điều 98 của Luật Đất đai năm 2013 Thửa đất có nhiều người chung quyền sử dụng đất, nhiều người sở hữu chung nhà ở, tài sản khác gắn liền với đất thì Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất, quyền sở hữu nhà ở và tài sản khác gắn liền với đất phải ghi đầy đủ tên của những người có chung quyền sử dụng đất, người sở hữu chung nhà ở, tài sản khác gắn liền với đất và cấp cho mỗi người 01 Giấy chứng nhận; trường hợp các chủ sử dụng, chủ sở hữu có yêu cầu thì cấp chung một Giấy chứng nhận và trao cho người đại diện. Như vậy điều luật đã khá rõ ràng, không cần thiết ban hành thông tư trên rồi tuyền truyền không đến nơi đến chốn gây sự hiểu lầm trong dư luận.
Mới đây, Bộ Giao thông Vận tải ban hành Thông tư 45/2017/TT-BGTVT đã đưa một số giấy tờ không có giá trị là giấy tờ tuỳ thân khi đi máy bay gồm Thẻ đảng viên, Thẻ nhà báo, Giấy phép lái xe khiến dư luận phán ứng gay gắt. Sai sót được nhận thức ngay nhưng “trái bóng trách nhiệm” cũng bị chuyền qua lại giữa một số cơ quan giúp việc và cuối cùng chốt lại do “đánh máy”! Cũng tại Bộ này, việc Cảng hàng không quốc tế Nội Bài quy định xe taxi hoạt động khai thác tại sân bay này phải có niên hạn không quá 6 năm khiến nhiều doanh nghiệp giật mình! Phải chăng nay một doanh nghiệp cũng có quyền ban hành văn bản quy định điều kiện kinh doanh của doanh nghiệp khác?
Đã đến lúc các cơ quan chức năng cần rà soát lại quy trình và quyền hạn ban hành các văn bản dưới luật của cơ quan tham mưu để bảo đảm chất lượng, hạn chế sai sót. Đừng để sinh ra những “con cháu” dư thừa và khuyết tật của luật.
Đinh Hoàng
Bài bình luận đăng Báo Người cao tuổi ngày 6 tháng 12 năm 2017

Thứ Sáu, 1 tháng 12, 2017

Bình luận: Giá điện… ô-van!

Dòng quan họ-Cách đây đúng 2 năm Báo Người cao tuổi đăng bài bình luận Giá điện “ô van” và blog Dòng quan họ đăng lại ngày 29/12/2015. Cũng như lượng độc giả báo giấy của Báo Người cao tuổi, số lượng truy cập vào trang blog Dòng quan họ tăng vọt cùng một số bạn đọc tâm huyêt gửi email cho tác giả chia sẻ tâm đắc, coi bài viết như điểm vào đúng “huyệt” của EVN. Việc tăng giá của EVN từ đó chững lại, không đều nhịp “đến hẹn lại lên” như trước đó. Đến nay, sau những chuẩn bị hậu trường pháp lí, EVN đã có bảo bối trong tay để lại duy trì nhịp tăng giá trong phạm vi 5%. Hôm nay giá điện của EVN được Bộ Công Thương cho tăng 6,08%. Dòng quan họ xin đăng lại bài viết

Giá điện… ô-van!
Thời gian dài trước đây hễ xăng dầu, than tăng giá là y như rằng Tập đoàn Điện lực Việt Nam (EVN) lại nhấp nhổm đòi tăng giá với lí do đầu vào sản xuất tăng. Nay giá xăng dầu giảm đã mấy tháng, xuống gần 70% song có vẻ giá điện đang “án binh bất động”. Cách đây chưa lâu khi hàng loạt hóa đơn tiền điện của người dân tăng vọt, khiến dư luận bức xúc, EVN đã phải trình 3 phương án bậc thang giá để chuyên gia, người dân tham khảo, lựa chọn. Tuy nhiên cái “thang” ấy chiều cao không đổi, tức giá điện cao nhất vẫn là 2.587đồng/kW. Vậy là các đối tượng dùng điện phải tự thỏa thuận với nhau xem theo phương án nào có lợi.
Cái “thang” giá điện có gì bí mật, phải chăng đó là bí quyết kinh doanh của EVN? Chưa trông đợi việc giảm giá song ta hãy xem cái “thang” giá điện hiện nay đã hợp lí hay chưa?
Hãy hình dung chiếc thang tre để xem EVN đã vận dụng "đóng" giá điện bậc thang ra sao: Thông thường chiếc thang được đóng theo nguyên tắc bậc ở chân thang rộng, càng lên cao càng thu hẹp lại để bảo đảm an toàn chịu lực. Nhưng EVN đã thiết kế “thang” giá điện theo nguyên tắc khác biệt, chỉ thu lợi cho người “bán thang” chứ không phải vì người “leo thang”. Xem khoảng cách giữa các bậc thang của EVN đã “đóng”: Bậc 1: 1.484 đồng/kW; bậc 2: 1.533 đồng/kW; bậc 3: 1.786 đồng/kW; bậc 4: 2.242 đồng/kW; bậc 5: 2.503 đồng/kW; bậc 6: 2.587 đồng/kW. Tương ứng độ rộng các bậc thang lần lượt là: 49 đồng; 253 đồng; 456 đồng; 261 đồng và 84 đồng. (Lúc này bậc 6 cao hơn bậc khởi đầu là 1.103 đồng, tương đương tăng 74%).
Sơ đồ “thang” giá này cho thấy khoảng từ bậc 2 đến 5 có độ rộng “khủng” nhất. Lẽ ra theo nguyên tắc “thang tre” khi bậc đầu độ rộng là 49 đồng thì các bậc trên phải ngắn dần (chẳng hạn là 47; 45; 43; 41 đồng…). Nhưng EVN đã không theo nguyên tắc đó, bảng giá của họ thực ra là giá điện… ô-van, phình rất to ở giữa chứ đâu phải hình thang. Với "chiếc ô-van" giá này, chỉ người dùng bậc đầu (50kW) hưởng giá thấp. Tuy nhiên với mức sống và tiêu thụ điện của dân ta hiện nay thì số người dùng bậc giá đầu không nhiều, nếu không nói là rất ít. Mức tiêu thụ điện phổ biến các hộ ở nông thôn đều trên 50 đến 100kW. Con số người dùng điện ở các mức là bí mật của EVN, cùng với sự không minh bạch các yếu tố cấu thành giá điện có lẽ là “bí quyết kinh doanh” của họ. EVN cho rằng giá điện bình quân đang là 1.622,01đ/kWh, cần nâng lên. Tuy nhiên nếu cộng 6 mức giá điện tại bảng trên chia 6 thì phải là 2.202đ/kW. Không hiểu vì sao kết quả lại được EVN hạ xuống như vậy. Thực tiễn tiêu thụ điện còn khác xa cái gọi là giá bình quân. Ví dụ số hộ dùng bậc 1 là 1, số hộ dùng bậc 3, 4, 5… là 100 thì giá điện bình quân là bao nhiêu? Nhìn vào “chiếc ô-van” giá trên đây mọi người có thể đoán ra, số hộ dùng điện ở những bậc nào là nhiều nhất, và bên bán điện lợi nhiều hay ít chính là ở nhóm này.
Tại sao EVN không theo nguyên tắc “đóng thang” đúng nghĩa? Tại sao họ không hạ độ cao của cây thang (2.587đ) xuống 1.747đ hay 1.800đ… chẳng hạn? Lẽ ra với mức tiền điện nhiều hộ tăng vọt như mấy tháng Hè vừa qua, EVN phải lắng nghe rồi thu hẹp “chiều rộng” bậc và hạ chiều cao “cây thang” giá xuống cho phù hợp mức sống của người dân? Nhưng EVN vẫn đang “chùng chình” giữ giá điện hiện nay và biết đâu khi có thời cơ sẽ tăng giá tiếp để tối đa hóa lợi nhuận. 
EVN là doanh nghiệp nhà nước, đang độc quyền mua bán điện. Cái mà EVN mang lại lợi ích lớn nhất cho Quốc gia chính là tạo điều kiện để nền kinh tế tăng trưởng mạnh mẽ. Nếu chỉ vì lợi nhuận của EVN để so đo, tính toán thì nền kinh tế sẽ thiệt hại không nhỏ, lợi riêng đó cao đến mức nào cũng không thể bù đắp. Nếu người lãnh đạo vĩ mô nhìn rõ điều này thì rất cần có bàn tay cứng rắn để “uốn nắn” EVN, trước hết là “chỉnh” lại cách đóng "chiếc thang ô-van" giá điện.
Đinh Hoàng
 (Bài bình luận đăng Báo Người cao tuổi 28/12/2015)

Thứ Tư, 29 tháng 11, 2017

Bình luận: Đừng đưa “hổ báo” vào nhà



Đừng đưa “hổ báo” vào nhà


Trong cuộc sống hiện đại, nhu cầu người giúp việc (NGV) tại gia đình ngày càng tăng, nhất là những gia đình trẻ, hộ ít người tại đô thị. Cũng từ nhu cầu đó, thị trường cung ứng NGV ngày một nở rộ. Công việc thường được thuê làm là dọn nhà, trông nom chăm sóc người già yếu, trẻ sơ sinh… 
Tuy có nhan nhản các trung tâm cung ứng NGV tại nhà nhưng để có một Oshin thực thụ (tên một nữ nhân vật làm nghề giúp việc có đức tính cần mẫn, trung thực trong một bộ phim Nhật Bản) thì không phải dễ. Thường mọi người nếu có họ hàng, thân quen ở quê nhờ làm giúp việc là thuận lợi nhất, nhưng rất hiếm chọn được người vừa ý lại thông thạo công việc. Do vậy, giải pháp chính vẫn là tới các trung tâm giới thiệu NGV để tìm thuê. 
Từ năm 2014 Chính phủ đã ban hành Nghị định 27/2014/NĐ-CP và Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội cũng có Thông tư 19/2014/TT-BLĐTBXH về lao động là NGV gia đình với những quy định khá chi tiết, đầy đủ, chặt chẽ. Nhưng, thực hiện được như quy định tại Thông tư trên khá nhiêu khê, không nhiều trung tâm và NGV đáp ứng được.

 

Đối tượng Nguyễn Thị Hàn thừa nhận hành vi hành hạ bé gái tại cơ quan Công an 


Đa số người lao động đến trung tâm xin giới thiệu đi làm giúp việc chỉ cần tấm chứng minh nhân dân, một bộ sơ yếu lí lịch do cấp xã, phường xác nhận. Cũng ít có trung tâm giới thiệu việc làm nào lại cất công đi xác minh nhân thân lao động mà họ bảo lãnh xem đạo đức tốt xấu ra sao và đòi hỏi có bằng cấp nghề. Đó là chưa nói có khi hồ sơ nhân thân của người lao động còn bị làm giả. Vì chưa có trường nghề đào tạo nên hầu hết NGV được cung ứng chỉ là tự học và tích lũy kinh nghiệm cá nhân, thiếu kĩ năng cần thiết cho công việc. Hầu hết người đến thuê lao động tại các trung tâm chỉ tin vào sự bảo lãnh, không biết khả năng và phẩm chất, tư cách của NGV. Việc chọn được một NGV ưng ý chỉ là may rủi.
 Vụ việc một người bảo mẫu bạo hành đứa trẻ mới hơn tháng tuổi mới đây khiến dư luận sững sờ và phẫn nộ. Kẻ ác đã bị bắt và sẽ bị xử lí theo pháp luật nhưng đây cũng là lời cảnh báo cho cả người thuê giúp việc và cơ quan quản lí về loại hình lao động đặc thù này, khi mà thực tiễn đã có nhiều vụ NGV đạo đức, tư cách xấu gây hậu quả cho gia chủ.
Để cung ứng và quản lí tốt loại hình lao động này, thiết nghĩ cơ quan quản lí cần định hướng, hỗ trợ các trường nghề đào tạo loại hình lao động giúp việc gia đình. Mặt khác, cần tăng cường kiểm tra việc chấp hành pháp luật của các tổ chức cung ứng lao động, nhất là thực hiện các quy định trong Thông tư của Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội, không thể buông lỏng các trung tâm môi giới cung cấp lao động dễ dãi, tràn lan như hiện nay.
Với những gia đình có nhu cầu sử dụng NGV cần hết sức cân nhắc, tìm hiểu kĩ người định thuê. Nếu có điều kiện, tốt nhất là tự kiểm tra, thẩm định nhân thân, tư cách NGV từ chính quyền nơi họ sinh sống. Quá trình sử dụng NGV cũng cần có biện pháp giám sát và phòng ngừa cần thiết, bởi không cẩn thận sẽ đưa “hổ báo” vào nhà và hiểm họa có thể đến bất cứ lúc nào./.

Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Báo Người cao tuổi ngày 29 tháng 11 năm 2017