Thứ Sáu, 2 tháng 9, 2022

Thói xấu chia rẽ khối đoàn kết

 

Thói kì thị

Hồi tôi mới nhập ngũ vào đơn vị, do tân binh ở nhiều vùng miền nên ban đầu thường tụ nhóm theo quê hương (làng, xã, huyện, tỉnh). Sau một thời gian sống cùng nhau thì “tính đồng hương” giảm đi và dần hình thành các nhóm bạn bè theo tính cách, sở thích hoặc đơn giản chỉ là… hợp nhau. Thế nhưng có một chuyện cứ khi nào được khơi ra là chắc chắn dẫn đến… cãi nhau, đó là câu chuyện gọi tên con tôm, con tép.

Thực tiễn cách gọi tôm tép theo vùng miền có sự khác nhau, dân vùng ven biển, đồng bằng thường gọi tôm, tép là hai loại (có hình dáng giống nhau); còn dân vùng trung du, miền núi thì gọi tép là tổng hợp những con cá cỡ nhỏ, còn tôm thì chỉ phân biệt tôm to, tôm nhỏ với hình dáng giống nhau (tôm càng, tôm riu…). Mỗi khi “vấn đề tôm tép” được đưa ra là vùng nào cũng cho rằng cách gọi của “quê tôi” là đúng! Thậm chí đến mức đồng chí chính trị viên đại đội phải vào cuộc dàn hòa: “Các đồng chí gọi theo cách nói quê mình thì chẳng ai sai, vì đó là bản sắc, tập quán riêng. Nếu ai thích mất đoàn kết thì hãy tranh luận chuyện này. Mà đơn vị quân đội mất đoàn kết thì lấy đâu ra sức mạnh?”.

 

Thực tế mỗi miền quê đều có những phong tục, tập quán, nét văn hóa, lời nói, giọng điệu riêng, có nét đẹp và cả những thói tật, tồn tại... Những thói hư, tật xấu hoặc tập quán không đẹp nếu được nêu ra thường đánh vào lòng tự trọng của mỗi cá nhân, mỗi cộng đồng riêng. Con người thường mắc tật xấu nhất, đó là chỉ thích xoáy vào tật xấu của người khác, không muốn nói đến cái hay, cái đẹp của họ và thường quên đi cái chưa đẹp, thói tật của chính mình.

Vừa qua, một tài khoản trên mạng xã hội đã đăng tải video với nội dung thể hiện quan điểm chê người miền Trung với những cụm từ không thiện cảm, thậm chí miệt thị. Ngay sau khi video này được lan truyền trên các nền tảng mạng xã hội đã có rất nhiều người lên án gay gắt hành động kì thị vùng miền.

Chúng ta đều biết miền Trung, một dải đất bao đời hứng chịu những khó khăn, gian nan của cả thiên tai lẫn địch họa. Thế nhưng cũng chính dải đất này đã sinh ra bao hào kiệt, nhân tài đóng góp lớn lao cho đất nước. Một vùng miền đầy gian lao và anh dũng trong các cuộc chiến tranh chống ngoại xâm, ai cũng xứng đáng tự hào, sao lại khơi nên vài thói tật mang tính cá nhân để quy kết? Nếu không có bề dày truyền thống cưu mang, đoàn kết chống chọi với khó khăn, chịu thương chịu khó, nếu không có đức tính cần cù trong lao động, học tập… thì sao làm nên những kì tích trong suốt hàng trăm năm qua? Khi ai đó muốn xoáy và một vài thói tật cá nhân để hạ thấp cả một cộng đồng thì chắc chắn người đó có động cơ không tốt.

Hiện nay một số kẻ xấu, thế lực thù địch thường đưa ra những chuyện khác biệt vùng miền để gây nên sự kì thị, phân biệt, từ đó phá hoại khối đại đoàn kết toàn dân tộc, thứ mà chúng sợ nhất và khó công phá nhất. Ai sa đà vào những chuyện kì thị vùng miền là đã mắc mưu kẻ xấu, trở thành “hạt nhân” làm việc không công cho chúng./.

Đinh Hoàng

 Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày 30/8/2022  

Thứ Sáu, 19 tháng 8, 2022

Hội tầm phào chưa chắc đã tào lao

 

Chuyện hội hè

Năm trước tôi được anh bạn đồng nghiệp đã nghỉ hưu mời tham gia một cái hội có tên lạ “Hội những người viết báo chơi cá cảnh”. Biết chắc đây cũng như nhiều hội tầm phào khác, dù nể anh bạn nhưng tôi cũng đành xin kiếu với lí do quá bận.

Các hội đoàn “trăm hoa đua nở” những năm qua khiến nhiều người lãng phí thời gian, thậm chí cả tiền bạc mà hầu hết chẳng mang lại hiệu quả cho xã hội. Trào lưu hội hè đang ngày càng phát triển với những cái ngày thêm lạ lùng hơn. Chỉ sau vụ lùm xùm của ông giám đốc CDC Quảng Ninh mọi người mới biết có tổ chức hội mang tên Câu lạc bộ Giám đốc CDC miền Bắc. Gần đây lại phát lộ một hội mới khi mạng xã hội bàn luận về Đại hội của Hội Tướng lĩnh huyện Đức Thọ (Hà Tĩnh). Những hội mang tính chất giai tầng của một số người chức quyền có lẽ cũng chỉ mới phát triển thời gian gần đây nhưng nó đã được dư luận quan tâm.


Theo Nghị định số 45/2010/NĐ-CP, Hội được hiểu là tổ chức tự nguyện của công dân, tổ chức Việt Nam cùng ngành nghề, cùng sở thích, cùng giới, có chung mục đích tập hợp, đoàn kết hội viên, hoạt động thường xuyên, không vụ lợi nhằm bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của hội, hội viên...

Thử chiếu theo nghị định trên thì các tổ chức như CLB Giám đốc CDC và Hội Tướng lĩnh đều không có trong quy định pháp luật. Giám đốc (thuộc chính quyền), tướng lĩnh là những chức danh cán bộ trong hệ thống chính trị, không phải là một giới. Các hội này không thể là một hội chính trị (vì Nhà nước đã có quy định cụ thể). Hội tướng lĩnh chắc chắn cũng không thể giọi là một hội xã hội. Nếu các tổ chức này được hình thành thì tôn chỉ mục đích sẽ có mâu thuẫn, chồng chéo với tổ chức hội khác hoặc với chức trách, nhiệm vụ của chính quyền. Chẳng hạn tôn chỉ “bảo vệ quyền, lợi ích hợp pháp của hội, hội viên”, khi hội viên đều là những cán bộ trung cao cấp nghỉ hưu, thì ai có thể xâm phạm mà bảo vệ? Các hội viên này cũng đâu cần “xóa đói giảm nghèo”… như tôn chỉ, mục đích của một hội kể trên?

Với những chức vụ, cương vị rất quan trọng khi đương chức, các hội trên không thể nói là không có tiếng nói chi phối hệ thống chính quyền.

Đảng ta từng một thời duy trì chế độ cố vấn, khi đó một số đồng chí lãnh đạo cao nhất dù đã nghỉ nhưng luôn được có tiếng nói với cá nhân và cơ quan lãnh đạo cao nhất của Đảng. Nguyên Tổng bí thư Lê Khả Phiêu khi đương chức từng chia sẻ với báo chí “Khi một người con đã trưởng thành, học nghề lái xe nghiêm túc, thi sát hạch tốt và được cấp bằng chính thống mà đi đâu người cha cũng ngồi lên xe cùng đi để chỉ đạo và hướng dẫn thì làm sao con tự chủ, tự tin để lái xe suôn sẻ và tiến bộ được…”. Chế độ cố vấn sau đó không còn duy trì song các thế hệ lãnh đạo sau đã luôn lắng nghe, cầu thị trước những ý kiến đúng đắn, sáng suốt của những người tiền nhiệm mà không cần một tổ chức cố vấn.

Đã đến lúc cơ quan quản lí Nhà nước cần chấn chỉnh việc thành lập và hoạt động của các tổ chức hội./.

Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày 18/8/2022

Thứ Sáu, 12 tháng 8, 2022

Tiêu cực cũng là giặc nội xâm

 

Nhận diện tiêu cực

Chủ trương của Đảng ta mở rộng công cuộc phòng chống tham nhũng sang cả các hành vi tiêu cực là vô cùng đúng đắn, đáp ứng đòi hỏi bức thiết của cuộc sống.

Tuy nhiên hành vi tiêu cực lại rất tinh vi không dễ để nhận biết. Thử lấy ví dụ từ một trường hợp tai nạn giao thông mới đây đang khiến dư luận bức xúc vì nhiều bất thường:

Đó là vụ tai nạn giao thông xảy ra tại TP Phan Rang - Tháp Chàm, tỉnh Ninh Thuận. Một nữ sinh trường chuyên bị xe ô tô đâm tử vong trên đường từ trường trở về sau khi đi đăng kí chuẩn bị cho kì thi. Điều bất thường đầu tiên là người ta lại giám định nồng độ cồn của nạn nhân này và cho ra kết quả 0,79 mg/100 ml máu (Bệnh viện Đa khoa tỉnh làm xét nghiệm). Người lớn tuổi uống rượu buổi sáng có nồng độ cồn như trên đã là hiếm, vậy mà một nữ sinh vừa đến trường quay về (mới chừng 8h sáng) đã có lượng cồn như vậy thì chỉ có thể đến trường để… nhậu! Thứ đến, nạn nhân vụ tai nạn đi đúng chiều đường, bị xe ô tô đâm từ phía sau, vậy ai đã đưa ra quyết định giám định nồng độ cồn? Nếu có nồng độ cồn thực thì có coi đây là căn cứ giảm nhẹ hành vi vi phạm của lái xe ô tô hay sao? Điều bất thường nữa là khi có khiếu nại về kết quả giám định của người nhà nạn nhân thì người ta mới phát hiện ra, đó là… nhầm!? Còn với người gây tai nạn thì sao, nếu ai được xem đoạn video vụ tai nạn này sẽ thấy ngay, khi ô tô vừa đâm văng em học sinh, lập tức lái xe đã mở cửa xuống nhưng tay vẫn đang cầm chiếc điện thoại áp vào tai. Có thể khẳng định, lái xe đã vi phạm Luật Giao thông đường bộ…


Hình ảnh vụ tai nạn được video ghi lại

Đặt giả thuyết, em nữ sinh trên là con của một quan chức hàng tỉnh xem sao. Liệu bệnh viện tỉnh này có dám giám định nồng độ cồn gửi về cho gia đình? Kẻ gây tai nạn rõ ràng đến thế liệu có đến tận chục ngày sau mới ra quyết định khởi tố vụ án? Tin rằng, khi đó hệ thống hành pháp địa phương sẽ vận hành “hết công suất” và quyết định trừng trị kẻ phạm tội đưa ra có thể chỉ tính bằng giờ hoặc vài ngày!

Những bất thường của vụ việc này khó ngăn dư luận nghi ngờ có tiêu cực, lợi ích nhóm bởi người gây tai nạn lại là một cán bộ quân đội tại địa phương.

Tham nhũng nguy hiểm thường được ví như giặc nội xâm, tuy nhiên hành vi tiêu cực cũng là một loại giặc nội xâm không “đao to búa lớn” song lại đang gặm nhấm niềm tin của Nhân dân vào Đảng và chế độ.

Vừa qua Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng, tiêu cực đã ban hành hướng dẫn một số nội dung về công tác phòng, chống tiêu cực. Hướng dẫn nêu rõ 19 hành vi cần tập trung chỉ đạo phòng, chống. Ngay tại Điều 2 đã có nội dung “Bao che, giấu giếm vi phạm, khuyết điểm của bản thân, của người khác hoặc của tổ chức”.

Liệu vụ việc gây tai nạn giao thông kể trên có hành vi tiêu cực theo quy định của Đảng? Dư luận đang mong vụ việc được giải quyết rốt ráo, đừng để mãi “bùng nhùng” vì nó chỉ làm xói mòn niềm tin của Nhân dân vào hệ thống công quyền./. 

Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày  12/8/2022  

Thứ Năm, 11 tháng 8, 2022

Chuyện rác đô thị

 

Làm tốt “tiền” phân loại rác sẽ có hậu phân loại

Cách đây chừng mươi năm từng thấy một công ty môi trường đô thị của Hà Nội đặt hàng loạt thùng nhựa chứa rác thải công cộng quanh khu Hồ Tây và một vài tuyến phố. Mỗi cặp có hai thùng nhỏ, một chứa rác hữu cơ, một chứa rác vô cơ.

Những thùng rác khá đẹp nhưng có vẻ không thu hút được người dân nên cứ đứng “cô đơn” phơi mưa nắng mà chẳng có mấy rác được “cho ăn”. Thế rồi cái thì mất, cái thì nằm chỏng chơ, một số hư hỏng, mất nắp. Đến nay những thùng rác phân loại đó đã vắng bóng, họa hoằn mới thấy một vài thùng sót lại nhưng nó lại như đồ phế thải ai đó vứt ra hè đường.


Một trong các phương án phân loại rác đã được HN thực hiện

Chuyện phân loại rác thải sinh hoạt từ nguồn là chủ trương đã có từ lâu của ngành môi trường và chính quyền các thành phố lớn. Đã có những giải pháp được triển khai song cũng chỉ nửa vời nên chưa có “hồi kết”.

Phân loại rác sinh hoạt từ nguồn, nói nghe có vẻ đơn giản nhưng đây là một vấn đề không nhỏ, nó phải được tiến hành đồng bộ thì mới có thể mang lại kết quả. Khởi điểm là tuyên truyền, vận động người dân ủng hộ, tham gia phân loại rác. Đây là khâu đầu tiên và cũng là khâu khó nhất nếu không có sự vào cuộc đồng bộ của chính quyền (từ tổ dân phố đến phường, quận và các tổ chức đoàn thể). Khâu tiếp theo là đổi mới, cải tiến quy trình thu gom vận chuyển từ gia đình cho tới khi ra tới tập kết ra bãi tập kết cuối cùng. Ngay từ khâu đầu tiên của quy trình thu gom cũng đã xuất hiện những vấn đề kĩ thuật không dễ tháo gỡ một sớm một chiều. Ví dụ như việc thu gom tại các tòa chung cư. Sẽ phân loại thế nào khi ở không ít chung cư, rác được thả từ độ cao hàng chục mét xuống một khoang chứa chung? Hay tại các khu dân cư đô thị hiện mỗi phường hàng nghìn dân chỉ 1-2 công nhân thu gom với vài xe đẩy, nếu rác có phân loại thì cũng cho chung vào một xe thu gom. Rồi khi xe ô tô chuyên dụng vận chuyển rác cũng phải tách riêng để đưa đến nơi tập kết cuối cùng v.v. Chỉ vài việc “tiền” phân loại như thế đã thấy nhiều vấn đề cần giải quyết và chi phí cũng cần thêm không ít… tiền!

Với lưu lượng hàng nghìn tấn rác sinh hoạt mỗi ngày thì thành phố nào cũng đang tăng tốc tiến trình hình thành những núi rác thải. Vấn đề xử lí rác thải sinh hoạt trên cả nước đã đến thời điểm “không có đường lùi”.  

Thông tin một nhà máy điện dùng nguồn rác thải sinh hoạt làm nguyên liệu tại Hà Nội vừa bước vào vận hành “ăn” hàng nghìn tấn mỗi ngày khiến dư luận vui mừng. Với khối lượng hàng chục nghìn tấn rác thải mỗi ngày của cả nước thì đây thực sự là một nguồn “nguyên liệu” vô tận cho hoạt động đốt rác phát điện. 

Nếu làm tốt các khâu trong quy trình thu gom rác thải sinh hoạt thì vấn đề “hậu” phân loại là xử lí sẽ không còn quá phức tạp.

Khi đó nhà máy nhiệt điện dùng nguyên liệu rác thải sẽ phát huy tối ưu hiệu quả, vấn đề ô nhiễm rác thải đô thị mới được giải quyết một cách căn bản./.

Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày 11/8/2022

Thứ Tư, 10 tháng 8, 2022

Lãnh đạo vô liêm

 

Liêm sỉ CDC

          Dòng họ Vũ thôn tôi là một họ danh giá vì có một vài người học hành thành đạt trong đó có một ông làm đến lãnh đạo ngành thuế địa phương. Từ người già đến thanh niên khi so sánh trong thôn ai cũng tự hào, thậm chí cánh trẻ luôn vênh vang tự đắc khi nói về “họ tôi”. Đùng một cái, ông lãnh đạo làm ở ngành thuế bị bắt, đi tù về tội tham ô. Kể từ đó họ Vũ không ai dám nhắc tới từ “họ tôi”. Nhiều cụ khi dự việc làng đình đám còn né tránh, cho con cháu đi thay hoặc có đi cũng đến muộn hơn rồi sau đó lặng lẽ rút sớm. Việc xấu hổ vì con cháu, họ tộc, gia đình mình có người làm việc xấu âu cũng là việc thường tình vì dânViệt ta từ xưa vốn có truyền thống trọng liêm sỉ.

Sau khi phát lộ vụ lãnh đạo Công ty Việt Á hối lộ lãnh đạo CDC Hải Dương hàng chục tỉ đồng rồi lần lượt lãnh đạo CDC nhiều tỉnh thành lần lượt tra tay vào còng vì hoa hồng kit test Covid-19 nhiều người có suy nghĩ “lãnh đạo CDC một số địa phương không ăn hoa hồng của Việt Á chắc cũng hổ thẹn lây, nếu thực sự họ có liêm sỉ”. Không hổ thẹn sao được, khi mà những vị giám đốc CDC vừa hôm trước nói tôi không nhận một đồng từ Việt Á thì mấy ngày sau đã nhận lệnh truy tố, tra tay vào còng vì đã nhận rất nhiều tỉ đồng.

Vụ kít test này đã nhanh chóng lên phim và đang nóng màn ảnh truyền hình như một cú “đánh bồi” vào lòng tự trọng của những người đang làm tại CDC nhiều địa phương. “Dòng họ” CDC cả nước trong lúc này buồn chẳng khác nào “nhà có tang”!

Giữa lúc vụ việc như đang trong cơn “lửa cháy cơm sôi” vậy mà dư luận lại sững sờ biết đến một loạt tiệc “chia tay vàng” của nguyên Giám đốc CDC Quảng Ninh.


Được biết, ông Ninh Văn Chủ - cựu giám đốc CDC Quảng Ninh nhận quyết định nghỉ hưu vào ngày 29/7/2022. Trước khi nhận quyết định nghỉ hưu theo chế độ, đã có một loạt các sự kiện được tổ chức như ‘Tiệc tri ân’; ‘Lễ chia tay’; ‘Đêm giao lưu’... dành riêng cho ông cựu giám đốc CDC này, khách mời có đông đủ thành phần trong “Câu lạc bộ Giám đốc CDC miền Bắc”.

Buổi tiệc được tổ chức trên 2 du thuyền 5 sao, gồm Âu Cơ 1 và Âu Cơ 2, (vì lượng khách quá đông, hai du thuyền phải cập mạn vào nhau để tạo thành một sân khấu nối liền giữa biển). Đây rõ ràng là bữa tiệc của “nhà giàu”, “đại gia” chứ người bình thường rất khó có điều kiện làm được như vậy. Không biết chi phí cho những buổi tiệc tùng xa hoa này là nguồn tiền từ đâu? của cá nhân cựu lãnh đạo CDC hay ngân sách Nhà nước?

Có lẽ Giám đốc CDC Quảng Ninh nói riêng và nhiều lãnh đạo CDC khác cũng là những đảng viên, dù đang công tác hay nghỉ hưu thì họ vẫn là đảng viên cộng sản. Một trong các nội dung của 19 điều đảng viên không được làm có quy định về thực hành tiết kiệm, chống lãng phí. Việc tổ chức tiệc tùng xa hoa như vậy rõ ràng đã không thực hiện nghiêm chủ trương của Đảng.

Song, điều đáng buồn nhất là liêm sỉ của không ít lãnh đạo, trong đó có vị cựu giám đốc CDC trên hình như đã không tồn tại./.

 Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày  9/8/2022

Thứ Năm, 4 tháng 8, 2022

Bệnh kinh niên giao thông

 

Căn nguyên ùn tắc giao thông Hà Nội

Có một lĩnh vực dù đã được đưa ra rất nhiều đề xuất, sáng kiến để giải quyết mà vẫn chưa có lời giải, đó là bài toán mang tên ùn tắc giao thông tại đô thị lớn!

Riêng Hà Nội bao năm qua đã sở hữu “đặc sản” mang tên ùn tắc giao thông nội đô. Đã có nhiều sáng kiến được đưa ra, nhất là các đề xuất hạn chế phương tiện giao thông cá nhân: Năm 2016, Sở Giao thông vận tải thành phố tổ chức lấy ý kiến cho lộ trình hạn chế xe máy theo 3 giai đoạn. Năm 2017 Hội đồng Nhân dân thành phố thông qua đề án tăng cường quản lí phương tiện giao thông, theo đó xe máy sẽ dừng hoạt động ở các quận nội thành vào năm 2030. Tháng 10/2019, thành phố tiếp tục lấy ý kiến cho 2 phương án hạn chế xe máy. Cuối năm 2021, thành phố đưa ra đề xuất hạn chế xe máy từ vành đai 3 kết hợp với quốc lộ 5 kéo dài, giai đoạn 2026-2030 v.v.


 Giao thông tại một tuyến đường nội đô Hà Nội

Lâu nay người ta như chỉ thấy sự gia tăng ô tô, xe máy là căn nguyên dẫn tới ùn tắc giao thông. Hiện hệ thống giao thông công cộng (xe buýt) của Hà Nội đáp ứng chưa đến 10% nhu cầu, nếu không có xe máy, ô tô riêng thì người dân đi bằng gì? Trong khi đó không ít phương tiện giao thông cá nhân còn là công cụ mưu sinh, hạn chế cũng đồng nghĩa gây khó thêm cho cuộc sống của người dân.

Nguyên nhân cơ bản nhất khiến tình trạng giao thông Hà Nội “không có lối thoát” hiện nay chính là vấn đề thực hiện quy hoạch dân cư và xây dựng nhà ở cao tầng. Một tòa chung cư cao 35-40 tầng mọc lên là cư dân có thể tăng thêm một phường (trong diện tích phường sở tại). Với thực trạng chung cư ken dày như tại bán đảo Linh Đàm, đường Lê Văn Lương, Tố Hữu… thì dân cư đã tương đương một vài quận mới. Cách đây chừng hơn chục năm, tuyến đường Liễu Giai, Nguyễn Chí Thanh, Hoàng Quốc Việt… rất đẹp, rộng rãi và thông thoáng vì ít phương tiện. Vậy mà vài năm qua những tuyến đường này đều đã phải xén bớt dải cây xanh ở giữa để mở rộng mà vẫn ùn tắc giờ cao điểm. Tuyến đường Võ Chí Công hướng sang cầu Nhật Tân, Nội Bài ban đầu cũng rất thông thoáng. Tuy nhiên chỉ vài năm qua bên tuyến đường này đã có hàng chục tòa chung cư cao tầng mọc lên và tiến độ “ken dày” đang tăng tốc với nhiều tòa cao tầng mới vươn cao. Mươi năm nữa, rất có thể đây cũng trở thành một tuyến đường Lê Văn Lương mới!

Tháo gỡ, giải quyết vấn đề giao thông đô thị không phải là việc riêng của ngành giao thông nhưng hình như ngành này đang đơn độc trong xử lí. Mọi đề xuất hạn chế phương tiện sẽ không hiệu quả, khó có sự đồng thuận của người dân, thậm chí gây bức xúc xã hội.

Sáng kiến đề xuất cần nhất lúc này chính là quyết tâm của chính quyền trong kiềm chế đà phát triển nhà ở cao tầng nội đô, khu vực vốn đã quá tải từ lâu. Ai cũng biết “miếng bánh” chung cư thương mại ở đây luôn hấp dẫn với các nhà đầu tư và vô cùng “quyến rũ” nhà quản lí xây dựng.

Không giải quyết được “cái gốc” này thì Hà Nội mãi vẫn sẽ ùn tắc giao thông, thậm chí còn trầm trọng hơn trong tương lai gần!

 Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày 02/8/2022

Tinh giản ai?

 

Bài toán “tinh giản”

Vừa qua Bộ Chính trị đã ban hành Kết luận số 40-KL/TW về nâng cao hiệu quả công tác quản lí biên chế của hệ thống chính trị giai đoạn 2022 - 2026. Theo đó tiếp tục đẩy mạnh thực hiện tinh giản biên chế theo Nghị quyết Đại hội XIII của Đảng. Giai đoạn 2021-2026, toàn hệ thống chính trị tinh giản ít nhất 5% biên chế cán bộ, công chức và ít nhất 10% biên chế viên chức hưởng lương từ ngân sách nhà nước.

Chủ trương tinh giản, nâng cao chất lượng bộ máy trong hệ thống chính trị là quyết tâm chính trị lớn, xuyên suốt của Đảng ta trong nhiều năm qua. Tuy nhiên cho đến nay bộ máy hành chính không những chưa giảm mà có những nơi, những bộ phận tiếp tục phình ra khiến nguồn lực ngân sách bảo đảm ngày một khó khăn. Nguyên nhân có nhiều song điều quan trọng nhất là việc đánh giá hiệu quả, xếp loại hoàn thành nhiệm vụ trên vị trí việc làm chưa đúng, chưa sát khiến khi muốn tinh giản thì chẳng biết tinh giản ai. Ví dụ, báo cáo của Chính phủ năm 2019, tỉ lệ công chức hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ (mức cao nhất) chiếm 23,52%, hoàn thành tốt nhiệm vụ chiếm 73,38%, hoàn thành nhiệm vụ nhưng còn hạn chế về năng lực chỉ có 2,15% và không hoàn thành nhiệm vụ là 0,61%. Đối với viên chức, tỉ lệ này lần lượt là 23,58% - 70,84% - 4.96% và không hoàn thành nhiệm vụ là 0,46%. Vậy là nếu tinh giản biên chế công chức thì chỉ có thể giảm số hoàn thành nhiệm vụ nhưng còn hạn chế về năng lực chiếm và không hoàn thành nhiệm vụ (chiếm 2,66%) trên mục tiêu 5%. Chỉ tiêu còn lại sẽ phải tinh giản trong số 73,38% công chức hoàn thành tốt nhiệm vụ. Vậy sẽ giảm ai và tại sao lại tinh giản người đang làm tốt nhiệm vụ của mình?

Căn bệnh thành tích trong giáo dục đã mang đến con số kết quả xếp hạng học sinh một số địa phương có tỉ lệ xuất sắc và giỏi chiếm hơn 94%, tỉ lệ kém chưa đến 1%. Phải chăng trong bộ máy hành chính trong hệ thống chính trị cũng đang tồn tại vấn đề mà mọi người hay gọi: “Bệnh thành tích”?


Một trong những nguyên nhân dẫn đến thực trạng này là việc định lượng công việc, nhiệm vụ trên từng vị trí của công chức, viên chức chưa rõ, chưa sát, còn chung chung, thậm chí định tính. Thước đo đánh giá chất lượng, hiệu quả công việc thiếu hoặc không chuẩn thì bình xét cuối năm cũng sẽ cảm tính, không đúng thực tế.

Nếu việc lượng hóa nhiệm vụ trên cương vị chuẩn xác cùng với giải pháp đưa chỉ tiêu hoàn thành xuất sắc, hoàn thành tốt không quá 95% (công chức) và không quá 90% (viên chức) sẽ cho ra đáp án con số 5-10% nhân sự cần được báo động vào vòng tinh giản. Nếu tình trạng đó ở mỗi nhân sự kéo dài một số năm nhất định sẽ là cơ sở để ra quyết định cắt hợp đồng lao động.

Làm được như vậy sẽ không còn thực trạng hàng chục phần trăm công chức, viên chức “sáng cắp ô đi, chiều cắp ô về” mà vẫn yên tâm hưởng lương ngân sách./.

 Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày  30/7/2022

Thứ Tư, 27 tháng 7, 2022

Thi hoa hậu hay tuyển vợ đại gia

 

Sự vô lí của ‘hoa hậu lấy chồng nghèo’!

Hầu hết sự kết hôn nam nữ là “kết trái” của tình yêu.

Một tình yêu chân chính, trong sáng luôn xuất phát từ tình cảm chân thành và thấu hiểu. Khi hai trái tim đồng điệu, thường người ta nhận ra “người của đời mình” từ cái nhìn đầu tiên! Đó là xuất phát điểm của một tình yêu trong sáng.

Trong cuộc sống có những mối tình không xuất phát điểm như vậy. Trước khi đến với tình yêu người ta đã biết được gia thế, hoàn cảnh của người mình sẽ yêu. Sự giàu có, quyền lực của gia đình rất dễ nảy sinh những mối tình “tính toán”. Khi đó, tình yêu luôn đi sau, là nhân tố thứ yếu trong một cuộc hôn nhân vụ lợi. Ta đã biết, hạnh phúc bền chặt phải xuất phát từ tình yêu đích thực, thứ nó sẽ giúp đôi lứa vượt qua mọi khó khăn, thử thách của đường đời. Nếu hạnh phúc được xây dựng trên nền tảng giàu có, quyền lực thì khi những thứ đó hết, tình yêu sẽ khó đứng vững trước sóng gió.

Những chân giá trị trên xưa nay vẫn được mọi gia đình và cộng đồng định hướng cho con em, cho tuổi trẻ trước ngưỡng cửa cuộc đời.

Tuy nhiên, tại một cuộc thi hoa hậu gần đây lại có một ý kiến khá lạ lẫm về tiêu chí tình yêu và hôn nhân khiến cộng đồng mạng nổi sóng tranh luận.


Hoa hậu Bản sắc Việt  Trần Thị Thu Ngân tại lễ cưới đại gia, cô dâu được trao tặng rất nhiều vàng

Tại họp báo Miss Peace - Hoa hậu Hòa bình Việt Nam, nhà thiết kế Sĩ Hoàng, Trưởng ban giám khảo nêu quan điểm về chủ đề đại gia - hoa hậu. Nhà thiết kế này cho rằng: “Một cô hoa hậu đẹp như vậy, giỏi như vậy, đầy đủ tố chất như vậy, phải chinh chiến với hàng trăm cô gái cũng đẹp không kém, cũng giỏi như thế để đạt danh hiệu thì phải lấy một người xứng đáng chứ. Tự dưng lấy một người mà không đủ sống, rồi sau này con cái, sữa còn không có tiền mà mua thì sao được, rất vô lí”!? Hiểu nôm na: Đã là hoa hậu thì phải lấy người chồng tương xứng.

Vậy thử hỏi, nếu một cô hoa hậu trước đó đã có người yêu và nay không còn “môn đăng hậu đối” thì nên từ bỏ tình yêu sao? Nếu vì lẽ đó mà ruồng bỏ người mình yêu thì họ có còn đủ nhân cách, phẩm hạnh của một người được trao danh hiệu hoa hậu?

Hoa hậu sau khi được trao vương miện cũng là lúc nhận ủy thác trách nhiệm nặng nề trên chặng đường phía trước. Không ít hoa hậu đã nỗ lực vượt qua nhiều khó khăn, hoàn thành tốt sứ mệnh của mình trước cộng đồng bằng các hoạt động ý nghĩa, thiết thực.

Chẳng lẽ với tài năng, tố chất và phẩm hạnh của mình, hoa hậu lại không thể sánh vai để giúp người mình yêu cùng vươn lên, vượt qua nghèo khó xây dựng một cuộc sống đàng hoàng mà phải… “ăn sẵn”?

Không ít cuộc thi hoa hậu của ta đang bị dư luận nghi ngờ về mục đích của nhà tổ chức và mục tiêu của một số thí sinh. Nhờ danh xưng hoa hậu mà đổi đời, lấy được đại gia, lấy chồng ngoại đã có những ví dụ trong thực tiễn. Quan điểm của vị Trưởng ban giám khảo kể trên quả là đúng, nếu so với tiêu chí và mục đích như vậy.

Nếu thi hoa hậu để đạt những mục tiêu tầm thường như thế có đúng là sự vô lí đang tồn tại!?/.

 Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày 27/7/2022

CSGT như thể người của Bảo hiểm

 

Mệnhg giá mua hi vọng

Theo bạn, tờ tiền mệnh giá 20 nghìn đồng hiện nay mua được những gì?

Tại Hà Nội nếu bà nội trợ đi chợ khéo mua có thể được vài mớ rau. Còn sinh viên có thể mua 4 li trà đá để thoải mái… “chém gió” Hồ Tây.

Nhưng tôi nghĩ, 20 nghìn đồng còn mua được điều rất lớn lao, đó là hi vọng!

Lâu nay lưu thông trên đường mọi người thường thấy những người bán rong bảo hiểm xe máy bên đường chào mời. Giá mua tờ bảo hiểm có thể coi là rẻ bất ngờ - 20 nghìn đồng. Chỉ 20 nghìn đồng mà khi gặp tai nạn cũng được bồi thường há chẳng rẻ sao? Và với cái giá “bèo” đó, liệu công ty bảo hiểm có thua lỗ, phá sản?

Bảo hiểm xe máy siêu rẻ!

Tuy nhiên, tôi chưa hề chứng kiến người bị tai nạn xe máy được bồi thường từ công ty bảo hiểm. Tất cả hàng xóm, bạn bè, đồng nghiệp… chưa thấy ai bị tai nạn xe máy được nhận bồi thường bảo hiểm ngoại trừ được bồi thường từ phía gây tai nạn do đi trái luật.

Theo quy định tại điểm d khoản 2 Điều 58, Luật Giao thông đường bộ năm 2008 và Nghị định 03/2021/NĐ-CP của Chính phủ về bảo hiểm bắt buộc trách nhiệm dân sự của chủ xe cơ giới, người tham gia giao thông phải mang theo bảo hiểm xe máy bắt buộc. Còn tại điểm a, khoản 2 Điều 21 Nghị định 100/2019/NĐ-CP,  khoản 11 Điều 2 Nghị định 123/2021/NĐ-CP quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực giao thông đường bộ và đường sắt, nếu người điều khiển xe không có hoặc không mang theo Giấy chứng nhận bảo hiểm trách nhiệm dân sự của chủ xe cơ giới (bảo hiểm xe máy) còn hiệu lực thì bị phạt từ 100.000 đồng đến 200.000 đồng. Những điều luật trên chính là lí do dù chẳng mấy người được bồi thường bảo hiểm song nhất nhất đều không dám thiếu tờ chứng nhận bảo hiểm khi lưu thông trên đường! Công ty bảo hiểm rất yên tâm nguồn khách hàng bởi có lực lượng cảnh sát giao thông đang “hỗ trợ” trên mọi tuyến đường!

Theo quy trình để nhận được tiền bồi thường từ công ty bảo hiểm, người bị tai nạn phải có biên bản của cảnh sát giao thông hoặc giấy xác nhận của công an khu vực (nơi xảy ra tai nạn). Nếu bị thương tích nhập viện thì phải có giấy ra viện, đơn thuốc. Nếu xe hư hỏng phải có hóa đơn của tiệm sửa chữa và xác nhận vụ việc của công an v.v. Cho nên khi bạn bị tai nạn trên đường hãy cố gắng tìm gặp cảnh sát giao thông hoặc vào công an địa phương xin xác nhận! Tìm được người cần gặp đã khó, để được họ xác nhận chắc cũng chẳng dễ dàng gì.

Vậy là, mua bảo hiểm thì quá dễ, dễ hơn mua mớ rau vì chẳng cần mặc cả, nhưng muốn nhận được quyền lợi từ công ty bảo hiểm thì lại vô cùng… không dễ! 20 nghìn đồng là số tiền nhỏ nhưng với hàng chục triệu xe máy trên cả nước thì lại là số tiền rất lớn. Với nguồn tiền lớn đó, mỗi năm công ty bảo hiểm đã bồi thường được cho bao nhiêu người và họ lỗ hay lãi?

Bắt buộc mua bảo hiểm dân sự là đúng song dường như chưa ai quan tâm tới việc “bắt buộc” công ty bảo hiểm hoàn thành trách nhiệm với người đã mua bảo hiểm.

Khi mà những điều kiện được bảo hiểm vẫn còn như “đánh đố” thì người mua bảo hiểm xe máy vẫn chủ yếu là mua… hi vọng!

 Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày  23/7/2022

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2022

Hãy giảm đóp góp đầu năm học thay vì miễn học phí

 

Mong giảm hơn miễn

Năm 2021 Chính phủ ban hành Nghị định số 81/2021/NĐ-CP quy định về cơ chế thu, quản lí học phí đối với cơ sở giáo dục thuộc hệ thống giáo dục quốc dân và chính sách miễn, giảm học phí, hỗ trợ chi phí học tập; giá dịch vụ trong lĩnh vực giáo dục, đào tạo.  

Theo Nghị định này, các cơ sở giáo dục công lập giữ nguyên học phí trong năm học 2021-2022 như năm học 2020-2021 nhưng sẽ tăng bắt đầu từ năm học 2022-2023. 

Từ năm học 2023-2024 trở đi, khung học phí được điều chỉnh theo tỉ lệ phù hợp với điều kiện kinh tế xã hội của địa phương, tốc độ tăng chỉ số giá tiêu dùng, tốc độ tăng trưởng kinh tế hàng năm và khả năng chi trả của người dân nhưng không quá 7,5%/năm. Theo Nghị định này thì học phí sẽ tăng theo lộ trình vì tăng trưởng kinh tế và chỉ số giá tiêu dùng luôn tăng chứ không giảm.

Thật bất ngờ, ngày 4/7, phát biểu tại Hội nghị Chính phủ với các địa phương, Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Đào tạo Nguyễn Kim Sơn đã đề xuất miễn toàn bộ học phí cho học sinh trung học cơ sở trên toàn quốc từ năm học 2022-2023.

Chắc chắn việc ban hành Nghị định 81/2021/NĐ-CP có sự tham mưu của Bộ Giáo dục và Đào tạo - một cơ quan thuộc Chính phủ. Vậy thì sao vừa năm trước tham mưu về lộ trình tăng học phí, năm sau lại đề nghị miễn học phí? Không ít ý kiến dư luận cho rằng, đây là động thái xoa dịu dư luận đang bức xúc chuyện giá sách giáo khoa của Nhà xuất bản giáo dục.

Hiện nay mức học phí của trung học cơ sở tại 2 thành phố lớn là Hà Nội và TP Hồ Chí Minh chỉ là 30.000đ-60.000đ/năm học. Con số này chẳng đáng là bao với thu nhập của hộ có mức thu nhập trung bình. Thậm chí nó quá nhỏ bé với con số tăng giá của một cuốn sách giáo khoa mới hoặc mức đóng góp vào các khoản thu đầu năm học.

Căn bệnh lạm thu trường học diễn ra bao năm qua dù năm nào cũng có giải pháp, lệnh cấm được đưa ra nhưng rồi… đâu lại vào đó. Không ít nơi năm nào học sinh cũng phải đóng tiền xây dựng cơ sở trường lớp, tiền lắp máy điều hòa nhiệt độ! Dù biết có những khoản đóng góp rất phi lí nhưng phụ huynh vẫn phải ngậm ngùi móc túi đóng cho xong!


Dù chỉ mấy chục nghìn đồng/học sinh song ngân sách nhà nước cũng phải tăng thêm 25.199 tỉ đồng khi miễn học phí. Điều này cho thấy nguồn lực từ đóng góp của phụ huynh học sinh hằng năm là rất lớn bởi số đóng góp luôn gấp nhiều lần những đồng học phí ít ỏi. Tuy nhiên nguồn tiền đóng góp ngoài học phí lại không thể đi vào ngân sách trong khi hiệu quả thực chất thì không ai, không cơ quan quản lí nào nắm được ngoài lãnh đạo các nhà trường.

Nếu thực sự Bộ Giáo dục và Đào tạo thực tâm muốn giúp tiết giảm sự đóng góp của học sinh thì hơn lúc nào hết cần có một cuộc cách mạng về chuyện lạm thu đầu năm học. Học phí có thể không cần giảm nhưng lạm thu vẫn đang là vấn đề bức xúc nhất, là việc tiết giảm mà cả phụ huynh học sinh và toàn xã hội đang mong chờ./.

Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày 16/7/2022

Điều chỉnh quy hoạch vì nhà đầu tư?

 

Điều chỉnh quy hoạch cần cái tâm trong sáng

Câu chuyện liên tục điều chỉnh dẫn đến phá nát quy hoạch trục đường Lê Văn Lương vẫn chưa phân giải tranh luận giữa Thanh tra Bộ Xây dựng và Sở Xây dựng Hà Nội.

Theo những người có trách nhiệm về vấn đề trên của TP Hà Nội, tất tật họ đều làm đúng luật, kết luận thanh tra là không thỏa đáng!

Đúng luật song để lại hậu quả như hiện tại thì quả đáng lo ngại cho những quy hoạch và sự điều chỉnh quy hoạch của Thủ đô.


Hàng loạt vi phạm về xây dựng tại đường Lê Văn Lương - Tố Hữu

Mỗi quy hoạch được phê duyệt là quá trình nghiên cứu, đánh giá một cách khoa học trên cơ sở thực tiễn. Quy hoạch xây dựng công trình một tuyến đường phố nội đô chắc chắn phải bao hàm tổng thể từ đơn vị hành chính, mật độ dân cư, hạ tầng giao thông, công trình công ích, môi trường... Mọi sự điều chỉnh phải xuất phát từ khiếm khuyết của quy hoạch và phải thực hiện đồng bộ, không thể cục bộ.

 

Chẳng hạn quy hoạch cho phép xây dựng một số lượng nhất định khu chung cư, chiều cao tối đa số tầng là đã gắn với quy hoạch hạ tầng như cây xanh, trường học, đường giao thông... Thế nhưng, khi những tòa nhà 18 tầng được điều chỉnh tăng lên 35 tầng thì thường người ta lại “quên” điều chỉnh quy hoạch hạ tầng liên quan (lẽ ra cũng phải điều chỉnh tăng lên cho tương ứng). Cái “quên” này thường không được cho là sai phạm.

Ai cũng biết không trung là vô hạn nhưng đất đai thì hữu hạn. Người ta có thể điều chỉnh quy hoạch tòa chung cư từ 12-14 tầng lên 30-40 tầng hoặc hơn nữa nếu điều kiện kĩ thuật xây dựng cho phép. Tuy nhiên, lại rất khó để điều chỉnh quy hoạch các công trình hạ tầng khác như đường giao thông, công viên, trường học, bệnh viện… để đáp ứng nhu cầu của số cư dân tăng lên. Những điều này phải chăng người điều chỉnh quy hoạch không biết? Chắc chắn nhu cầu điều chỉnh quy hoạch tăng tầng những tòa chung cư không phải đến từ cơ quan quản lí, nơi đã ban hành quy hoạch, nó đến từ chủ đầu tư. Người dân bình thường cũng có thể tính ra mỗi tầng của một tòa chung cư tăng lên thì chủ đầu tư có thể kiếm được bao nhiêu tỉ đồng lợi nhuận.

Vừa qua, HĐND TP Hà Nội đã thông qua nghị quyết về danh mục nhà, đất phải di dời theo quy hoạch trên địa bàn thành phố, trong đó một số cơ sở có diện tích hàng chục héc ta như Nhà máy Bia Hà Nội, Nhà máy Thuốc lá Thăng Long, Nhà máy xe lửa Gia Lâm, Tổng kho xăng dầu Đức Giang... Vậy là lại có hàng trăm héc ta đất vàng được chuyển mục đích sử dụng. Tất nhiên, những khu đất này cũng đã được quy hoạch tổng thể rất đẹp với các hạng mục công trình hợp lí.

Người dân Thủ đô đã chứng kiến không ít khu đất vàng được giải phóng, thay vào đó không phải là trường học, công viên, hay các công trình công ích… Đơn cử vài ví dụ: Đất của Xí nghiệp xe điện cũ tại đường Thụy Khuê thay bằng hai tòa chung cư cao 21 tầng; bến xe Lương Yên di dời thay bằng 3 tòa chung cư 27 tầng; bãi xe Ngọc Khánh thay bằng các tòa chung cư, văn phòng hỗn hợp cao 30 tầng…

Nếu người làm quy hoạch Thủ đô vẫn quên lợi ích cộng đồng, chỉ “có tâm” với doanh nghiệp thì quy hoạch của hàng trăm héc ta đất vàng vừa có sớm muộn rồi sẽ được… điều chỉnh!

Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày 13/7/2022

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2022

Xảo thuật ngôn từ

 

 “Tồn tại tuyển dụng”
Thông tin “tồn tại tuyển dụng” cán bộ, công chức của Hà Nội đang gây xôn xao dư luận.
Theo đó, để khắc phục tồn tại trong công tác tuyển dụng trước đây, Hà Nội đã thành lập Hội đồng Kiểm tra, sát hạch, tổ chức làm bài sát hạch cho 84 lãnh đạo, công chức ở nhiều Sở, ngành, địa phương.
Theo từ điển tiếng Việt, từ tồn tại được hiểu là trạng thái có thật, con người có thể nhận biết bằng giác quan, không phải do tưởng tượng ra; là sự vật còn lại, chưa mất đi, chưa được giải quyết…
Hiểu theo từ điển thì Hà Nội quá giỏi khi áp từ “tồn tại” vào việc tuyển dụng nhiều năm qua. Đây đúng là vấn đề còn lại, chưa mất đi, chưa được giải quyết và là một chuyện lạ có thật, “không phải do tưởng tượng ra”!  


Các cán bộ ở Hà Nội đi "thi lại" hôm 13/6 

Vì “tồn tại” mà phải đi sát hạch lại chứng tỏ 84 nhân sự đã được tuyển dụng, bổ nhiệm này chưa đạt chuẩn theo quy định và do đó quy trình tuyển dụng cũng có “tồn tại”. 

Điều 36 của Luật Cán bộ, công chức số 22/2008/QH12 quy định rõ điều kiện đăng kí dự tuyển công chức là người có đủ các điều kiện sau đây được đăng kí dự tuyển công chức: Có một quốc tịch là quốc tịch Việt Nam; đủ 18 tuổi trở lên; có đơn dự tuyển; có lí lịch rõ ràng; có văn bằng, chứng chỉ phù hợp; có phẩm chất chính trị, đạo đức tốt; đủ sức khoẻ để thực hiện nhiệm vụ; các điều kiện khác theo yêu cầu của vị trí dự tuyển.

Phải chăng 84 nhân sự được tuyển dụng kể trên chưa đủ một trong các điều kiện theo quy định của Luật Cán bộ, công chức. Ví như chưa có bằng cấp, chứng chỉ… theo quy định nên nay cần sát hạch để bổ sung vào hồ sơ? Nếu như thế mà chỉ coi là tồn tại thì đây quả là cách làm “sáng tạo”, một tư duy “đột phá”! Liệu một học sinh chưa thi, chưa có bằng tốt nghiệp nhưng vẫn được gọi nhập học đại học thì có thể gọi là “tồn tại”; hoặc một lái xe chưa được cấp bằng lái nhưng vẫn cho phép lái xe trên đường, nay sát hạch để cấp bằng!?...
Được biết, ngoài số “tồn tại” đã cũ thì trong kế hoạch sát hạch, nhiều nhân sự vừa mới nhận quyết định bổ nhiệm giữ vị trí lãnh đạo cũng thuộc diện phải “khắc phục tồn tại”. Đó là một số trường hợp được cựu Chủ tịch UBND thành phố Chu Ngọc Anh kí quyết định bổ nhiệm 5 ngày trước khi bị bãi nhiệm, khởi tố, bắt giam vào 7/6/2022.
Ngôn ngữ tiếng Việt rất phong phú, cùng một sự vật, hiện tượng người ta luôn có nhiều cách nói khác nhau để làm tăng lên hay giảm nhẹ tính chất của nó. Tuy nhiên, trong thực hiện quy định của pháp luật không cho phép người ta diễn giải theo cách xảo thuật ngôn từ để giảm nhẹ tính chất của những vi phạm.
Một công chức được tuyển dụng không đủ tiêu chí, điều kiện theo quy định thì đơn giản đó là sai phạm trong thực hiện quy trình, quy định tuyển dụng. Để khắc phục thì cần xử lí nghiêm người đã gây ra sai phạm và hủy bỏ kết quả do sai phạm tạo ra.
Với 84 trường hợp “tồn tại tuyển dụng” của Hà Nội, thiết nghĩ cần thanh, kiểm tra lại toàn bộ để quy rõ trách nhiệm cá nhân, xử lí nghiêm người gây ra sai phạm và hủy bỏ các kết quả tuyển dụng đó./.

Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày 12/7/2022

Lùm xùm nghệ sĩ bênh Hồng Đăng, Hồ Hoài Anh

 

Hòa tan đúng, sai  

Cha ông ta từ nghìn xưa đã căn dặn con cháu sống ở đời phải biết phân biệt đúng sai, phải trái, thấy đúng thì bảo vệ, thấy sai thì góp ý, phê bình. Thái độ của mỗi người với cái đúng, cái sai chính là tấm gương phản chiếu nhân cách của họ.

Vụ việc hai nghệ sĩ Việt (diễn viên Hồng Đăng, nhạc sĩ Hồ Hoài Anh) đi du lịch tại Tây Ban Nha vướng vào pháp luật nước sở tại, bị tố tội hiếp dâm đang xôn xao dư luận với các ý kiến trái chiều, dù cho tới nay chưa rõ đúng, sai. Hôm 5/7, Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Tạ Quang Đông cho biết sự việc liên quan đến nghệ sĩ Hồng Đăng, nhạc sĩ Hồ Hoài Anh vẫn đang là “nghi vấn”.

Chính vì chưa rõ đúng sai nên mọi ý kiến phê phán hay bảo vệ lúc này đều là võ đoán, suy diễn theo cảm tính. Tất cả cần bình tâm chờ kết quả điều tra, kết luận cụ thể của cơ quan thực thi pháp luật nước bạn, sự trao đổi thông tin qua đường ngoại giao hai nước và xử lí của cơ quan quản lí hai nghệ sĩ trên.

Xin không bàn về ý kiến bình luận, phê phán của người hâm mộ, của dư luận với hai nghệ sĩ, điều đáng bàn ở đây là ý kiến bảo vệ đồng nghiệp của một vài nghệ sĩ, diễn viên trong nước. Một diễn viên viết trên trang cá nhân: “…Tất cả chúng ta đều là những con người không hoàn hảo sống trong một thế giới không hoàn hảo. Vậy nên tôi bênh các bạn tôi đấy, tôi bênh đồng nghiệp của tôi đấy. Thì sao? Các bạn tôi làm đúng tôi cũng bênh, làm sai tôi cũng bênh... Bởi vì trong cuộc đời ai chả có sai lầm…!” và “Hổ báo sa cơ không nhờ chó mèo phân xử…”!? Một nghệ sĩ mang danh ưu tú thậm chí rất võ đoán, hồ đồ: “Đàn ông đi nước ngoài ông nào chẳng thử... Không chủ động thì cũng bị tác động bởi bạn bè hoặc fan mời, tặng…”! 

Thật lạ lùng với suy nghĩ và phát ngôn như trên của những nghệ sĩ, diễn viên đã thành danh, từng được nhiều người mến mộ.


Diễn viên, nghệ sĩ là người của công chúng, nhất cử nhất động, mọi thái độ, việc làm, hành xử, cách sống của họ luôn được hàng nghìn người hâm mộ dõi theo, thậm chí làm theo. Ảnh hưởng của họ tới công chúng là không thể phủ nhận, do vậy khi nghệ sĩ, diễn viên tỏa sáng cả về tài năng và đức độ sẽ có tác dụng rất tích cực, lan tỏa rộng rãi trong đời sống xã hội. Ngược lại khi nghệ sĩ, diễn viên bộ lộ phông văn hóa “có vấn đề”, coi thường dư luận và người hâm mộ chỉ làm xấu đi hình ảnh của chính họ và thậm chí, cả đồng nghiệp.

Được coi là những chiến sĩ trên mặt trận văn hóa, tư tưởng, nghệ sĩ, diễn viên ghánh trên vai trách nhiệm và vinh dự lớn lao. Đạo đức, văn hóa, tài năng là những thành tố không thể thiếu để người nghệ sĩ có thể tuyên truyền, giáo dục, truyền cảm hứng và động lực tích cực cho xã hội phát triển.

Khi không thể phân biệt đúng sai, thậm chí ủng hộ điều sai trái thì sao có thể làm những điều tốt đẹp cho cộng đồng và xã hội?/.

Đinh Hoàng

\Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi ngày 07/7/2022

Thứ Năm, 30 tháng 6, 2022

 

 Cộng trí tuệ

          Tôi từng chứng kiến một câu chuyện học hành, trưởng thành của hai đưa trẻ, con hai anh bạn cùng cơ quan.

Anh H, thủ trưởng cơ quan, anh L là trợ lí, mỗi người có một đứa con trai và chúng cùng học với nhau từ lớp 7 đến lớp 9, lực học sàn sàn nhau mức trên tiên tiến nhưng chưa đạt giỏi. Đến năm chuyển cấp, hai đứa đã sang hai ngã rẽ. Với học lực như vậy nhưng hai đưa vẫn quyết thi vào một trường danh tiếng ở trung tâm Thủ đô. Tất nhiên chúng không thể đỗ vì đó là nơi thi thố của những học sinh xuất sắc. Tuy nhiên, bằng mối quan hệ, anh H vẫn lo cho con vào được ngôi trường đó, còn con anh L vào một trường khác cũng khá, ở quận Tây Hồ. Do học lực đuối, không theo kịp bạn bè, con anh H bị trượt ngay năm học đầu rồi chán nản định bỏ học. Cuối cùng anh đã phải cho con chuyển sang trường khác. Con anh L dù học ở trường ít danh tiếng nhưng cháu nỗ lực, trở thành học sinh giỏi. Đến nay, cháu học xong đại học và vào làm tại một ngân hàng lớn. Còn con anh H phải học dạng liên thông từ cao đẳng rồi mới có được tấm bằng đại học…

Thực tiễn đã chứng minh một điều, người ta có thể cho nhau nhiều thứ nhưng không thể cho nhau trí tuệ.



Những ngày qua câu chuyện cộng điểm ưu tiên nóng trên báo chí và mạng xã hội. Sự bất cập của chính sách cộng điểm ưu tiên khiến nhiều sinh viên giỏi, thi đạt 28-30 điểm mà không thể vào trường đại học theo nguyện vọng 1. Sự bất cập đó được sửa chữa bằng một quy chế tuyển sinh mới của Bộ Giáo dục và Đào tạo, theo đó từ năm 2023, thí sinh đạt 22,5 điểm trở lên khi xét tuyển đại học không được cộng tối đa điểm ưu tiên; đạt 30 điểm sẽ không được cộng. Quy định này lại gây nhiều băn khoăn cho các em học sinh, khi chỉ vì đạt được điểm cao mà bị giảm điểm cộng ưu tiên… Tóm lại dù sửa bất cập cũ nhưng lại sinh những bất cập mới vì dù sao điểm số thi cử vẫn được cộng thêm.

Ta đều biết, thi cử, tuyển sinh là để những học sinh có lực học tương đương vào những môi trường đào tạo phù hợp, vừa phát huy được năng lực của học sinh, vừa tạo được sự thi đua, cạnh tranh tốt nhất. Cho em A lực học khá vài điểm để lên cùng lớp với em B vốn có học lực giỏi chưa hẳn đã là một việc làm nhân văn, tốt đẹp. Biết đâu em A vì đuối sức, thua kém những bạn cùng trang lứa sẽ sinh tiêu cực… lúc đó sự ưu ái của chính sách vô tình đã hại các em, tương tự câu chuyện hai đứa trẻ con hai anh bạn tôi kể trên?

Đã đến lúc cần xem xét lại chính sách cộng điểm ưu tiên trong thi cử nhiều năm qua. Vẫn rất cần ưu tiên các em học sinh vùng sâu, vùng xa, nơi điều kiện mọi mặt đang còn nhiều khó khăn, song cần một cách làm khác chứ không thể cộng thêm “điểm trí tuệ”.

Có chuyên gia đã đề xuất, mỗi trường nên dành một tỉ lệ nhất định số lượng tuyển sinh và một số lớp nhất định cho lượng học sinh ưu tiên để các em có năng lực tương đồng (qua điểm thi) cùng vào một môi trường phù hợp./.

Đinh Hoàng

Bài bình luận đăng Tạp chí Người cao tuổi 28/6/2022